Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pokemon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pokemon. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Hãy quên mình đi

Tôi viết cái ở dưới vào ngày 31 tháng 12, ngày cuối cùng của năm 2010. Bản gốc tôi viết là bằng tiếng Anh, ở chỗ này. Thời kỳ đó là lúc tôi bị chìm vào một cái mặc cảm tội lỗi bàng bạc và mờ ảo không rõ nguyên nhân, kèm với cái nỗi bức bối của cái kỳ thi sắp diễn ra. Nhờ ghi chép lại trên cái blog này mà về sau tôi vẫn còn nhớ được mình đã trải qua những gì. Ngoài cái cảm giác mơ hồ rằng mình làm điều gì đó sai, tôi còn có cái cảm giác mình đang im lặng và nắm giữ một bí mật, rồi lại còn kiểu như trẩu tre, nghĩ rằng mình rất oách, rất xịn (Đây là hương và đây là hoa). Rồi tôi bắt đầu viết về Umbreon và Espeon (cái sê ri đó đây), xem như là hai cái biểu tượng cho suy nghĩ của mình. Espeon là con pokémon mèo mặt trời (Eevee tiến hóa max friendship buổi sáng), Umbreon là con pokémon mèo bóng đêm (Eevee tiến hóa max friendship buổi tối). Espeon hệ siêu linh và là ánh sáng nên nó tượng trưng cho rất cả những gì phô trương, những gì chói rạng, những gì tinh túy và đẹp đẽ nhất của tôi. Umbreon là bóng tối, nó tượng trưng cho đêm đen im lặng, nhưng tràn đầy năng lượng, và chứa đựng tất cả những gì bí mật tôi chứa bên trong mình, có khi nhầy nhụa, nhưng cũng có cái còn đẹp hơn những gì phô ra.



____________________

(Eng ver.)

Hãy quên mình đi
Hãy quên mình đi
Xin hãy quên mình đi

Vì mình nằm ngủ đè lên bông hoa
Mọc trên ngọn cây
Vì mình ngồi đếm đàn cừu
Chạy ngoài đồng cỏ
Vì mình bắt mất con chim
Hót bên cửa sổ

Hãy quên mình đi
Hãy quên mình đi
Xin hãy quên mình đi

Bằng không mọi người sẽ mãi chẳng tha thứ cho những gì mình đã làm.

Hãy rời mình đi
Hãy rời mình đi
Xin hãy rời bỏ mình đi
Hãy xa mình ngay, khi mình còn bay trên không
Hãy xa mình ngay, khi mình còn chưa biết
Mình đẹp đẽ, mình tinh khiết, nhưng mình dễ vỡ
Thế nên xin hãy rời mình ngay
Khi mình còn chưa tới

Khi mình còn chưa tới
Xin hãy bảo bạn mình, rằng mình sẽ ghé ngang qua
Xin hãy bảo mèo mình, rằng mình sẽ cho nó ăn sau
Xin hãy bảo Espeon, rằng thật ra nó không biết gì cả
Xin hãy bảo Umbreon, rằng nó nên khóc đi thì hơn
Và xin hãy tự bảo với người, rằng hãy rời mình ngay.

Bằng không mọi người sẽ mãi chẳng tha thứ cho những gì mình đã làm.

Hãy quên mình đi
Hãy quên mình đi
Mọi người ơi, xin hãy quên mình đi

Vì mình rồi sẽ quên mọi người thôi.

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Tempest



Có một bận tôi thấy người ta gặt lúa trên đồng. Từ đằng phía Nam cơn bão đang chuyển đến. Tôi nhắm mắt lại và thấy Umbreon nói khẽ: hãy gặt cho sớm để còn về tránh bão. Tôi hỏi, nhưng tôi có gặt gì đâu. Tôi chỉ đang đứng trên triền cỏ, phóng mắt nhìn về phía cơn bão. Những người nông dân vẫn từ tốn gặt lúa, một người ngước lên nhìn tôi và hô váng: Này, hãy xuống đây gặt phụ chúng tôi.

Tôi tần ngần một hồi rồi cởi dép và xắn quần bắt đầu lội xuống ruộng. Vừa đặt chân xuống, người nông dân ban nãy quay người lại và bảo ý ông ấy là hãy sang phụ bên ruộng lúa mì, bên đấy đang thiếu người. Tôi quay người lại thì thấy đằng sau mình là một ruộng lúa mì vàng rực. Cảnh tượng gì thế này, tôi hỏi bâng quơ, làm thế nào mà cạnh bên ruộng lúa nước lại có ruộng lúa mì. Espeon khẽ đáp, thôi thì cứ xuống mà phụ họ gặt thôi.

- Phải gặt mau lên, kẻo trời mưa mất - ai đó nói.

Tôi đứng giữa ruộng lúa mì khô, chân quần vẫn xắn cao. Có người tới đưa cho tôi một lưỡi liềm. Tôi phải làm gì đây?

- Cứ vung lên mà gặt - Espeon thở nhẹ - rồi xếp các cuống rạ theo hàng. Hãy làm liền tay.

Trong lúc cúi người gặt những thân ra trĩu vàng bông lúa, đầu tôi chợt chạy những câu thơ của Tagore:

Tôi chạy như con xạ hươu trong bóng tối rừng cây, say vui vì hương thơm ngào ngạt của chính mình. Đêm nay là đêm giữa mùa Xuân; gió này là gió từ phương Nam thổi lại.

Tagore cất lên những lời như kia một trăm năm trước, vào một ngày nắng đẹp, một ngày tối trời hay một ngày im lìm trước cơn bão chuyển?

Tôi cứ thế mà gặt, lưng xoay ngược với hướng cơn bão. Tôi nhớ lần trước, cũng một lần có bão, tôi đi trên con đường vắng, tay cầm một bọc cá. Gió thổi ào ào, gió thốc vào mặt. Tôi nghe tiếng những con cá ư ử hát trong tiếng gió rít. Lũ cá hát những bài hát có giai điệu rất ngân rất vang, nhưng rất nhẹ. Những rung động thanh âm đọng lại vi tế trên vành tai tôi, lùa vào trong trí não. Đó là cơn bão lần trước, cơn bão gắn liền với bài hát của lũ cá.

Còn cơn bão này, nó vẫn đang ở sau lưng. Khi bão tới, tôi sẽ chạy chăng? Chạy như con hươu xạ chăng, chạy vui say trong mùi xạ hương ngút ngàn của mình chăng? Hay tốt hơn tôi nên đứng yên mà hát bài ca của lũ cá? Này thì nước cứ rơi, này thì gió cứ lên, này thì thời gian cứ trôi. Ùm ùm ùm ùm. Tinh a linh a tinh.

Tôi nhìn thấy Espeon bên cạnh. Trời càng lúc càng chuyển tối. Tôi nghe tiếng Espeon thì thầm trong đầu, hỏi tôi có nhớ căn phòng tối có cửa sổ không, căn phòng ở giữa những điều thuần khiết. Tôi bảo tôi vẫn nhớ chứ, nhưng tại sao lại hỏi tôi về chuyện đó lúc này. Espeon thở nhẹ, vì hãy tưởng tượng mình trở lại vào căn phòng tối, điều sẽ rất có ích cho tôi lúc này.

Tôi gặt thêm vài cuống rạ nữa, rồi quay sang nói với Espeon, tưởng chừng như đây là lúc thích hợp nhất để nói với nó điều này: Này Espeon ơi, tôi bị mất khả năng diễn đạt rồi. Tôi không biết cách nói những điều phức tạp nữa. Hiện giờ tôi chỉ còn diễn tả cho người khác được những điều giản đơn mà thôi.

Thế thì đừng nói nữa. Cứ đứng vào bóng tối mà im lặng thôi. Như là Umbreon vậy.

Dứt lời, tôi chợt thấy mình như bị hút vào cơn bão. Bão đến rồi chăng? Nhưng đã gặt xong đâu.

Tôi nghe mọi thanh âm nhỏ dần. Tiếng những người nông dân. Tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi, tiếng thời gian vút qua ngọn cây. Tôi chợt nghe mình ngân nga lời ca của lũ cá:

Bão cuốn qua đây
bão dữ bão dữ 
quét sạch đất này 
quét sạch thân này
Mới ngày nào may may cùng gió hạ
Ngỡ ra rằng trời trong thì gió cả
Ngoảnh mặt đi thì bão đã cấp kỳ
Vung tay luống nghĩ chi chi
Nghìn nghìn tơ sợi
Trùng trùng mây khói
...

Rồi Tagore chen lời lũ cá:

Tôi nhớ một ngày khi còn thơ ấu đi thả thuyền giấy trong lạch nước. Ngày đó tháng bảy mưa sụt sùi; chỉ có một mình, song tôi sung sướng với trò chơi. Tôi thả chiếc thuyền giấy bồng bềnh trên lạch nước.
Bỗng dưng, mây phong ba kéo kín bầu trời; gió thổi mạnh từng cơn rồi mưa đổ ào như thác lũ. Nhiều lằn nước đục ngầu tràn tới làm suối dâng cao và nhận chìm con thuyền tôi thả.
Chua xót, tôi thầm nghĩ phong ba đến với ý định tàn ác chống lại và chỉ nhằm huỷ diệt hạnh phúc của riêng tôi.

Trong lặng im ồ ạt ào đến ở ngay khoảnh khắc tiếng thơ dứt lời, tôi ngửi thấy hương xạ.

Con hươu vẫn còn chạy trong đêm đen chăng?



________________
Hai bài của Tagore trong The Gardener, Đỗ Khánh Hoan dịch.

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Những cây cầu đi qua

1.
Trong phim Cuộc đời tuyệt vời của Amélie Poulain có một cảnh rất nhanh chiếu một đoàn xe đạp chạy qua một chiếc cầu. Đó là cảnh tôi nhớ nhất. Nhớ từ lần tôi bất chợt xem qua cuốn phim ở đâu đó [trên mạng].

Tôi nhớ vì cái hình ảnh một đoàn xe đạp chạy qua một chiếc cầu cứ tua đi tua lại trong tâm trí tôi, có lẽ vào cả giấc mơ. Tôi cũng không hiểu vì sao. Tôi không nghĩ tôi bị ám ảnh bởi xe đạp. Từ nhỏ, cứ dịp hè về, hay chả cần hè, cứ chiều đi học về, là tôi lang thang khắp nơi trên chiếc xe đạp nhỏ chạy trên lề đường. Trong chừng hai tiếng đồng hồ buổi chiều, tôi la cà khắp các ngõ hẻm ở vùng Gò Vấp, địa bàn đình An Nhơn mở rộng qua gần bên Xóm Mới. Những cuộc phiêu lưu như vậy diễn ra trong suốt thời kỳ tôi độ sáu tới tám chín tuổi gì đó, và kết thúc vào cái ngày bố biết tôi lén đi với ông anh chạy ra xa lộ xe tải chạy rầm rầm. Từ đó, tôi bị dẹp vụ xe đạp. Thế nhưng, tuy tuổi thơ gắn liền như vậy với chiếc xe đạp, kể cả thời kỳ học cấp hai tiếp tục đạp xe đi học cộng với những chuyến phiêu lưu bằng xe đạp bắt đầu mở rộng hơn, tôi hoàn toàn không có bất cứ một thôi thúc nào về chuyện phải được đạp xe. Nói vậy nghĩa là tôi hoàn toàn không bị ám ảnh bởi chiếc xe đạp. 

2.
Vậy có lẽ tôi bị ám ảnh bởi những cây cầu. 

3.
Những năm đầu đời, quãng đường thân thuộc nhất với tôi là quãng đường bốn cây số về nhà ngoại. Từ rìa đông bắc Gò Vấp chạy 4 cây số qua quận 12, tôi đi qua bốn cây cầu: cầu An Lộc, cầu Giao Khẩu, cầu Ba Thôn ở ngoài, và cây cầu Ba Thôn ngắn ở đường bên trong. Tôi lớn lên cùng với việc từng cây cầu (trừ cầu An Lộc qua sông Vàm Thuật) được đập ra và xây mới. Cây cầu Ba Thôn nối từ nhà ngoại qua chợ được đập ra, rồi con đường đất nhỏ bắt đầu được nâng lên và tráng nhựa. Tôi vẫn nhớ những buổi sáng bà ngoại dắt tôi len qua cây cầu nhỏ chưa hủy hoàn toàn để ra tới chợ phía bên kia cầu, và cả những buổi trưa leo cầu trốn nhà cùng mấy đứa anh em đi chơi điện tử. Ngày ngoại mất, năm tôi tám tuổi, cây cầu đập luôn, xe tang không qua được, phải đi vòng ra xa lộ. Tôi vẫn nhớ mình ngồi trên xe tang, và cứ mỗi lần đi qua một cây cầu là lại nói lên để cho ngoại nghe: "Mình qua cầu Giao Khẩu rồi nha ngoại!".

4.
Cứ vậy, dần lớn lên, danh sách những cây cầu thân thuộc trong thành phố càng mở rộng ra, những cây cầu Kiệu, cầu Công Lý, cầu Khánh Hội, vân vân. Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình những năm cuối cấp hai đầu cấp ba khi chạy xe qua cây cầu Công Lý mới. Đỉnh cầu được nâng lên cao hơn cầu cũ nhiều. Trong thoáng chốc băng qua cái đỉnh parabol, nhìn chớp nhoáng xuống chùa Vĩnh Nghiêm, phóng mắt nhẹ ra phía trước thấy những cao ốc phía trung tâm thành phố, lòng tôi ngợp một niềm lâng lâng, như một kiểu khoái cảm nhẹ nhàng. Tôi đã miêu tả cảm giác này trong một bài blog hồi xa xưa đó.

Rồi khi đã đủ lớn để rong chơi [trời phương ngoại?] ra tới tận cây cầu Phú Mỹ khổng lồ, tôi dường trải qua lại niềm sung sướng cũ đã nhờn theo năm tháng. Mỗi lần bí chỗ đi chơi với mấy đứa bạn, tôi đều gợi ý hãy chạy ra cầu Phú Mỹ ở quận 7. Lúc đầu tôi chỉ cho đó là một ý tưởng bất chợt, nảy ra khi không còn chỗ nào khác để đi, rồi từ từ mới nhận ra tôi đã bị những cây cầu ám. Nói cho cùng, còn chỗ nào để ngắm Sài Gòn thú vị hơn việc chạy xe trên những nhịp to lớn, cao dần cao dần của cầu Phú Mỹ, nhìn xuống dòng sông Sài Gòn cuồn cuộn phía dưới, nhìn những bãi cát phía cảng, nhìn những con tàu bập bềnh, nhìn xưởng đóng tàu chất đầy gỗ... 

5.
Tôi rất thích game pokemon phần thứ 5, nơi lấy bối cảnh là Unova, vùng đất của những cây cầu. Mỗi cây cầu là một nét đẹp, mỗi lần băng qua là một niềm vui. Cây cầu Làng [ビレッジブリッジ - Village Bridge] cổ kính, có những ngôi nhà bằng đá, và nền nhạc enka. Cây cầu Skyarrow lại là một cây cầu dây văng hoành tráng, nhìn xuống dòng sông rộng, trông ra được đô thị Castelia và thấy cả con tàu Royal Unova chạy bên dưới. Cây cầu Driftveil hay còn kêu là cầu Charizard là một cây cầu thanh nhã mang màu đỏ Charizard... Tôi yêu những cây cầu ở Unova cũng giống như yêu những cây cầu thực vậy. 

6.
Vậy thì, có gì nơi những cây cầu làm tôi mê mẩn? Phải chăng là cảm thức được kết nối? Hay là ảnh tượng dòng nước chảy phía dưới? Tôi nghĩ là vì nhiều lý do kiểu đó gộp lại. Có lẽ cũng là cái cảm giác nửa gần nửa xa. Cũng là cái đong đưa mơn man của lời ru ví dầu cầu ván đóng đinh tôi nghe từ thuở bé, từ thời bắt đầu biết nhớ, biết hỏi, biết phân biệt được tên của những cây cầu đầu tiên trên đường về nhà ngoại.



Cầu Cobden bắc qua sông Itchen ở Southampton, nguồn discoversouthampton.co.uk

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Chuyện bất ngờ như nước chảy


Nằm ngủ trưa, tôi mơ thấy mình đột ngột phải đi. Tự nhiên tôi gói hết đồ đạc tống vào va li và cùng hai con mèo Espeon và Umbreon chạy ra sân bay. Vài giờ sau tôi đã ở trên một thành phố, một vùng đất lạ. Tôi hoàn toàn không biết mình ở đâu. Tôi không có khái niệm tôi đã đáp xuống ở đâu cả. Tôi chỉ biết rằng, mình vừa đi từ Olivine đến đây, đâu đó trong vùng Unova.

Chúng tôi nhìn quanh, tự hỏi mình đang ở đâu vậy. Umbreon thoáng chốc đã vụt vào bóng tối. Espeon thì ngồi yên nhìn. Olivine không phải nhà mình, đột nhiên giờ đây tôi thấy nhớ về Olivine như là nhớ về nhà vậy. Có vài người lạ đứng ở xa. Tôi nghe họ nói ngôn ngữ của mình, bèn đến hỏi han. 

Tôi nói tôi cần đến thành phố X. Họ bảo, hãy bắt một chiếc taxi mà ra phi trường.

Nhưng tôi vừa từ sân bay ra mà. Lẽ nào trở lại?

Tôi đi lang thang. Trong một ngôi nhà bên đường, người ta đang bày biện một bữa tiệc. Có một người đàn ông có khuôn mặt quen đang ngồi nói cười với mọi người. Tôi tới gần và hỏi cách tới thành phố X. Anh bảo hãy đi ra sân ga, hoặc đón một chuyến xe, sẽ nhanh hơn đi máy bay nhiều. Tôi chợt nhớ, ôi thôi, tôi bỏ lại cả đống thứ ở Olivine mất rồi. Tủ sách của tôi, nồi niêu xoong chảo của tôi. Nhưng rồi tôi chợt an ủi, nhưng tôi sẽ trở lại Olivine trước tháng 6 rồi mới về nhà mà.

Tự nhiên xuất hiện một người họ hàng của tôi trong bữa tiệc. Tôi hồ như không ngạc nhiên chút xíu nào về sự có mặt của anh ở đây. Chẳng hỏi chào vồn vã, chẳng tay bắt mặt mừng, kiểu như đây là chuyện ắt phải xảy ra không sớm thì muộn vậy. Anh dẫn tôi vào nhà và mở máy vi tính để tôi tìm tàu và xe.

Duy Espeon thì vẫn lững thững đi theo, không nói một lời. Nó chỉ quan sát. Còn Umbreon biến đâu mất tăm.

Tôi tỉnh dậy và chợt thấy vô cùng thú vị trong lòng. Có chuyện gì đó mới mẻ và bất ngờ đang xảy đến. Tôi lọt vào một chuyến du hành mới trong chuyến hành trình dài dằng dặc của mình. Bất ngờ thay, tôi chưa chuẩn bị gì cả. Espeon hẳn cũng vẫn bối rối lắm, dù nó biết mọi chuyện. Umbreon thì phớt lờ, nhưng tôi biết, chuyện gì xảy đến mà nó chẳng vui.

Tôi ra khỏi cửa nhà, trời đã nhá nhem, phía Bắc Olivine này vẫn lạnh căm. 

Xa nhìn bên cõi trời mây
Chị ơi em thấy một cây liễu buồn.
- Thanh Tịnh -

Thế là tôi cùng Umbreon đi vui vẻ với nhau vào trong đêm tối. 

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Những phụ nữ chiều

Một lần đi ngang tôi thấy những người phụ nữ ngồi trên đồi cỏ. Vài người ngồi ngẩn ngơ, vài người ngồi thổi những tia nắng vào trong gió.

Tôi đứng lặng nhìn họ, cảm thấy buổi chiều mới toanh của mình bỗng trở thành một buổi chiều cũ kỹ, rồi bị thổi bay đi mất. Tôi luống cuống xoay quanh tìm lại buổi chiều của mình nhưng rồi lại giật mình tự cười bảo mình dở hơi vì buổi chiều vẫn còn giắt trên vành tai trái của tôi.

Những người phụ nữ trông thật dễ mến. Đúng hơn là họ rất dễ thương. Họ bắt đầu đứng dậy, rồi vui vẻ bỏ đi, nụ cười không hề tắt. Tôi đứng từ dưới và gọi vọng lên, "Cho tôi đi theo với được không?".

Một cô bé đáp, "Không được đâu. Gió thổi đi mất rồi."

"Tại sao gió lại thổi đi?"

"Vì nắng ở lại phía kia."

Tôi không biết thế nào, đành trở về nhà với buổi chiều của mình.

___________

Espeon hỏi tôi viết cái gì vậy. Umbreon chỉ lẳng lặng ngồi im, và ngáp.

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Giữa những điều thuần khiết

Tôi đi theo Espeon vào một căn phòng. Căn phòng tối om. Espeon bảo hẳn tôi phải quen thuộc với căn phòng này lắm. Tôi nhìn quanh quất, có lẽ tôi từng nhìn thấy trong vài giấc mơ. Những giấc mơ hẳn đã xa vời lắm.

Trong căn phòng tối om, tôi chẳng thấy gì ngoài Umbreon đang ngủ. Nó đang ngủ, nhưng cũng có thể nó đang thức. Trong bóng tối, chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi hỏi, mở cửa số ra chăng? Tôi hỏi Espeon nhưng dường như tôi hỏi bóng đêm.

Espeon bảo chuyện đó tôi phải tự quyết định. Chưa bao giờ trong đời mình tôi xem việc mở hay đóng cửa sổ là một quyết định khó khăn cả. Nhưng lần này, tôi chẳng biết làm sao. Tôi quyết định sẽ không mở cửa sổ nữa.

Bóng tối đột nhiên mở ra trước mắt tôi bao điều trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Hẳn tôi đã quá chú tâm vào ánh sáng. Khi ánh sáng mất đi, tôi trở về với bản nguyên cô đơn của mình. Không, Espeon bảo, ánh sáng không mất đi, ánh sáng ở ngoài kia, chúng ta đang ở giữa bóng tối và ánh sáng. Umbreon không nói gì, nó khẽ ngẩng đầu, tôi thấy nó đang thở nhẹ.

Khi Umbreon thở nhẹ, tôi nghe thấy cả hơi thở của tôi, của cả Espeon. Cả ba chúng tôi thở cùng một nhịp. Giữa bóng tối và ánh sáng, giữa bốn bề kín bưng, giữa đống cửa sổ không mở. Giữa hình ảnh những chiếc xe đạp chạy qua cây cầu ở thành phố nào đó từng hiện lên trên tivi. Giữa những lời Cá nói nhẹ nhàng như gió thổi. Giữa lá và hoa biết bay. Giữa những cây tỏi tôi trồng hôm qua.

Không cần phải ôm Espeon và Umbreon vào lòng, tôi biết tôi yêu ánh sáng và bóng tối tha thiết.




.............
Ai đó ngoài kia hét lên rằng Fuka-Eri đã bỏ rơi tôi ở Thị trấn Mèo.

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

I've got the sun in my pocket and the moon in my hands
Locnville

Tôi bảo Espeon rằng nó không biết gì cả. Tôi bảo Umbreon rằng nó nên khóc đi. Espeon nhìn tôi, không nói gì. Umbreon bước ra khỏi bóng tối, mặt nó không biểu cảm.

Espeon nhìn tôi, rồi nó ngồi xuống. Umbreon bước ra ánh nắng, có nước trên mắt nó. Tôi nhìn lên trời, trăng đang tròn, sao đang mọc, và bây giờ là nửa đêm. Nắng ở đâu ra?

Năng lượng tràn trề. Trong bóng tối đầy năng lượng đó còn có cả ánh sáng. Trong sự vô minh có cả bao la những tri thức mới mẻ. Cả ba chúng tôi ngồi im lặng nhìn nhau. Tôi vòng tay ôm lấy cả hai.

Espeon bảo: Chúng ta sẽ đi cùng nhau, ít nhất là như vậy. Và như thế, tôi biết, tôi vẫn còn mặt trời trong túi và mặt trăng trong tay. Dẫu cho tôi có đi đến đâu, chúng tôi sẽ luôn đi cùng nhau. Không ai chia cắt được chúng tôi cả. Dẫu cho vạn sự có biến chuyển ra sao. Dẫu cho bên kia con đường họ đang làm gì.

Và như thế, tôi biết tôi không cô đơn.

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

Chúng ta đã làm điều đó với tất cả sự thận trọng của mình

Ảnh: Robin Utretch ở National Geographic

Tôi hỏi Espeon tôi nên làm gì trong trường hợp này. Nó bảo tôi nên đợi. Hãy đợi như tôi từng đợi. Hãy chờ như tôi từng chờ. Tôi đã chờ đã đợi như được như vậy thì tôi cũng sẽ đợi sẽ chờ được nữa thôi.

Tôi hỏi Espeon rằng lúc trước khi chúng ta - tôi, Espeon và Umbreon - làm điều đó, chúng ta đã làm như thế nào. Nó bảo chúng ta đã làm bằng tất cả sự thận trọng. Umbreon xen vào, nó nói, nỗi buồn không có ích gì trong trường hợp này.

Espeon nói đúng. Tôi đã làm điều đó với tất cả sự thận trọng của mình. Khi ở bên đường những con gà còn gáy và gió còn thổi những nụ hôn trên cỏ thì tôi vẫn ngồi và đợi. Ai đó gọi, tôi cũng ừ và vẫn đợi. Tôi đợi cho đến lúc thích hợp.

Umbreon cũng đúng. Tôi tự cười với mình. Trong bóng tối luôn ẩn những nụ cười rạng rỡ nhất mà chẳng ai, ngoại trừ Umbreon biết.

Trong cái không khí tươi đẹp này, phải chăng chúng tôi, trong lúc đợi, nên ngồi lại và bàn chuyện về vẻ đẹp của mùa xuân? Mặc cho những người bên kia đường làm gì, mặc cho họ có cẩn thận không. Vì chưng tôi không biết, nên tốt nhất là cứ đợi vậy.

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Nắng ấm - Mùa xuân - Lugia và Kekulé

Khi ngủ, tôi mơ thấy Lugia bay trên đại dương. Tôi nằm trên lưng nó mà nhìn đôi cánh lớn đập một cách mạnh mẽ. Mỗi khi nhìn thấy Lugia tôi lại nghĩ đến tiếng ocarina thổi vang Bài ca Lugia.

Khi Lugia làm một cú lượn rộng, tôi thấy đuôi nó cong một đường đẹp đẽ. Đuôi nó vòng qua cánh bên phải mà gần như chạm vào mặt Lugia. Nhìn cảnh này, tôi nhớ tới giấc mơ con rắn của Kekulé.

Kekulé nằm mơ màng bên lò sưởi khi đang đọc sách. Ông mơ thấy một chuỗi carbon biến hình như con rắn, bò vòng quanh. Rồi đầu con rắn bất chợt cắn lấy đuôi nó và xoay vòng. Tôi cũng thấy Lugia đang ngoạm lấy đuôi nó mà xoay vòng, còn tôi đang lơ lửng trên mặt biển. Nó xoay vòng xoay vòng xoay vòng càng ngày càng nhanh càng mạnh càng xoắn xuýt. Trong mạng lưới những đường xoắn xuýt ấy tôi nhìn thấy những lai hóa orbital sp2 và những electron bất định xứ lơ lửng.

Những electron hòa thành một đám mây màu vàng. Có tia điện lẹt xẹt trong đó.

Tôi ngập ngừng lẩm bẩm, benzene, benzene. Rồi tôi tỉnh giấc.

by Zú Sánchez

Tôi vén màn cửa và nhìn ra cửa sổ. Trời đã trong và xanh lắm. Nắng đã vàng lắm. Biển cả ngoài kia. Tôi nhận ra Olivine đã không còn lạnh căm nữa. Có tiếng Lugia bảo tôi, nhìn ra hàng rào kia, có một con gà trống đang gáy. Tôi định hỏi gà nào cơ nhưng lời chưa kịp cất thì thanh âm đã vọng vào tai.

Bỗng đột ngột có tiếng súng nổ lớn trên đồi. Tiếng gà đột nhiên im bặt.

Trong tai tôi lại vang lên lời Kekulé tôi đọc trong một quyển sách, rằng, "Hãy để chính mình học lấy cách mơ, thưa các ngài, rồi từ đó, hy vọng chúng ta sẽ tìm ra chân lý. Nhưng cũng hãy để chính mình học lấy cách giữ kín những giấc mơ, khoan công bố nó vội, cho tới khi được kiểm chứng bởi trí tuệ đang thức tỉnh."


Tôi thét lên: Chuyện gì thế này? Rồi tôi nghe lời đáp, lần này là tiếng Espeon: Mùa xuân đã đến rồi đấy.

Tôi thấy những bông hoa dại ngoài sân cỏ đã nở thật. Lúc này thì tôi biết tôi vẫn còn đang trong giấc mơ.

Nhưng rõ ràng là hoa đã nở thật. Nắng ấm thế kia mà.

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Một hành trình dài phía trước

Buổi tối trước ngày đi Olivine, Umbreon nói với tôi. Nó nói một cách hăng say và quyết liệt. Tôi chưa từng thấy Umbreon như thế bao giờ.

Nó nói về những điều nó tin tưởng, về những thứ nó cần phải làm, về những điều nó căm ghét.

Bóng tối bao phủ lấy nó như một vầng hào quang. Nó ở trong bóng tối mà còn sáng hơn những kẻ lò dò ngoài ánh mặt trời.

Tôi ở trong bóng tối nhưng tôi không làm trò bá đạo. Umbreon nói như thế.

Tôi sẽ đi trên con đường mà tôi cho là đúng. Sẽ có những thứ cố kéo tôi ra khỏi con đường ấy. Nhưng vì tôi ở trong bóng tối, chúng sẽ khó lòng mà kéo được tôi.

Những con hẻm ngập tràn bóng tối ùa đến, hết đợt này đến đợt khác, như những ân điển dào dạt, những luồng khí ào ạt cuốn đi những hạt bụi lửng lơ. Ánh trăng sẽ lu mờ vì chưng những vệt sáng trên người Umbreon đang rực rỡ trong bóng tối.

Thôi thì chúng ta sẽ đi, Umbreon ạ. Chúng ta sẽ đi cùng nhau.

Bởi vì phía trước sẽ là một hành trình dài.



Sáng hôm sau, Espeon nói: Chúng ta sẽ tới Olivine đầu tiên.

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Những câu chuyện

(don't know whose picture this is, but found it here)

Ninetales kể cho tôi nghe câu chuyện về sự hình thành. Đầu tiên, từ hư vô và hỗn độn, một quả trứng hình thành, nở ra Arceus. Arceus tạo ra Dialga, Palkia và Giratina. Arceus trao cho chúng quyền năng điều khiển thời gian, không gian và vật chất-phản vật chất. Giratina sống trong một thế giới gọi là thế giới méo mó, nó tồn tại song song với thế giới này, nhưng về bản chất cùng là một. Ở đó thời gian ngưng đọng và không gian bị gãy vụn.

Tôi ngạc nhiên, chưa ai kể cho tôi điều này cả. Espeon cũng chưa kể bao giờ.

Espeon biết, cái gì nó cũng biết, Ninetales nói vậy, nhưng Espeon chỉ kể những gì nó cho là cần thiết nhất trong một thời khắc nhất định.

___________________

Ninetales cũng kể cho tôi một câu chuyện khác. Chuyện về Groudon và Kyogre. Về trận chiến của hai kẻ tạo nên đất liền và đại dương trên hành tinh này. Rayquaza xuất hiện và chế ngự trận chiến ra sao.

Tôi bảo, Espeon đã kể cho tôi về Groudon, Kyogre và Rayquaza rồi, nhưng nó chỉ nói về những hoa văn kì lạ trên người của chúng.

Espeon biết, cái gì nó cũng biết, Nintales nói vậy, nhưng Espeon chỉ kể những gì nó thích và nó biết là cậu thích trong một thời khắc nhất định.

___________________

Ninetales, Ninetales, ngươi có chín cái đuôi hay chín câu chuyện?

___________________

Một hôm, Espeon nói với tôi, hãy đến Olivine mà dạo chơi một chuyến.

Nhưng những con hẻm sẽ dẫn tới đâu, tôi hỏi.

Umbreon sẽ ở đó. Cậu biết đấy, nó không lừa gạt ai.

Tôi sẽ tìm thấy Umbreon ở đâu?

Ở cuối con hẻm, nơi tiếp giáp bầu trời, mặt đất và đại dương.

Ở đó có Groudon, Kyogre và Rayquaza không?

Nếu may mắn, cậu sẽ tìm thấy?

Cậu phải biết chứ?

Ừ, nhưng tôi sẽ không nói.

___________________

Dù gì thì cũng cứ lên đường.

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011

La - Ngựa (cái) = Lừa (đực)

Nhà Nghị viện bị cháy - William Turner



Espeon tiến nhẹ đến bên tôi, nó ngồi vào lòng và ngước nhìn tôi. Nó bảo: "Hình như chúng ta bị lừa."
"Ai lừa?"
"Umbreon, có lẽ vậy."

Espeon chỉ bảo thế. Từ "có lẽ vậy" bao hàm thêm cái gì nữa? Espeon không bao giờ nói một cách thiếu chắc chắn như vậy cả. Đặc biệt hơn, Espeon cũng không bao giờ bị lừa. Lại còn thêm cả "hình như".

_________________
Tôi có mặt trời ở trong túi và mặt trăng ở trong tay...
(Locnville)
_________________

Về sau, tôi hiểu ra, hóa ra không phải Espeon bị lừa, mà là tôi bị lừa. Trời đã sáng, chứ không còn tối nữa. Mà cũng không phải Umbreon lừa. Umbreon không lừa ai, nó trong sáng như bóng tối. Bóng tối luôn có một sắc màu đặc biệt hấp dẫn và mời gọi. Tôi những muốn được đắm mình nhảy nhót trong bóng tối cùng với Umbreon.

Ai đó lừa tôi, thì tôi vẫn chưa biết. Tôi chỉ vui mừng rằng bên cạnh tôi bây giờ không chỉ có mỗi Espeon mà còn có cả Umbreon. Như là tôi có mặt trời ở trong túi và mặt trăng ở trong tay vậy.

Có hai thứ đó, tôi sẽ không sợ quả lê nữa. (Cũng như tên nào cầm quả lê và con dao sẽ không sợ tôi vậy).

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

Ghi chép vụn của một ngày

Tôi thấy mình đang làm những chuyện ngu ngốc nhất trên thế giới.

Tôi phải nói như vậy vì Umbreon đã hiểu những gì tôi và Espeon không nói với nhau. Nó đã núp đâu đó khi tôi quăng muối Đồng vào mặt trời của Espeon.

Hoặc là tôi lăn ra ngủ và mơ những giấc mơ dị thường. Hoặc là tôi trằn trọc trong thế giới dị thường.

Hoặc là thế này. Hoặc là thế kia.

Umbreon sắp đến. Đối với nó, mọi chuyện chỉ như một trò chơi. Như một túm lông ném lên cao. Hòa vào gió. Rồi biến mất.

Không ai biết được túm lông biến đi đâu.

Chỉ có tôi ngồi trằn trọc vì những điều ngu ngốc mình đã làm.

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

Ghi chép vụn của một ngày

"Người nào cầm một con dao và một quả lê sẽ không bao giờ sợ hãi bóng tối."
Yann Martel - Beatrice and Virgil


__________________

Trên không, Cheshire cứ cười hoài. Tôi không chịu được nụ cười nhăn răng của nó. Tôi bảo nó đừng cười nữa, rồi đi thẳng tới chỗ con Sâu Bướm. Nó cứ hút hookah hoài, tôi cũng nhìn phát chán. Thế nên tôi đi ra.

Tôi biết một bí mật. Tôi bảo với Espeon như vậy. Dĩ nhiên cái gì tôi biết thì Espeon cũng biết. Nó lẳng lặng nằm phơi nắng. Tôi kéo rèm trong phòng lên cho ánh sáng vào ngập trong phòng, ngập cả bể cá vàng.

Bí mật này tôi không cần nói cho Espeon. Dĩ nhiên. Tuy thế nó mới là người biết chắc chắn rằng bí mật của tôi có chính xác hay không. Hay chỉ là những suy luận sai bét. Bí mật này tôi để cho tôi.

Tôi bật cho Espeon xem một bộ phim về những chiếc xe đạp. Những chiếc xe đạp chạy dọc thành phố. Qua những kênh đào. Vào những vườn hoa. Đến những miền đồng cỏ. Espeon hờ hững lim dim mắt. Thế nhưng đến khi những chiếc xe đạp chạy lên một chiếc cầu cổ, dài, rộng, ngập tràn ánh nắng trong veo, Espeon mở bừng mắt. 

Trong mắt nó hiện lên những mặt trời. Mười mặt trời như Hậu Nghệ từng bắn rụng.

__________________









Tôi là một linh hồn mới
Bước vào thế giới kỳ lạ này
Hy vọng học được vài điều về cho đi và nhận lại.
Nhưng từ khi đến đây, tôi hiểu được tất cả niềm vui và nỗi sợ,
Thấy rằng mình đã làm nên đủ các loại sai lầm.
(Yael Naim - New Soul) 


Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Forget me

Forget me
Forget me
Oh, forget me.

For I have slept on those flowers
growing on trees.
For I have counted the sheep
Running in meadow.
For I have caught the birds
Singing by the window.

Forget me
Forget me,
Oh forget me.

Since you may never forgive me.

So leave me
So leave me
Leave me now as I am flying on the sky,
Leave me now as I still have not known.
I am elegant, beautiful and yet vulnerable.
So just leave me
When I have not come.

When I have not come
Tell my friends I will just pass by
Tell my cat I will feed him later
Tell my Espeon he did not know anything
Tell my Umbreon he had better cry.
And tell yourselves to leave me now.

Since you may never forgive me, again.

Forget me
Forget me
Oh, my friends, forget me

As I will forget you all.

_________________________


Mê tấm ảnh này của chị Bò.

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Umbreon

Khi trời tối, tới lượt Umbreon bước xuống từ tán cây. Nó hỏi tôi ngay lập tức. "Espeon đã nói những gì dưới ánh mặt trời?".

Tôi lắc đầu. Chẳng nói gì. Có lẽ Umbreon cũng biết thế đã là đủ.

Umbreon bước đi dưới trăng. Nó hấp thụ ánh trăng như thể đó là nguồn năng lượng, như thể Espeon hấp thụ ánh sáng mặt trời. Những vòng tròn màu vàng trên người nó sáng rực rỡ. Đôi mắt nó mở to và đỏ rực. Toàn bộ cơ thể Umbreon như phát ra một linh khí thần thánh.

Tôi thấy Umbreon như một vị thần. Nó như Anubis vừa bước ra từ màn đêm, từ những bức tranh tường cổ vẽ trên Kim tự tháp.

Umbreon đã biến mất. Nó thoắt ẩn thoắt hiện. Nó không biết những gì Espeon biết. Nó ngự trị trong bóng đêm. Espeon biết cả sáng lẫn tối. Espeon biết mọi thứ. Umbreon chỉ đơn giản là không biết. Nó nhìn qua màn đêm.

"Ta sẽ nói những gì trong màn đêm mông lung?"

_________________

Trong màn đêm, mọi thứ đều êm đềm và tĩnh lặng.
Màn đêm cất giấu trong những ngõ ngách của nó nhiều thứ, nhiều thứ quý báu, nhiều điều bí mật.
Nhưng nó không nói ra.

Vì thế, Umbreon không biết gì cả, nhưng nó biết trong màn đêm có gì. Đó chính là điều Espeon không biết. Gió cũng không biết, chim cũng không biết, cá cũng không biết, Vaporeon không biết, Flareon không biết, Jolteon không biết, Leafeon và Glaceon cũng không biết. Cheshire không biết.

Hình như tôi biết.
_________________

Umbreon cuối cùng cũng không nói. Nó biết trong bóng đêm, im lặng là điều tuyệt vời và đẹp đẽ nhất.

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Espeon

Rồi cũng một ngày, Espeon bước xuống khỏi tán cây. Nó đi lòng vòng quanh khu đất trống. Gió mơn man nhè nhẹ những sợi lông màu hoa cà.

Tôi sẽ nhìn thấy Espeon đi giữa những khóm tử đinh hương tím rực. Espeon biết tôi đang nhìn, nó còn biết tôi sẽ nhìn. Nó biết cả khi nào tôi sẽ thôi không nhìn nó. Nó biết hết.

Cái đuôi chạc cây của nó biết hết.

Espeon không nói gì. Nó chỉ nhìn về phía mặt trời. Mặt trời cho nó nguồn năng lượng. Hệt như mặt trời từng cho tôi nguồn năng lượng.

Tôi lẩm nhẩm hát những chữ trong vô thức: "Nekomata, Nekomata..."

Tôi thấy tôi như nằm im giữa quả đồi. Espeon ngồi cạnh bên. Nó đang liếm bộ lông chứa đầy năng lượng. Nó đang liếm linh hồn của nó. Tôi đang nằm im, linh hồn của tôi không động cựa.

"Con gái tôi đương thì
lang thang làm vu nữ(1) 
trên bờ biển Tago
nàng đọc kinh trên cát..." 
(trong Ryojin Hisho(2))

Giá cứ nằm ngửa
Để thấy ánh dương
Mộng trường mộng trường
Xuân đông thu hạ.

Một hôm, Espeon đã nói: "Thế đã đủ chưa?". Nó nói với cành cây, với ngọn cỏ, với cơn gió, với Umbreon đang phiêu diêu nơi nào đó, với con mèo Cheshire có nụ cười nhe răng vẫn còn hiện hữu sau khi cơ thể nó biến mất, hay là Espeon đang nói với tôi? Tôi chỉ im lặng. 

Tôi không biết. Umbreon không biết. Cheshire không biết. Cá không biết. Chim không biết. Espeon là người hỏi, lại càng không biết.

"Tôi đi đây
Nhưng nếu em đợi
Như cây thông gầy
Đứng trên đỉnh núi
Tôi lại về ngay."
(Yukihira - Hyakunin Isshu)

Tôi chỉ tiếp tục lẩm nhẩm
-Nekomata. Nekomata.



_________________
Chú thích:
(1) Vu nữ: Miko
(2) Ryojin Hisho: "Thầm nhặt bụi trần" -  Tuyển tập thơ thời kỳ Heian, do Thiên hoàng Go-Shirakawa biên soạn. 

Thơ dùng bản dịch của Nhật Chiêu.
Nguồn ảnh: http://www.flickr.com/photos/lilly_photos/5231505806/sizes/l/