Sáng nay mình bị bóng đè. Lần đầu tiên trải nghiệm hiện tượng này sau một thời gian dài không điều khiển được giấc mơ lucid dream làm cho mình thấy rất thú vị.
Thời điểm bóng xuất hiện là lúc mình sắp tỉnh dậy. Đầu óc mình gần như tỉnh, khoảng 80%. Đột nhiên mình cảm thấy có cái gì rớt xuống đập và cọ vào chân. Mình tưởng thằng em mình nằm trên giường lăn xuống đất nên cố mở mắt chồm dậy, nhưng không chồm dậy được. Mình vẫn thoáng thấy chân thằng em mình còn ở trên giường. Vậy thì cái gì ở dưới đất đang cọ vào chân mình? Khoảng 1 phút sau, cái gì đó bắt đầu đạp vào người mình. Nó đạp không đau, nhưng có vài cú cũng mạnh mạnh. Mới đầu mình kệ, nhưng tới mấy cú mạnh thì mình quyết tâm phải chồm dậy để xem nó là cái gì mà đạp mình vậy. Mình không chồm được, cũng không huơ tay được. Mở mồm ra la lên thì cũng không la được.
Tới lúc đó mình bắt đầu thấy ớn. Nhưng đột ngột, vì não mình đã tỉnh gần hết, mình nhớ ra rằng cái này là bóng đè thôi, chả có gì đâu. Thế là mình nằm im, và thở sâu. Sau vài đợt thở, mình huơ tay thử, vẫn chưa được. Cái bóng thôi không đạp nữa nhưng vẫn còn giữ tay giữ chân mình. Thế là mình nằm thở tiếp. Chừng gần 1 phút sau, mình huơ tay thử, lần này thì từ từ mình cử động được. Cái bóng thấy thế liền chuốn đi. Cơn bóng đè chấm dứt.
Sau đó mình chồm dậy, nhìn xung quanh, rõ ràng không có gì cả. Rồi mình tỉnh lại, thấy mình vẫn đang nằm ngửa, tay đặt lên ngực ở đúng cái tư thế mà cái bóng giữ yên không cho mình động đậy. Hoàn toàn tất cả những cử động cũng như suy nghĩ đều diễn ra trong não, mắt mình hoàn toàn nhắm trong suốt thời gian đó, không hề mở ra, mình cũng không chồm dậy lúc cái bóng biến đi.
Lần đầu tiên mình có một trải nghiệm mà qua đó mình cảm thấy mình có thể điều khiển được nỗi sợ tốt như vậy.
Hình: một cái tiểu tượng làm ở Nhật thời Minh Trị, bán sang châu Âu. Đây là hình con khỉ cầm một cành cây có một con chuồn chuồn nhỏ đậu ở đầu cành cây. Chụp ở bảo tàng Ashmolean, Oxford.
Trang
Mây và sóng
Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mộng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mộng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014
Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011
Cơn ác mộng
Tôi mơ thấy anh Hoài dẫn tôi đi ăn ở một nhà hàng. Chưa kịp ăn thì anh đã trả tiền và nói anh có việc phải về gấp. Nói xong anh cho tôi mượn một quyển sách. Rồi anh về mất. Quyển sách anh để lại trên bàn cho tôi mượn, sách rất dày, như một cuốn từ điển. Tôi không nhớ đó là quyển sách về cái gì.
Khi tôi giở sách ra đọc, những hình ảnh trong quyển sách hiện lên trước mắt tôi như đang xem phim. Đó là cảnh hai cha con đang chơi xích đu trong công viên. Người cha chưa già lắm, vẫn ở độ tuổi trung niên, đứa con trai độ ba bốn tuổi.
Rồi khung cảnh thay đổi, tôi thấy người cha xuất hiện, bị đóng đinh trên thập giá. Tôi không nhớ rõ quang cảnh, bầu trời hay âm thanh xung quanh thế nào, hình như nó chỉ hơi âm u. Đứa con ngồi vắt vẻo trên cây thập giá, nhìn thấy tôi, nó bắt đầu rút những cây đinh đang đóng vào người cha nó ra. Vẻ mặt nó ngây thơ. Ngây thơ đến phát rợn.
Rồi trời đất tối sầm lại. Rồi có tiếng nói vang lên: Thế là thế giới sụp đổ.
Trong đầu tôi, lúc đó hiện lên một suy nghĩ, rõ ràng những hình ảnh tôi vừa thấy là một cái analogy (dùng từ này thấy có vẻ diễn tả đúng điều tôi muốn nói). Trong lúc ngủ, trí óc tôi vẫn lần ra những mối liên hệ. Nếu như Đức Chúa Cha để cho con trai mình là Chúa Giêsu chết trên thập giá để cứu chuộc cho loài người, thì những gì tôi thấy hoàn toàn ngược lại: đứa con không để cho cha mình chết trên thập giá, thế nên nó sẽ dẫn tới một kết cục cũng hoàn toàn ngược lại: thế giới này sụp đổ.
Rồi cảnh lại đổi. Tôi đứng trước hai cái xác người bị trói vào hai cây cọc. Có vẻ họ bị giết bằng những cây lao. Đột nhiên trong tay tôi hiện lên những cây lao. Nhưng tôi quay người lại và ném hết sức vào những tảng đá. Cùng lúc đó, đột nhiên vang lên tiếng thét, tôi không rõ là từ hai người bị trói kia hay là từ không trung, tiếng thét đó nghe hình như là "Lang" và "Biang".
Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011
Alone in the night with the moon
Tôi đã mơ thấy những vụ nổ sao Siêu mới (supernova). Khi tôi nói "những" thì đích thị là không chỉ một lần. Tuy đó không phải là giấc mơ của hôm nay, thế nhưng có thứ gì đó khiến tôi nhớ lại những giấc mơ về sao Siêu mới.
Những giấc mơ về các thiên thể của tôi không chỉ có sao Siêu mới. Tôi từng mơ thấy mặt trăng to gấp cũng phải cả mấy chục lần kích thước của nó. Đó là một giấc mơ khoàng hai, ba năm trước, khi tôi phóng xe hơi ở một đại lộ nào đó có vẻ ở Manhattan (hay ít nhất là tôi nghĩ như vậy), khi nhìn sang phía tay phải (tôi vẫn nhớ rõ chi tiết này), tôi thấy một mặt trăng to đùng, với đầy những miệng núi lửa, và sáng vằng vặc. Đó là một khung cảnh y như trong truyện tranh hay hoạt hình hay các bức ảnh ghép. Kiểu như thế này:
Cũng có lần tôi mơ thấy các mặt trời. Hai hay nhiều hơn gì đấy. Mặt trời sáng lóa.
Còn tối hôm qua, tôi không mơ gì về các thiên thể cả.
Những giấc mơ kỳ lạ của tôi, tôi rất muốn có thể chia sẻ cùng ai đó. Tôi muốn được dẫn ai đó vào giấc mơ của mình, để chỉ cho họ xem, à, cái này này, tớ nghĩ nó nghĩa là thế này, thế kia, cái kia, hình như tớ mơ thấy nó mấy lần rồi, trông rất quen quen,... Tôi muốn cho họ thấy những thứ mà đáng lẽ chỉ có tôi được thấy.
Nhưng tôi dần nhận ra rằng, trong cuộc đời này, có nhiều thứ chúng ta phải tự làm một mình, làm trong nỗi cô đơn không phải do tự nguyện, nỗi cô đơn gắn chặt với chúng ta. Mơ là một trong những chuyện như vậy. Dù có bao nhiêu người đi bên cạnh, chúng ta vẫn phải tự lê bước trên con đường cuộc đời mình, bằng chính đôi chân của mình. Dù gì, chúng ta vẫn phải đi một mình. Một mình.
Những giấc mơ về các thiên thể của tôi không chỉ có sao Siêu mới. Tôi từng mơ thấy mặt trăng to gấp cũng phải cả mấy chục lần kích thước của nó. Đó là một giấc mơ khoàng hai, ba năm trước, khi tôi phóng xe hơi ở một đại lộ nào đó có vẻ ở Manhattan (hay ít nhất là tôi nghĩ như vậy), khi nhìn sang phía tay phải (tôi vẫn nhớ rõ chi tiết này), tôi thấy một mặt trăng to đùng, với đầy những miệng núi lửa, và sáng vằng vặc. Đó là một khung cảnh y như trong truyện tranh hay hoạt hình hay các bức ảnh ghép. Kiểu như thế này:
Cũng có lần tôi mơ thấy các mặt trời. Hai hay nhiều hơn gì đấy. Mặt trời sáng lóa.
Còn tối hôm qua, tôi không mơ gì về các thiên thể cả.
Những giấc mơ kỳ lạ của tôi, tôi rất muốn có thể chia sẻ cùng ai đó. Tôi muốn được dẫn ai đó vào giấc mơ của mình, để chỉ cho họ xem, à, cái này này, tớ nghĩ nó nghĩa là thế này, thế kia, cái kia, hình như tớ mơ thấy nó mấy lần rồi, trông rất quen quen,... Tôi muốn cho họ thấy những thứ mà đáng lẽ chỉ có tôi được thấy.
Nhưng tôi dần nhận ra rằng, trong cuộc đời này, có nhiều thứ chúng ta phải tự làm một mình, làm trong nỗi cô đơn không phải do tự nguyện, nỗi cô đơn gắn chặt với chúng ta. Mơ là một trong những chuyện như vậy. Dù có bao nhiêu người đi bên cạnh, chúng ta vẫn phải tự lê bước trên con đường cuộc đời mình, bằng chính đôi chân của mình. Dù gì, chúng ta vẫn phải đi một mình. Một mình.
Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010
The end of August

Chờ mãi mới đến cuối tháng Tám để viết bài này.
Nhạc Yanni.
________________
Đây là một trò chơi mới. Dưới đây là một bản tạm gọi là diễn dịch nhạc của Yanni theo ý của mình. Mình ghi lại từng câu văn ứng với từng câu nhạc, có đánh dấu theo thời gian đàng hoàng để mọi người tiện theo dõi. Những câu văn này là sản phẩm của những ý tưởng nảy ra trong đầu óc của mình khi nghe từng câu nhạc.
Theo dõi như thế nào? : Chỉ cần đọc từ từ, chậm rãi từng câu, từng câu, cùng lúc với nghe nhạc. Chỉ cần đọc thật chậm thôi là theo kịp nhịp nhạc. Có cỡ 1, 2 chỗ hơi nhanh một tí, có lẽ khi nghe mọi người sẽ nhận ra.
________________
(0:00)
Cuối tháng Tám.
Chiếc thuyền buồm trắng nhè nhẹ lướt.
Biển Địa Trung Hải không gợn một con sóng.
Gió êm đềm như nhung.
(0:15)
Cuối tháng Tám.
Mèo nằm dài trên hiên.
Những ngôi nhà trắng muốt đón những làn hơi nước sực nồng mùi muối.
(0:28)
Cuối tháng Tám.
Tình yêu tôi bay tới
Trên đôi cánh nhẹ như nắng
Và thơm mùi olive.
(0:35)
Cuối tháng Tám.
Tôi nói gì để ngợi ca
Những mùa hè rực rỡ.
Những đàn chim nhè nhẹ bay qua.
Và cây bách vẫn đứng lặng nhìn ra biển.
Để cho những rung động vi tế của thinh không nhập vào từng tế bào.
Rồi nắng lên trên những tán cây cao.
Nắng nhẹ xuyên qua tầng mây mỏng.
(0:50)
Cuối tháng Tám.
Tôi bơ vơ giữa thời gian.
Không gian chỉ có gió và gió.
Lạo xạo với những viên cuội xanh, tôi đi trên những ngón chân.
Cho đến khi ra tới bờ biển.
(1:04)
Gió cuốn đến quanh tôi.
Gió choàng quanh người tôi như những sợi chỉ.
Rồi gió bện thành một tấm áo.
Tôi hát lên cho gió nghe những lời vu vơ.
Cho đến khi một người con gái đến.
Rồi lay tôi dậy.
____________________
(violin, piano)
(1:26)
Tôi muốn nói với em những điều đẹp nhất.
Rằng em đẹp như những ngày cuối tháng Tám.
Mùa Hạ trôi qua trong giấc mơ còn mùa Thu đang tới trên đôi cánh nhẹ như nắng.
(1:41)Rằng em mỉm cười như làn nước Địa Trung Hải trong vắt và không một cơn sóng dợn ngang.
(1:48)
Nhưng tôi đuổi theo những giấc mơ và chẳng bao giờ bắt được.
Những mùa tôi mất khi tôi đi qua những vùng trời không thực.
Tôi hát nên những khúc ca
Khi những mùa lần lượt trôi qua.
Khi những ngày buông xuống, tôi đứng thâu trọn vào người.
Và mặt trời những ngày cuối tháng Tám chiếu rọi những tia nắng nhẹ xuống.
__________________
(piano)
(2:17)
Cuối tháng Tám.
Tôi mơ thấy mình ngồi trên một bờ đá có một cây nguyệt quế to.
Tình yêu tôi bay đến. Rồi tình yêu tôi bay đi.
Để lại những dư vị nhẹ nhàng.
Như những bọt sóng nhẹ lăn tăn trên bờ đá cuội.
(2:37)
Cuối tháng Tám.
Thời gian êm đềm.
Như món cá sốt kem bày trên một bàn ăn phủ tấm vải trắng.
Dao nĩa và một ly rượu vang mời gọi một người vừa từ biển trở về.
Cuối tháng Tám.
Lòng tôi yên bình.
__________________
(2:53)
Tôi thẫn thờ phát hiện ra mình đang ngồi bên bờ biển.
Gió vẫn nhẹ nhàng đưa đẩy mùi olive tươi từ xa xăm tới.
Tôi nằm xuống và chợt cảm thấy lười nhác như những đợt sóng Địa Trung Hải.
(3:08)
Em mặc một chiếc váy màu xanh trứng chim
Đội một chiếc mũ cỏ.
Nắng nhè nhẹ xuyên qua để lại những đốm nhỏ trên chiếc váy.
Tôi biết nói gì hơn khi những ngày tháng Tám qua trong yên lặng.
Tôi vẫn không nói gì cho tới khi tháng Tám lụi tàn.
(3:28)
Tôi hát nên những khúc ca
Khi những mùa lần lượt trôi qua.
Cho tới khi lời hát của tôi trở nên lạc điệu
Tôi nhận ra đã đến những ngày cuối tháng Tám.
_______________________
(3:43)
Cô gái đã đánh thức tôi dậy khi tia nắng đầu Thu rọi xuống mặt biển.
Hoàng hôn mùa Hạ đã tắt từ lâu.
(3:57)
Cô hái cho tôi những bông hoa cúc nhỏ mọc ven bụi rậm.
Rồi mỉm cười thật tươi.
Trong cơn uể oải tôi chỉ muốn biến thành Địa Trung Hải.
(4:10)
Tôi đã nói với cô
Rằng những ngày cuối tháng Tám thật dễ chịu.
(4:17)Rằng tôi muốn nằm ngủ như những con mèo ở Athens.
Trong những phút giây cuối cùng của mùa Hạ.
(4:25)
Cuối tháng Tám.
Tôi được nhận một nụ cười trong lành nhất mùa Thu.
(4:35)
Trong lành và thơm mùi olive.
__________________
Quỳnh: Sao ở quán cafe người ta lại không để những bài hay như vầy chứ?
Hình Greek Salad và Feta cheese của chị Bò đi Hy Lạp, hình trớt quớt không liên quan.
Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010
Yume Juya

Truyện đầu tiên của Soseki mình đọc chính là "Mười đêm mộng" (bản An Nhiên dịch, sẽ dùng để trích dẫn phía sau). Mặc dù tác phẩm làm cho mình biết đến Soseki lại là "Tôi là con mèo" (吾輩は猫である*- Wagahai wa neko dearu) nhưng mình chưa đọc cuốn này bao giờ. Một lần ra Tràng Tiền Hà Nội, phân vân giữa hai cuốn "Tôi là con mèo" và "Truyện Genji" (Genji Monogatari), mình chọn cuốn Genji vì nó rẻ hơn.
Bộ phim làm năm 2006 (theo số ghi trên imdb, nhưng theo wikipedia thì chiếu năm 2007), gần tròn 100 năm (chính xác hơn một tí là khoảng 99 năm) ngày viết Yume Juya (từ 25/7 - 5/8/1908). Blogger Đông A không biết phát hiện ra hay đọc đâu đó một cách lý giải con số 100 này rất hay.
___________________
Tôi hỏi khi nào em lại đến.
-Mặt trời chắc chắn mọc rồi lại lặn. Rồi lại mọc, rồi lại lặn đi. Trong khoảng thời gian mặt trời đỏ đi từ Đông sang Tây, rơi từ Đông sang Tây, anh có chờ được chăng?
Tôi im lặng gật đầu. Nàng như thoát ra khỏi sự tĩnh lặng, nói bằng giọng mạnh mẹ hơn.
-Hãy chờ em một trăm năm.
-...
-Một trăm năm. Hãy ngồi bên mộ em và chờ nhé. Em sẽ đến gặp anh.
(Đêm thứ nhất)
___________________
Bộ phim mở đầu bằng một cuộc trò chuyện của Soseki và một cô gái (có lẽ là cô hầu). Cô gái hỏi về những giấc mơ trong "Mười đêm mộng" của ông, hỏi rằng khi nào nó sẽ được giải đáp. Soseki đáp: chắc một trăm năm nữa. Cô gái: Vậy thì có lẽ em phải tái sinh để chứng kiến việc đó. Soseki chỉ cười nhún vai.
Bộ phim là một chuỗi mười phim nhỏ sau phần mở đầu và cuối cùng là một phần kết thúc. Mười đạo diễn đảm nhiệm mười giấc mơ nhỏ cùng một đạo diễn làm phần mở đầu và kết thúc.
Mười câu chuyện của Soseki là mười câu chuyện siêu thực. Đã là siêu thực thì không thể hiểu được một cách trọn vẹn. Chính vì không thể hiểu được như vậy nên không phải giấc mơ nào cũng để lại ấn tượng. Mình chỉ cảm thấy những giấc mơ số một, ba, bốn, bảy, chín là nằm trong tầm với của mình. (lý giải theo lý thuyết dụng điển của Ngô Tự Lập là những giấc mơ đó như thế nào đó đã có chung một trường nhận thức với ký ức mình, sẽ bàn tới ở bài khác).
Ngôn ngữ của phim thể nào cũng phải khác truyện. Mười giấc mơ được mười đạo diễn khác nhau đảm nhiệm là mười phong cách điện ảnh hoàn toàn khác biệt. Giấc mơ của Soseki thường khá ngắn gọn và hàm súc. Vì thế để chuyển đổi cho trở thành một bộ phim bằng ngôn ngữ điện ảnh, các đạo diễn thường phải mở rộng các tình tiết ra một chút, khiến nhiều giấc mơ khác ít nhiều so với nguyên tác.
Thêm một điều đáng chú ý nữa, nguyên tác là do chính tác giả viết, nên nhiều khi Soseki không muốn bộc lộ hay chỉ bộc lộ gián tiếp những sự kiện của cuộc đời mình, ngay cả khi viết về những giấc mơ. Trong khi đó, những giấc mơ được chuyển đổi thành phim của các đạo diễn khác lại thể hiện khá nhiều khía cạnh của cuộc đời Soseki.
___________________
Giấc mơ thứ nhất được chỉnh sửa nhiều về ánh sáng. Bố cục gói gọn trong một căn nhà nhỏ, dường như là nhà trọ. Cách bài trí phong cảnh ngôi nhà khá đặc biệt khiến nhiều góc quay làm mình hay liên tưởng tới một cái sân khấu, cụ thể hơn là kịch Kobuki hay kịch Noh (nếu là Noh thì còn thiếu cái phông nền nữa thôi). Căn nhà có một chiếc đồng hồ đặc biệt, dường như là dấu chỉ cho thời gian, một chiếc furin (phong linh - chuông gió) như là những điều dễ bị một cơn gió rung động và một cánh cửa mở ra một khung cảnh đặc sệt chất mộng mị: một chiếc đu quay quay chầm chậm kọt kẹt theo thời gian.

Giấc mơ này có khung cảnh trái hẳn với liên tưởng của mình khi đọc. Mình hình dung ra một khung cảnh thoáng đãng hơn, thiên nhiên hơn, cụ thể là một khung cảnh ngoài trời, với vầng dương lướt trên đầu người đàn ông và người phụ nữ đang chết, chứ không phải một khung cảnh tù túng như vậy.
____________________
Phim về giấc mơ thứ ba bị lạm dụng quá nhiều hiệu ứng của phim kinh dị châu Á, điều này khiến mình không thích. Phim kinh dị (gọi toẹt là phim ma) của Nhật và Hàn hay dùng những hình ảnh ghê rợn làm người xem giật mình (ít thôi) và thấy ớn (là chủ yếu). Điều này khác với phim kinh dị của Hollywood, thường dùng hiệu ứng âm nhạc hay tạo không khí bằng việc xây dựng cốt truyện để chủ yếu làm người xem giật mình và ấn tượng chứ không để lại cảm giác ơn ớn cho người xem.
Về giấc mơ thứ ba trong nguyên tác của Soseki: đây là một giấc mơ về tội lỗi ám ảnh. Nó thật sự ám ảnh, với sự khắc họa rõ nét của tác giả đối với bóng tối và sự trĩu nặng.
Giấc mơ thứ ba cho độc giả thêm vài thông tin về những người con của Soseki.
___________________
Giấc mơ thứ tư được khắc họa khá dễ thương và có nhiều hình ảnh đậm chất siêu thực. Khi mình nói đậm chất siêu thực nghĩa là nó được tạo ra cùng kiểu với những bức tranh siêu thực như của Dalí.
Giấc mơ này khá là khác so với nguyên tác. Ở nguyên tác, Soseki chỉ nói về người cha. Ông mơ thấy cha ông vừa uống rượu vừa đi ra bờ sông vừa thổi sáo vừa ve vẩy một chiếc khăn vàng. Ông vừa đi vừa dắt theo một bầy trẻ, vừa nói sẽ biến chiếc khăn thành con rắn. Rồi cứ thế ông đi xuống sông. Soseki nghĩ rằng ông sẽ biến chiếc khăn thành con rắn thật, vẫn đứng chờ bên bãi sậy. Nhưng đứng hoài vẫn không thấy cha quay lên.
Còn trong phim có vẻ như đạo diễn muốn nói về tuổi thơ của Soseki. Ông sinh ra là một đứa con không mong muốn, được cho đi làm con nuôi, và có lẽ hay bị ốm yếu quặt quẹo như trong phim. Phim ngắn về giấc mơ thứ tư thể hiện một Soseki thanh niên trở về một thị trấn nhỏ, hiu hắt, có lẽ nằm ở quá khứ, để tìm kiếm những kí ức của mình về những người bạn lúc nhỏ. Dường như đó là một kí ức về một tai nạn. Cô bạn gái mặc đầm đỏ đã tặng cho Soseki chiếc vỏ ốc khi ông đuổi theo đến tận bờ biển. Nhưng vì Soseki không nghe được tiếng bên trong chiếc vỏ ốc nên ông không thể đi theo cô và các bạn. Họ từ từ đi xuống biển theo tiếng hát và tiếng sáo của một người đàn ông (người nói sẽ biến chiếc khăn thành con rắn) rồi biến mất.
Mình rất thích khung cảnh bên bờ biển. Một bờ biển đậm màu cam, với những chiếc cánh quạt khổng lồ nằm bên bờ biển xoay chầm chậm. Soseki quỳ nhìn về phía biển, rồi một chiếc máy bay lao ầm xuống.

___________________
Giấc mơ thứ sáu được khắc họa khá hay và ấn tượng. Đó là một sự kết hợp giữa trào phúng Nhật, nhạc pop và phim cổ điển, trong khi nguyên tác của Soseki sặc mùi nghiêm túc và truyền thống.
Có thể nói giấc mơ thứ sáu ám chỉ một niềm cảm hứng cao độ thông qua việc miêu tả Unkei (một nhà sư, để lại nhiều tác phẩm nổi tiếng ở Todaiji - Đông Đại Tự) sáng tạo ra tác phẩm điêu khắc của mình.
___________________
Trong nguyên tác, mình không thích nhất là giấc mơ thứ tám. Vì mình chẳng hiểu gì cả. Giấc mơ thứ tám có lẽ là giấc mơ khó dựng phim nhất. Phim về giấc mơ thứ tám cũng vậy, nhiều chi tiết mình không hiểu được.
___________________
Còn trong phim, giấc mơ mình không thích nhất là giấc mơ thứ mười. Theo cảm quan của mình, nó được dựng một cách nhảm nhí và rẻ tiền quá.
Nhưng đó là cảm giác của mình. Tốt hơn hết vẫn là không nên chê bai một sản phẩm trí tuệ của người khác một cách thậm tệ quá.
___________________
Những cảnh cuối của bộ phim trở lại với cô gái ở đầu phim. Cảnh vật bây giờ không phải là thời Minh Trị nữa mà là Tokyo hiện đại. Cô gái mặc một chiếc váy, quấn khăn choàng cổ, cầm cuốn sách (Yume Juya), đứng giữa phố, trời tuyết rơi nhẹ.
"-Một trăm năm ... đã đến rồi ư? ... Hay là lại phải chờ thêm một trăm năm nữa?"
___________________
Lúc này tôi mới bắt đầu nhận ra một trăm năm đã đến rồi.
(Đêm thứ nhất)
___________________
*: ghi tiếng Nhật lòe bịp thiên hạ thôi chứ cóc biết chữ tiếng Nhật nào ngoài chữ A (あ) và chữ No (の).
Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2009
Gió - Mộng 10
Bài ca tôi trôi đi đâu?
Bạn có nghe được lời ca không Cỏ?
Tôi đương bay giữa muôn ngàn sóng vỗ
Về đến bên ngọn đồi của Gió
Nơi tôi vẫn ru bạn ngủ hằng đêm.
Khi tôi lượn bên trên mặt nước êm
Tôi có nghe được cả tiếng Người hát
Hoà vào lời ca tôi, len vào âm nhạc
Người với tôi cất lên bản hoà ca
Với ánh trăng sáng vằng vặc xa xa
Tôi là Gió - vũ điệu vô cùng tận.
Hình như người mang theo đôi cánh trắng...
Dưới chân tôi là cả biển rượu vang
Theo nhịp sóng đánh từng cơn bọt mạnh
Mùi hương say có hoà vào điệu nhạc
Cho bản hoà ca ru cỏ ngủ êm đềm...
"Giá như người biết ta như làn gió..."
Này hỡi Cỏ, em có nghe thấy chăng?
Có những thứ qua rồi, chỉ còn vương lại nỗi nhớ
Như ngọn gió bay qua cánh đồng cỏ
Có những thứ chưa đến, chỉ có nỗi nhớ đến trước tiên
Như lời ca từ đôi cánh trắng bay theo làn gió
Có những nỗi nhớ chẳng có cách chi thể hiện
Chỉ có thể ghi ra bằng lời thơ
Có những nỗi nhớ chẳng có cách chi để biết
Chỉ có thể cất lên bằng tiếng hát.
Khi con người lạc lối trong bao la của cơn say
Anh chỉ còn cách hy vọng
Và gửi hy vọng theo những làn gió.
Bài ca tôi trôi đi đâu?
Bạn có nghe được lời ca không Cỏ?
Tôi đương bay giữa muôn ngàn sóng vỗ
Về đến bên ngọn đồi của Gió
Nơi tôi vẫn ru bạn ngủ hằng đêm.
Khi tôi lượn bên trên mặt nước êm
Tôi có nghe được cả tiếng Người hát
Hoà vào lời ca tôi, len vào âm nhạc
Người với tôi cất lên bản hoà ca
Với ánh trăng sáng vằng vặc xa xa
Tôi là Gió - vũ điệu vô cùng tận.
Hình như người mang theo đôi cánh trắng...
Dưới chân tôi là cả biển rượu vang
Theo nhịp sóng đánh từng cơn bọt mạnh
Mùi hương say có hoà vào điệu nhạc
Cho bản hoà ca ru cỏ ngủ êm đềm...
"Giá như người biết ta như làn gió..."
Này hỡi Cỏ, em có nghe thấy chăng?
Có những thứ qua rồi, chỉ còn vương lại nỗi nhớ
Như ngọn gió bay qua cánh đồng cỏ
Có những thứ chưa đến, chỉ có nỗi nhớ đến trước tiên
Như lời ca từ đôi cánh trắng bay theo làn gió
Có những nỗi nhớ chẳng có cách chi thể hiện
Chỉ có thể ghi ra bằng lời thơ
Có những nỗi nhớ chẳng có cách chi để biết
Chỉ có thể cất lên bằng tiếng hát.
Khi con người lạc lối trong bao la của cơn say
Anh chỉ còn cách hy vọng
Và gửi hy vọng theo những làn gió.
Bài ca tôi trôi đi đâu?
Trăng - Mộng 9
Này hỡi em, em mơ gì đấy Cỏ?
Mà lặng im say ngủ giữa đồng Trăng
Khẽ trở mình trong nhịp đưa của Gió
Khuya lắm rồi, sương đọng lại thành băng.
Này hỡi Cỏ, ta muốn hỏi chút rằng
Trong say ngủ có lúc nào em thức?
Để lắng nghe trong đêm đen như mực
Tiếng hát ai ru giấc mộng tròn căng.
Em có biết người-có-đôi-cánh-trắng
Đôi cánh kia hệt như những giấc mơ
Và lời ca, hay là những vần thơ
Vang vang mãi trong đêm đen vô tận.
"Giá như người biết ta như làn gió
Vờ vui say qua khắp nơi này nọ
Để quên về một cánh chịm xa xăm..."
Giá như cỏ biết
Đêm đêm
Trái tim ấy khóc thầm...
Này hỡi Cỏ, hình như em có nói
Về một người bay che khuất mặt ta
Hay đó chính là người-có-đôi-cánh-trắng?
Ta là trăng mà cũng chẳng hiểu ra.
Cỏ đã đợi, Cỏ đã chờ
Liệu người có tới
Từ nơi sâu thẳm mênh mông...
Này Cỏ hỡi, em buồn lắm phải không?
Cứ ngủ yên trên ngọn đồi của Gió
Người sẽ tới vào một ngày nào đó
Cứ êm đềm mà ngủ trên đồi.
Ta chỉ có thể hy vọng thế mà thôi
...
Mà lặng im say ngủ giữa đồng Trăng
Khẽ trở mình trong nhịp đưa của Gió
Khuya lắm rồi, sương đọng lại thành băng.
Này hỡi Cỏ, ta muốn hỏi chút rằng
Trong say ngủ có lúc nào em thức?
Để lắng nghe trong đêm đen như mực
Tiếng hát ai ru giấc mộng tròn căng.
Em có biết người-có-đôi-cánh-trắng
Đôi cánh kia hệt như những giấc mơ
Và lời ca, hay là những vần thơ
Vang vang mãi trong đêm đen vô tận.
"Giá như người biết ta như làn gió
Vờ vui say qua khắp nơi này nọ
Để quên về một cánh chịm xa xăm..."
Giá như cỏ biết
Đêm đêm
Trái tim ấy khóc thầm...
Này hỡi Cỏ, hình như em có nói
Về một người bay che khuất mặt ta
Hay đó chính là người-có-đôi-cánh-trắng?
Ta là trăng mà cũng chẳng hiểu ra.
"I feel so lonely
I'm waiting for you
But nothing ever happens and I wonder"
(Lemon tree - Fool's Garden)
Cỏ đã đợi, Cỏ đã chờ
Liệu người có tới
Từ nơi sâu thẳm mênh mông...
Này Cỏ hỡi, em buồn lắm phải không?
Cứ ngủ yên trên ngọn đồi của Gió
Người sẽ tới vào một ngày nào đó
Cứ êm đềm mà ngủ trên đồi.
Ta chỉ có thể hy vọng thế mà thôi
...
Người - Mộng 8
Này Cỏ ơi,
Đã mấy lần bạn vào trong giấc mộng của tôi?
Xoè rộng cánh
Tung người lên
Đập thật mạnh
Tôi muốn bay thật cao
Tìm đến Ngọn đồi của gió
Nơi vầng trăng chỉ rõ
Rằng bạn đang chìm trong giấc ngủ say sưa.
Hỡi Cỏ!
Tôi biết tìm bạn nơi đâu bây giờ?
Trong giấc mơ
Tôi thấy tôi gần bạn lắm
Đó là những khi tôi trầm tư trên cỏ
Hay tôi kiếm tìm bạn giữa những vì sao
Hay lang thang trong những trận mưa rào
Cùng với bạn bên tai tôi ca hát
Có phải bạn là chủ thứ mùi hương nhàn nhạt
U buồn nhưng lại đẫm thanh tao
Thật ra bạn là gì vậy Cỏ?
Đối với thế giới này, phải chăng chỉ là một thực thể bé nhỏ?
Hay là cả một kiệt tác của tự nhiên?
Hay bạn là cái đẹp mỹ học do tôi tạo nên?
Hay bạn không hơn một khái niệm?
Hoặc bạn là một thứ ẩn dụ?
Hoặc bạn là tinh thần của vũ trụ vĩnh hằng?
Tôi không biết
Cánh tôi mỏi
Đầu tôi mệt
Thân tôi rã rời
Lại đành đáp xuống dòng suối
Không gian trước mặt tôi được chiếu sáng bởi một thứ ánh trăng bàng bạc
Cho tới chân trời, tôi vẫn thấy rõ
Nhưng tôi chẳng tìm được Ngọn đồi của Gió
Bạn ở đâu vậy, Cỏ của tôi?
Chân tôi khẽ lướt trên cánh đồng
Thật nhẹ nhàng, chẳng nỡ đạp lên hoa dại
Hoa dịu dàng vuốt cánh tôi mềm mại
Tôi muốn hét thật to tên bạn giữa đồng Trăng
Rồi tôi gục xuống bên một nụ hoa vàng.
Xa xa, đoá hải đường khẽ rụng...
Đã mấy lần bạn vào trong giấc mộng của tôi?
Xoè rộng cánh
Tung người lên
Đập thật mạnh
Tôi muốn bay thật cao
Tìm đến Ngọn đồi của gió
Nơi vầng trăng chỉ rõ
Rằng bạn đang chìm trong giấc ngủ say sưa.
Hỡi Cỏ!
Tôi biết tìm bạn nơi đâu bây giờ?
Trong giấc mơ
Tôi thấy tôi gần bạn lắm
Đó là những khi tôi trầm tư trên cỏ
Hay tôi kiếm tìm bạn giữa những vì sao
Hay lang thang trong những trận mưa rào
Cùng với bạn bên tai tôi ca hát
Có phải bạn là chủ thứ mùi hương nhàn nhạt
U buồn nhưng lại đẫm thanh tao
Thật ra bạn là gì vậy Cỏ?
Đối với thế giới này, phải chăng chỉ là một thực thể bé nhỏ?
Hay là cả một kiệt tác của tự nhiên?
Hay bạn là cái đẹp mỹ học do tôi tạo nên?
Hay bạn không hơn một khái niệm?
Hoặc bạn là một thứ ẩn dụ?
Hoặc bạn là tinh thần của vũ trụ vĩnh hằng?
Tôi không biết
Cánh tôi mỏi
Đầu tôi mệt
Thân tôi rã rời
Lại đành đáp xuống dòng suối
Không gian trước mặt tôi được chiếu sáng bởi một thứ ánh trăng bàng bạc
Cho tới chân trời, tôi vẫn thấy rõ
Nhưng tôi chẳng tìm được Ngọn đồi của Gió
Bạn ở đâu vậy, Cỏ của tôi?
Chân tôi khẽ lướt trên cánh đồng
Thật nhẹ nhàng, chẳng nỡ đạp lên hoa dại
Hoa dịu dàng vuốt cánh tôi mềm mại
Tôi muốn hét thật to tên bạn giữa đồng Trăng
Rồi tôi gục xuống bên một nụ hoa vàng.
Xa xa, đoá hải đường khẽ rụng...
Cỏ - Mộng 6
Bạn vào trong giấc mơ của tôi từ khi nào vậy Cỏ?
Bạn chẳng phải cả Cánh Đồng
Bạn chỉ là một sinh linh bé nhỏ
Thân bạn mềm để vui say cùng gió
Lá bạn mỏng để đùa với sương đêm
Tôi muốn nằm lên, ôm choàng lấy thân bạn mềm
Mà hát với trăng
Mà múa với sao
Mà ngập chìm trong cỏ, giữa bầu trời cao.
"Đưa đẩy bước chân
Giơ tay mà hái
Cỏ lá mùa xuân"
(Sonojo - Nhật Chiêu dịch)
Tôi yêu bạn
Tôi yêu cỏ xanh
Tôi yêu chính Cỏ mong manh
Tôi quỳ xuống hôn lấy Cỏ trong lành
Tôi vui sướng như chưa từng hoan lạc
Tôi cất giọng như chưa từng ca hát
"Hãy hát lên
như cánh chim
hãy rung trống
như dòng thác
Tay áo ta phất
như tuyết bay ngang trời..."
(Kịch Noh "Yamauba" - Zeami - Nhật Chiêu dịch)
Ôi Cỏ ơi!
Trên cỏ tôi ngồi
Nhìn cuộc đời
Trôi.
Gió thổi
Cỏ ngã rạp
Tóc tôi bay.
Ánh dương kia soi sáng
Trời xanh kia rộng vô cùng
Chỉ là một phần của vũ trụ lớn mênh mông
Còn bạn là Cỏ
Mong manh và bé nhỏ
Có lẽ nào bạn chỉ là vô nghĩa không?
"Tôi đi hái
những bông hoa tím
trên cánh đồng
và tôi ở lại
ngủ giữa mùa xuân"
(Akahito - Nhật Chiêu dịch)
Trên cỏ tôi ngồi
Trầm tư về Cỏ
Nghĩa là tôi nghĩ về bạn
Nghĩa là tôi ngẫm lại tôi
Nghĩa là tôi ngắm cuộc đời.
"Một ẩn sĩ, tôi không biết là ai, từng nói rằng chẳng có gì ràng buộc ông với thế gian này, và điều độc nhất mà ông hối tiếc phải giã từ chính là bầu trời xanh thế kia"
("Trầm tư trên cỏ" - Kenko - Nhật Chiêu dịch)
Này Cỏ, bạn vào trong giấc mơ của tôi từ khi nào vậy?
Bạn chẳng phải cả Cánh Đồng
Bạn chỉ là một sinh linh bé nhỏ
Thân bạn mềm để vui say cùng gió
Lá bạn mỏng để đùa với sương đêm
Tôi muốn nằm lên, ôm choàng lấy thân bạn mềm
Mà hát với trăng
Mà múa với sao
Mà ngập chìm trong cỏ, giữa bầu trời cao.
"Đưa đẩy bước chân
Giơ tay mà hái
Cỏ lá mùa xuân"
(Sonojo - Nhật Chiêu dịch)
Tôi yêu bạn
Tôi yêu cỏ xanh
Tôi yêu chính Cỏ mong manh
Tôi quỳ xuống hôn lấy Cỏ trong lành
Tôi vui sướng như chưa từng hoan lạc
Tôi cất giọng như chưa từng ca hát
"Hãy hát lên
như cánh chim
hãy rung trống
như dòng thác
Tay áo ta phất
như tuyết bay ngang trời..."
(Kịch Noh "Yamauba" - Zeami - Nhật Chiêu dịch)
Ôi Cỏ ơi!
Trên cỏ tôi ngồi
Nhìn cuộc đời
Trôi.
Gió thổi
Cỏ ngã rạp
Tóc tôi bay.
Ánh dương kia soi sáng
Trời xanh kia rộng vô cùng
Chỉ là một phần của vũ trụ lớn mênh mông
Còn bạn là Cỏ
Mong manh và bé nhỏ
Có lẽ nào bạn chỉ là vô nghĩa không?
"Tôi đi hái
những bông hoa tím
trên cánh đồng
và tôi ở lại
ngủ giữa mùa xuân"
(Akahito - Nhật Chiêu dịch)
Trên cỏ tôi ngồi
Trầm tư về Cỏ
Nghĩa là tôi nghĩ về bạn
Nghĩa là tôi ngẫm lại tôi
Nghĩa là tôi ngắm cuộc đời.
"Một ẩn sĩ, tôi không biết là ai, từng nói rằng chẳng có gì ràng buộc ông với thế gian này, và điều độc nhất mà ông hối tiếc phải giã từ chính là bầu trời xanh thế kia"
("Trầm tư trên cỏ" - Kenko - Nhật Chiêu dịch)
Này Cỏ, bạn vào trong giấc mơ của tôi từ khi nào vậy?
Trăng - Mộng 7
Êm đềm cỏ ngủ trên đồi
Gió ơi, ru cỏ ngủ ngon
Sương ơi, nhẹ nhàng, cỏ lạnh
Ôi! Ta chỉ là
Vầng trăng tròn, vầng trăng tròn...
Ngươi đang bay đâu đó
Hỡi con người có đôi cánh trắng
Có phải ngươi đang bay đi tìm cỏ
Đang say ngủ trên ngọn đồi xa kia
Ngọn đồi kết tinh từ ngọn gió?
Này, con người có đôi cánh trắng
Cánh ngươi mỏng, sao ta thấy nằng nặng
Có phải là nỗi u hoài kết tụ ngàn năm
Hay chỉ đơn giản ngươi tắm trong nước mắt?
Hình như ta từng thấy ngươi ngồi khóc
Bên một dòng suối xa
Chắc hẳn ngươi nằm mơ thấy Cỏ
Nên ngước đầu lên hát tên ta
Thanh âm ngươi truyền trong làn gió
Đến nơi đâu, có lẽ ta không rõ
Có lẽ Cỏ đã nghe được tiếng ngươi
Trên đồi cao kia hay là Cỏ đang cười
Hoặc thì thầm với gió Cỏ đang khóc.
Có lúc ta quay nhìn những tinh câu xa lạ
Những tinh cầu lạnh giá
Có cả tinh cầu B612 của chú Hoàng tử bé
Tự hỏi có nơi nào như Địa cầu này không?
Nơi cái nhỏ bé hoà với cái mênh mông?
Nơi mà ta quay vòng mấy triệu năm
Vẫn chưa hiểu được dù chỉ một phần nhỏ xíu.
Này con người có đôi cánh trắng
Ngươi bay đi đấy à?
Ngươi có muốn bay đi tìm Cỏ
Ở ngọn đồi Gió nơi xa?
Ngươi có muốn đến nghe Cỏ hát
Bản hoan ca cỏ non mượt mà?
Cánh người khuất ánh trăng tà...
Gió ơi, ru cỏ ngủ ngon
Sương ơi, nhẹ nhàng, cỏ lạnh
Ôi! Ta chỉ là
Vầng trăng tròn, vầng trăng tròn...
Ngươi đang bay đâu đó
Hỡi con người có đôi cánh trắng
Có phải ngươi đang bay đi tìm cỏ
Đang say ngủ trên ngọn đồi xa kia
Ngọn đồi kết tinh từ ngọn gió?
Này, con người có đôi cánh trắng
Cánh ngươi mỏng, sao ta thấy nằng nặng
Có phải là nỗi u hoài kết tụ ngàn năm
Hay chỉ đơn giản ngươi tắm trong nước mắt?
Hình như ta từng thấy ngươi ngồi khóc
Bên một dòng suối xa
Chắc hẳn ngươi nằm mơ thấy Cỏ
Nên ngước đầu lên hát tên ta
Thanh âm ngươi truyền trong làn gió
Đến nơi đâu, có lẽ ta không rõ
Có lẽ Cỏ đã nghe được tiếng ngươi
Trên đồi cao kia hay là Cỏ đang cười
Hoặc thì thầm với gió Cỏ đang khóc.
Có lúc ta quay nhìn những tinh câu xa lạ
Những tinh cầu lạnh giá
Có cả tinh cầu B612 của chú Hoàng tử bé
Tự hỏi có nơi nào như Địa cầu này không?
Nơi cái nhỏ bé hoà với cái mênh mông?
Nơi mà ta quay vòng mấy triệu năm
Vẫn chưa hiểu được dù chỉ một phần nhỏ xíu.
Này con người có đôi cánh trắng
Ngươi bay đi đấy à?
Ngươi có muốn bay đi tìm Cỏ
Ở ngọn đồi Gió nơi xa?
Ngươi có muốn đến nghe Cỏ hát
Bản hoan ca cỏ non mượt mà?
Cánh người khuất ánh trăng tà...
Sao - Mộng 5
Này là hoa
Kia là gió
Này là cỏ
Đó là cây
Này là ánh trăng vàng chênh chếch khẽ chạm ngọn mây
Kia là đồng lúa xanh nghiêng nghiêng vờn như đợt sóng
Này là anh
Đó là em
Trên đầu chúng ta là cả bầu trời đêm.
Một bầu trời đầy sao chi chít.
Em trốn vào trong tận ánh trăng
Mà khẽ gọi: Đố anh tìm em đó
Anh nhẹ nhàng ẩn vào trong làn gió
Bay lên trời mà ve vuốt thế gian
Mà lượn với vầng trăng dịu dàng
Trên bầu trời, sao vẫn đầy chi chít.
Bỗng ánh trăng vụt tắt
Cho không gian tối mịt
Anh với em bay nhẹ giữa tầng cao
Chẳng còn mùi hương
Chẳng còn tiếng hát
Chẳng còn bất cứ vũ điệu nào
Chỉ còn những ánh sáng vọng về từ quá khứ
Của những vì sao.
Em với anh
Là người
Hay là những linh hồn
Hay là những ý chí
Hay là siêu hình hơn
Em không biết
Em chỉ biết rằng
Ta là một phần của vũ trụ
Ta cũng là vầng trăng
Ta cũng là ánh sáng
Ta cũng là bụi cát
Và có khi cũng là một hạt proton
Anh nghĩ rằng vũ trụ ở bên trong
Cũng có khi ở bên ngoài ta vậy.
Rồi em cười vang
Tiếng cười giòn tan khúc khích
Anh nghe như mình cũng đang cười
Chợt nhận ra sao giọng mình tinh nghịch
Anh là em và em cũng là anh.
Dưới ánh sao băng qua muôn vàn không thời gian
Anh thấy em mờ mịt và trong trẻo
Như photon đang lan tràn mọi nẻo
Em có mặt ở khắp cả không gian
Anh lượn lờ khắp vũ trụ thênh thang
Mà mìm cười: Anh ở trong em đó.
Anh muốn cho cả thế gian này rõ
Anh yêu em
Nhiều hơn vũ trụ này.
Kia là gió
Này là cỏ
Đó là cây
Này là ánh trăng vàng chênh chếch khẽ chạm ngọn mây
Kia là đồng lúa xanh nghiêng nghiêng vờn như đợt sóng
Này là anh
Đó là em
Trên đầu chúng ta là cả bầu trời đêm.
Một bầu trời đầy sao chi chít.
Em trốn vào trong tận ánh trăng
Mà khẽ gọi: Đố anh tìm em đó
Anh nhẹ nhàng ẩn vào trong làn gió
Bay lên trời mà ve vuốt thế gian
Mà lượn với vầng trăng dịu dàng
Trên bầu trời, sao vẫn đầy chi chít.
Bỗng ánh trăng vụt tắt
Cho không gian tối mịt
Anh với em bay nhẹ giữa tầng cao
Chẳng còn mùi hương
Chẳng còn tiếng hát
Chẳng còn bất cứ vũ điệu nào
Chỉ còn những ánh sáng vọng về từ quá khứ
Của những vì sao.
Em với anh
Là người
Hay là những linh hồn
Hay là những ý chí
Hay là siêu hình hơn
Em không biết
Em chỉ biết rằng
Ta là một phần của vũ trụ
Ta cũng là vầng trăng
Ta cũng là ánh sáng
Ta cũng là bụi cát
Và có khi cũng là một hạt proton
Anh nghĩ rằng vũ trụ ở bên trong
Cũng có khi ở bên ngoài ta vậy.
Rồi em cười vang
Tiếng cười giòn tan khúc khích
Anh nghe như mình cũng đang cười
Chợt nhận ra sao giọng mình tinh nghịch
Anh là em và em cũng là anh.
Dưới ánh sao băng qua muôn vàn không thời gian
Anh thấy em mờ mịt và trong trẻo
Như photon đang lan tràn mọi nẻo
Em có mặt ở khắp cả không gian
Anh lượn lờ khắp vũ trụ thênh thang
Mà mìm cười: Anh ở trong em đó.
Anh muốn cho cả thế gian này rõ
Anh yêu em
Nhiều hơn vũ trụ này.
Cỏ - Mộng 4
Cỏ muốn làm vũ trụ
Hay người muốn làm tôi?
...
Giữa gió ngản
Giữa ánh trăng bàng bạc
Giữa trời đêm ca hát
Giữa muôn vàn ánh sao
Ta xoè cánh
Bay cao.
Này cỏ ơi
Ta muốn được làm ngươi
Để nằm im trong thinh lặng
Để mà ngủ trên đồi
Để lắng nghe giọt sương tinh khôi
Rơi trên từng kẽ lá
Để hoà vào thanh âm biển cả
Say sưa cùng đàn cá hát ca
Để ta quên: ta là ta.
Ta muốn được cuốn vào vũ điệu cùng gió
Đến đây với ta, ta là ngọn cỏ
Ta chôn giấu Vẻ đẹp vĩnh hằng.
Ta muốn được soi bóng dưới vầng trăng
Muốn được khóc cho lệ mình đẫm sáng
Muốn được vui cho qua cơn mê sảng.
Ta chỉ muốn lặng im như ngọn cỏ
Êm đềm mà ngủ trên đồi
Lặng im mà nhìn vũ trụ
Nhẹ nhàng mà gọi : Cuộc đời ơi.
Thế ra cỏ có biết
Mình là vũ trụ chưa?
Hay người muốn làm tôi?
...
Giữa gió ngản
Giữa ánh trăng bàng bạc
Giữa trời đêm ca hát
Giữa muôn vàn ánh sao
Ta xoè cánh
Bay cao.
Này cỏ ơi
Ta muốn được làm ngươi
Để nằm im trong thinh lặng
Để mà ngủ trên đồi
Để lắng nghe giọt sương tinh khôi
Rơi trên từng kẽ lá
Để hoà vào thanh âm biển cả
Say sưa cùng đàn cá hát ca
Để ta quên: ta là ta.
Ta muốn được cuốn vào vũ điệu cùng gió
Đến đây với ta, ta là ngọn cỏ
Ta chôn giấu Vẻ đẹp vĩnh hằng.
Ta muốn được soi bóng dưới vầng trăng
Muốn được khóc cho lệ mình đẫm sáng
Muốn được vui cho qua cơn mê sảng.
Ta chỉ muốn lặng im như ngọn cỏ
Êm đềm mà ngủ trên đồi
Lặng im mà nhìn vũ trụ
Nhẹ nhàng mà gọi : Cuộc đời ơi.
Thế ra cỏ có biết
Mình là vũ trụ chưa?
Cỏ - Mộng 2
Êm đềm cỏ ngủ trên đồi
Gió hoang vờn nhẹ cỏ chơi
Cú kêu sương tàn cỏ lạnh
Trở mình cỏ nhớ mặt trời
Này mây trắng kia ơi
Này gió mát kia ơi
Này vầng trăng kia ơi
Nép mình vào chốn nhỏ
Cỏ khẽ gọi cuộc đời.
Ôi nước mắt ai rơi?
Tôi đã nghe người hát
Thanh âm vọng từ trời cao.
Ôi, đôi cánh nguời đẹp biết bao!
Phủ đầy lên tôi một màn trắng đục
Cánh người làm bằng ánh trăng sao?
Cánh nguời khuất ánh trăng tà
Còn lại cỏ ôm một màn đêm lạnh.
Chìm vào mộng của người
Ngàn năm cỏ vẫn mọc
Để người hằng dạo chơi.
Cỏ
Cỏ
Cỏ
Trời
Trời
Trời
Cỏ muốn làm vũ trụ
Hay nguời muốn làm tôi?
Cỏ khẽ chìm vào
Giấc mộng ngàn.
Nhạc vang vang
Rì rào gió vọng
Ánh trăng vàng.
Mộng
Mộng
Gió hoang vờn nhẹ cỏ chơi
Cú kêu sương tàn cỏ lạnh
Trở mình cỏ nhớ mặt trời
Ly ly nguyên thượng thảoNày trời cao kia ơi
(Bời bời cỏ mọc trên đồng)
Bạch Cư Dị
Này mây trắng kia ơi
Này gió mát kia ơi
Này vầng trăng kia ơi
Nép mình vào chốn nhỏ
Cỏ khẽ gọi cuộc đời.
Ôi nước mắt ai rơi?
Tears! tears! tears!Tôi là cỏ
In the night, in solitude, tears;
On the white shore dripping, dripping, suck’d in by the sand
Lệ! Lệ! Lệ!
Trong đêm, cô đơn, lệ trào
Trên bờ cát trắng, nhỏ xuống, nhỏ xuống, thấm dần vào
Walt Whitman
Tôi đã nghe người hát
Thanh âm vọng từ trời cao.
Ôi, đôi cánh nguời đẹp biết bao!
Phủ đầy lên tôi một màn trắng đục
Cánh người làm bằng ánh trăng sao?
Kìa, bạch hạc!Nhưng người đã bay xa
Cho ta mượn đôi cánh
Ta sẽ chẳng bay xa...
Tsangyang Gyatso (Đạt Lai Lạt Ma thứ VI)
Cánh nguời khuất ánh trăng tà
Còn lại cỏ ôm một màn đêm lạnh.
Buồn trông nội cỏ rầu rầuNgười bay đi mất
Nguyễn Du
Chìm vào mộng của người
Ngàn năm cỏ vẫn mọc
Để người hằng dạo chơi.
Cỏ
Cỏ
Cỏ
Trời
Trời
Trời
Cỏ muốn làm vũ trụ
Hay nguời muốn làm tôi?
Một em bé hỏi Cỏ là gìĐêm sương lạnh
Tôi biết trả lời sao?...
Walt Whitman
Cỏ khẽ chìm vào
Giấc mộng ngàn.
Nhạc vang vang
Rì rào gió vọng
Ánh trăng vàng.
Đông phương tiệm cao nại lạc hà?Mộng
(Bóng nắng cao rồi, vui mãi sao?)
Lý Bạch
Mộng
Mộng
Gió - Mộng 3
Khi tôi nhẹ nhàng lướt vào mộng
Tôi tìm ai giữa không gian sâu rộng
Tôi lươt nhẹ giữa chân trời mênh mông
Tôi bay cao trên những áng mây hồng
Tôi hoà mình vào bài ca sự sống
Mộng
Mộng
Mộng.
Này trời cao kia ơi
Này mây trắng kia ơi
Này vầng trăng kia ơi
Ta là làn gió mát
Ta bay từ xa khơi
Ta bay đến đỉnh đồi.
Này Lặng im vĩnh cửu
Ngưới trốn tận góc trăng
Này Cái đẹp vĩnh hằng
Ngươi chôn đầu ngọn cỏ.
Tôi chỉ là làn gió
Tôi bay khắp muôn nơi
Tôi chỉ mong làm cỏ
Đứng lặng im trên đồi.
Ước mơ mất
Khát khao chẳng thành sự thật
Tôi chỉ im lìm mà bay giữa trăng sao
Tôi chỉ hò reo giữa rừng thẳm đồi cao
Cho thoả đi một thời chẳng nhớ
Cho qua đi cả một thời thơ nhỏ
Để tôi tìm một chân trời bao la.
Nhưng tôi là gió
Tôi là Vĩnh hằng của tự nhiên
Tôi chu du khắp mọi miền
Và thời gian thì cứ vòng vòng đi lại
Làm sao tôi quên những thứ đã là Mãi mãi?
Vờ vui say qua những nơi này nọ
Để quên về một cánh chim xa xăm
Tôi tìm ai giữa không gian sâu rộng
Tôi lươt nhẹ giữa chân trời mênh mông
Tôi bay cao trên những áng mây hồng
Tôi hoà mình vào bài ca sự sống
Mộng
Mộng
Mộng.
Life could be a dream
If I could take you up in paradise up above
If you would tell me I'm the only one that you love
Life could be a dream sweetheart
(Sh'Boom - The Chords)
Này trời cao kia ơi
Này mây trắng kia ơi
Này vầng trăng kia ơi
Ta là làn gió mát
Ta bay từ xa khơi
Ta bay đến đỉnh đồi.
Này Lặng im vĩnh cửu
Ngưới trốn tận góc trăng
Này Cái đẹp vĩnh hằng
Ngươi chôn đầu ngọn cỏ.
Tôi chỉ là làn gió
Tôi bay khắp muôn nơi
Tôi chỉ mong làm cỏ
Đứng lặng im trên đồi.
Một bức thư gửi đến từ tuổi trẻ của tôi, những tháng ngày đã mất [...] :Hy vọng tàn
"Hãy đến với ta qua những chặng đường mệt mỏi của tuổi tác tháng năm, băng qua chiếc cổng của cái chết.
Cho những giấc mơ héo tàn, cho những hy vọng bị vùi dập, những quả chín thối rữa, nhưng ta luôn tồn tại như là một sự thật vĩnh hằng, và người sẽ cứ gặp ta mãi, gặp mãi, trong chuyến hành trình cuộc đời từ nơi này qua chốn khác."
Tagore - Một bức thư
Ước mơ mất
Khát khao chẳng thành sự thật
Tôi chỉ im lìm mà bay giữa trăng sao
Tôi chỉ hò reo giữa rừng thẳm đồi cao
Cho thoả đi một thời chẳng nhớ
Cho qua đi cả một thời thơ nhỏ
Để tôi tìm một chân trời bao la.
Nhưng tôi là gió
Tôi là Vĩnh hằng của tự nhiên
Tôi chu du khắp mọi miền
Và thời gian thì cứ vòng vòng đi lại
Làm sao tôi quên những thứ đã là Mãi mãi?
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,Này người ơi, nếu người biết ta giống như làn gió
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,
-- Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!
Thế Lữ
Vờ vui say qua những nơi này nọ
Để quên về một cánh chim xa xăm
Bay - Mộng 1
Này trời cao kia ơi
Này mây trắng kia ơi
Này gió mát kia ơi
Này vầng trăng kia ơi
Ta cất mình cao vút
Bay lên tận bầu trời.
Xoè rộng ra, bay bằng cánh ánh trăng
Hát vang lên bằng giọng của gió ngàn
Tiếng ai nhấn phím đàn vang cao khiết
Cả trời đêm lênh láng nhạc đầy tràn.
Giữa trời mây yên tĩnh
Hoà ca cùng ngàn sao.
Sóng tràn về ngập nước trăng tan
Núi cao đứng đợi trăng ngàn
Lòng ta thoát khỏi muôn vàn sầu lo.
Gió mát thổi len vào từng chân tóc
Linh hồn tôi chợt mềm như ngọn cỏ
Chợt rủ xuống mà rưng rưng khóc
Nước mắt rơi thành từng giọt sương đêm
Tôi gục xuống, cánh rủ lên cỏ mềm
Đó đây vẫn vọng vang tiếng nhạc.
Dòng suối hát:
Bàn chân ai đi qua
Giẫm lên nước của lòng ta.
Trong tiếng hát
Dòng suối xuân thầm thì
Đoá quỳnh nở
Đêm hiên nhà
Ai nỡ bẻ nhành hoa
Này mây trắng kia ơi
Này gió mát kia ơi
Này vầng trăng kia ơi
Ta cất mình cao vút
Bay lên tận bầu trời.
Xoè rộng ra, bay bằng cánh ánh trăng
Hát vang lên bằng giọng của gió ngàn
Tiếng ai nhấn phím đàn vang cao khiết
Cả trời đêm lênh láng nhạc đầy tràn.
Ta bay lên đến tận cội trăng vàngTonight we dance
Like no tomorrow(Bailamos - Enrique Iglesias)
Trăng ơi trăngBay lên thật cao
Đêm nay chúng ta sẽ
Cùng là bạn đồng hành(Myoe - Cao Ngọc Phượng dịch))
Giữa trời mây yên tĩnh
Hoà ca cùng ngàn sao.
Nếu núi là con trai thì bể là phần yểu điệu nhất của quê hương đã biến thành con gái.Mây và gió kéo căng làn cước
Mỗi đêm hè da thịt sóng sinh sôi.
(Chế Lan Viên)
Sóng tràn về ngập nước trăng tan
Núi cao đứng đợi trăng ngàn
Lòng ta thoát khỏi muôn vàn sầu lo.
Tôi mang chiếc lồng đèn đất ra khỏi nhà mà gọi lớn,Tôi đáp xuống bên dòng sông xuân nhỏ
"Các em ơi, đến đây nào, anh sẽ thắp sáng đường cho các em đi!"
Đêm vẫn còn ám tối khi tôi trở về, bỏ lại con đường cho tịch mịch, và tôi cất tiếng van lơn,
"Thắp sáng cho tôi với, Lửa ơi! Vì chiếc lồng dèn đất của tôi đã vỡ tan thành cát bụi rồi!"
(Tagore - Nhật Chiêu dịch)
Gió mát thổi len vào từng chân tóc
Linh hồn tôi chợt mềm như ngọn cỏ
Chợt rủ xuống mà rưng rưng khóc
Nước mắt rơi thành từng giọt sương đêm
Tôi gục xuống, cánh rủ lên cỏ mềm
Đó đây vẫn vọng vang tiếng nhạc.
Dòng suối hát:
Bàn chân ai đi qua
Giẫm lên nước của lòng ta.
Băng qua vũng nôngTa bay đi
Bàn chân cô gái
Vẩn bùn lên nước xuân trong
(Buson - Nhật Chiêu dịch)
Trong tiếng hát
Dòng suối xuân thầm thì
Đoá quỳnh nở
Đêm hiên nhà
Ai nỡ bẻ nhành hoa
Ta hoan lạc,
Tên ta hãy gọi là vui.
(William Blake - Nhật Chiêu dịch)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)