Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn la nouvelle vie. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn la nouvelle vie. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Ngày 10: cuốn sách mà khi nhìn nó tôi nghĩ tới 1 người khác

(Dành cho ai chưa biết tôi đang viết về cái gì, đây là trò chơi 30 ngày viết về sách theo các tiêu chí của riêng tôi: http://quihien.blogspot.com/2012/08/30-cuon-sach.html)

- Anh gặp chuyện gì không may à?
- Không, tôi chỉ vừa chia tay một người.
Tôi đã nói quá đỗi chân thành. Và thản nhiên, ngay cả khi cậu bé thấy những giọt nước mắt. Tôi không suy nghĩ một chút gì, bình yên ngủ trong niềm thanh thản dịu êm và trong sáng nhất.
(Kawabawa, Vũ nữ Izu - Nguyễn Lương Hải Khôi dịch)



Hôm nay tôi đọc lại trên mạng bản dịch Vũ nữ Izu của Kawabata do Nguyễn Lương Hải Khôi dịch từ nguyên tác tiếng Nhật, thấy hay hơn hẳn so với lần đọc bản dịch sứt sẹo từ tiếng Nga trong một cuốn tuyển tập truyện ngắn của mẹ.

Đó là một câu chuyện dễ thương và đẹp quá đỗi của Kawabata. Và dĩ nhiên nó được viết ở đây vì nó, nhất là đoạn nhân vật "tôi" chia tay với cô bé Kaoru, gợi cho tôi nhớ tới BQ.

Tôi phải nói đó là một trong những cuộc gặp gỡ tuyệt vời, kỳ lạ và quan trọng nhất đời mình. Từ những cuộc đi bộ giữa lòng Sài Gòn, khoảng thời gian ngồi trên xe bus, những cuộc trò chuyện, những buổi học ở Idecaf, tôi như được đánh thức khỏi giấc ngủ triền miên. Tôi trở thành tôi như bây giờ là chính từ thời gian đó.

Thành phố Sài Gòn này gắn bó với tôi bởi rất nhiều kỷ niệm, trong số đó có chính những kỉ niệm từ những cuộc gặp gỡ này. Tôi không biết gọi là gì những lần đi bộ trên đường Pasteur, hay từ Lê Thánh Tôn ra Lê Lợi để chờ xe bus số 3, một đứa con trai 15 tuổi đi với một cô gái 16, trò chuyện về những điều mới lạ. Tôi nghĩ đó chỉ là những rung cảm gắn bó đầu đời, chứ chẳng phải tình yêu gì. Cái không khí đó là một không khí trong lành và khai sáng. Bảo Quyên đem tới cho tôi những trải nghiệm đầu tiên về nghệ thuật, về những bức tranh, và về rất nhiều nét đẹp khác của cuộc sống và của thành phố mà trước đó tôi chưa hề rớ tới.

Rồi sau hơn nửa năm, chúng tôi không gặp nhau nữa. Những người bạn chia tay nhau, rồi biến mất khỏi cuộc đời nhau, theo một nghĩa nào đó và một mức độ nào đó. Trong suốt một thời gian, khi nghĩ đến sự biến mất này, tôi chỉ nghĩ đến truyện ngắn "Con voi biến mất" của ông Haruki. Con voi và người quản tượng đột ngột biến mất khỏi sở thú, không vì lý do gì. Nhân vật "tôi" là người duy nhất chứng kiến việc đó, và kể lại cho người bạn gái mới quen của mình rằng: kích thước của con voi và người quản tượng đột ngột trở nên mất tính cân đối, con voi nhỏ lại, hoặc người quản tượng to ra, hoặc cả hai việc xảy ra đồng thời. Rồi họ biến mất.

Giờ thì nghĩ lại, tôi thấy thanh thản và nhẹ nhàng, chợt nghĩ rằng nếu có thể lấy lòng biết ơn của mình ra và biến nó thành một vật hữu hình, tôi sẽ biến nó thành một vuông vải trắng và phơi trong một buổi chiều đầy nắng và gió thu.

Rồi tôi nghĩ, cứ thả tùy duyên. Duyên hết sẽ tan. Duyên tới sẽ hợp.

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên.
Phật Hoàng Trần Nhân Tông



______________

Đọc "Vũ nữ Izu" bấm vào đây http://60s.com.vn/timkiem/v%C5%A9%20n%E1%BB%AF%20izu/0/0.aspx
Có 7 phần nhỏ, đọc rất nhanh.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Bài hát của các tiên hay là những điều cô gái ấy đã nói

Ôi, các người đi đâu đó,
Mà trở về trễ thế này?
Dòng sông đang chảy,
Tất cả các vì sao đang rực sáng!
(Bài hát của các Tiên trên cây - Tolkien)


Tôi đọc hết The Hobbit (bản tiếng Việt "Anh chàng Hobbit" của Nhã Nam - Nguyên Tâm dịch) và xem lại The Fellowship of the Ring lần thứ hai. Lần đầu tiên tôi luyện cả bộ phim 3 phần của Chúa Nhẫn là vào hè năm lớp 10 lên 11, có nghĩa là cách đây gần hai năm rồi, theo lời gợi ý của chị Bảo Quyên, đĩa cũng do Bảo Quyên cho mượn. Lần đó tôi xem như thưởng lãm, như gió nhẹ thổi qua mặt, chỉ thấy hay thôi chả thấy gì.

Lần xem lại này, đối với tôi, mới là một trải nghiệm tuyệt vời. Không phải tới bây giờ, tôi mới phát hiện ra rằng thằng Thanh Long ngồi kế bên tôi hai năm nay có cùng với tôi nhiều sở thích như vậy: nó sinh sau tôi hai ngày, chơi cùng một loại game, xem cùng một loại phim, cùng mê một đội bóng và hơn nữa, nó lại là một thằng fan của Chúa Nhẫn. Tôi không thể tự gọi mình là fan của Chúa Nhẫn (ít nhất là cách đây một tháng), vì lần xem Chúa Nhẫn đầu tiên tôi hoàn toàn không thể nắm được nội dung truyện, cũng chả buồn tìm tòi, tôi chỉ thấy nó hay, một cái hay vô cùng lớt phớt, điều duy nhất đọng lại trong tâm trí tôi là phong cảnh đẹp tuyệt vời quay tại New Zealand và cái nhạc phim có vẻ hay hay.

Cơn sốt Chúa Nhẫn trở lại gần đây, khi tôi nhận ra nhạc phim Chúa Nhẫn không chỉ "có vẻ hay hay" mà là siêu hay, cực kỳ hay. Nhạc phim do Howard Shore cùng với Enya cộng tác, thực sự là những tác phẩm nghệ thuật để đời. Ý muốn đọc nguyên tác truyện của Tolkien thì đã manh nha từ lâu rồi, từ khi tôi còn nghe chị Bảo Quyên suốt ngày bảo phải đọc Lord of the Rings vì đó là một trong các tác phẩm Anh ngữ hay nhất mọi thời đại với thứ ngôn từ đẹp nhất của tiếng Anh được viết trong đó và vì  (như tôi tìm hiểu được) Tolkien là một nhà ngôn ngữ học đại tài, giáo sư Rawlinson and Bosworth về ngôn ngữ Anglo-Saxon của đại học Oxford, người sáng chế ra một họ ngôn ngữ Tiên (Elvish) cho các trước tác của mình.

Khi mà phải nhốt mình trong ngục tù của những điều tầm thường và nhàm chán, điều duy nhất tôi muốn làm là được thoát ra và bay đi chơi. Thế là ý định chờ lúc rảnh rỗi để đọc The Hobbit của tôi bị phá sản hoàn toàn, tôi quyết định phải đọc cuốn đó trong những ngày như thế này. The Hobbit không phải như Harry Potter 7, quyển sách cuốn hút tôi đọc từ sáng tới chiều trong những ngày thi học kỳ 2, mặc dù cũng là đọc lại lần hai. The Hobbit là một quyển sách hay kiểu khác, trong đó có những điều nhẹ nhàng, có những giấc mơ và cả những điều mạnh mẽ. Câu chuyện của Bilbo Baggins sống ở Đáy Túi - Gầm Đồi (tôi thích bản dịch này của Nguyên Tâm - một bản dịch hay, gọn và giọng văn phù hợp) như một khúc mở đầu (prelude) cho 3 tập Chúa Nhẫn tiếp theo (chưa đọc). Một quyển sách nhỏ, kể về một chuyến phiêu lưu gồm 14 người - 1 Hobbit và 13 người lùn (kéo dài hơn 1 năm trời, qua một đoạn đường dài) là một lời giới thiệu về những người Hobbit ở Shire, về những phẩm chất đáng quý của các Hobbit dòng họ Baggins, trước khi đến cuộc phiêu lưu lớn hơn (một chút) của Frodo Baggins trong 3 quyển sách sau. 

Xem The Hobbit xong, khi xem lại The Fellowship of the Ring, tôi nhận thấy mình hiểu thêm rất nhiều thứ, mà nếu không đọc The Hobbit trước, chắc chắn tôi sẽ không để ý và không hiểu được. Đó là cảnh đầu tiên Gandalf xuất hiện, lão đã hát bài The Road Goes Ever On của Bilbo sáng tác lúc anh chàng còn trẻ, khi sắp về tới nhà sau chuyến đi của mình. Rồi cảnh Gandalf và Bilbo ngồi hút thuốc và nhả khói thành vòng tròn, đó chính là lặp lại y chang cảnh đầu tiên hai người gặp nhau khi Gandalf đến Hobbitton tìm Bilbo trong The Hobbit. Rồi cảnh cái bản đồ nằm trên bàn của Bilbo ở ngôi nhà Đáy Túi (Bag End), đó chính là bản đồ các chú lùn mang tới khi thuê Bilbo đi phiêu lưu cùng họ, hay là quyển sách There And Back Again do Bilbo viết về cuộc phiêu lưu của mình mà Frodo đọc được khi ở Rivendell của Elrond, chính là quyển The Hobbit của Tolkien được viết lại ở ngôi thứ nhất.

Tôi rất thích những bài hát của các Tiên (tiếng Anh là Elf ấy), những người được Tolkien miêu tả là "cứ cười và hát ở trên cây những điều mà các bạn cho là vô nghĩa. Điều đó thì họ chẳng quan tâm; họ sẽ chỉ càng cười nhiều thêm nếu các bạn bảo họ như thế. Tất nhiên họ là các tiên rồi.". Xem The Fellowship of the Ring tôi mới được tận tai nghe tiếng hát của các Tiên là như thế nào, dĩ nhiên đó cũng chỉ là sáng tạo của Howard Shore, Enya và Peter Jackson thôi. "Tiếng hát của các Tiên đâu phải là một cái gì đó có thể bỏ qua vào tháng Sáu dưới các vì sao, nhất là khi các bạn thích những thứ như vậy". Giọng của Enya quả là một cái giọng đầy chất Elvish, nhiều khi nghe Enya hát May it be, tôi cứ nghĩ Enya hẳn phải là elf, chứ không phải là người. Nếu các bạn có xem The Fellowship of the Ring, hãy chú ý cảnh Aragorn và Arwen vừa nói tiếng Tiên (không biết là Quenya hay Sindarin) vừa hôn nhau ở Rivendell trên nền nhạc Aníron Enya hát hay chú ý bài hát tiếc thương Gandalf của các Tiên ở Lothlórien (không thấy mặt các tiên đâu, có lẽ họ đứng trên cây mà hát), đó chính là những gì tôi cảm nhận được về tiếng hát của các tiên.

Tôi sẽ xem tiếp The Two Towers và dĩ nhiên là The Return of The King, nhưng không phải bây giờ, những ngày nghỉ đang sắp hết, tiếp tục phải trở lại với những điều nhàm chán. Tôi sẽ có những điều khác để giết cơn nhàm chán của mình, nhưng đó không phải là Chúa Nhẫn, tôi sẽ để dành lại cho những dịp khác.

Cảm ơn Tolkien, ông đã chia sẻ thế giới của mình cho tất cả mọi người. 

You walk a lonely road
Oh, how far you are from home
Mornié utúlié
Believe and you will find your way
Mornié alantié 
A promise lives within you now


Chàng đi một mình trên con đường
Ôi, chàng đang xa nhà biết mấy.
Bóng tối đã đổ xuống
Vững tin và chàng sẽ tìm ra phương hướng
Bóng tối đã tiêu tan
Một lời hứa sống mãi trong trái tim chàng

(May it be - Enya)

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Những con đường


Chúng ta đang đi trên những con đường khác nhau rồi, nhiều khi em không rõ mình có hối hận không khi đột ngột như vậy.

1.
Những khi nhìn lại kỷ niệm, em vẫn thấy xót xa, thấy dâng lên một mặc cảm tội lỗi.

Con đường trải trước mặt em đang đầy hoa thơm và cỏ ngọt. Còn con đường trước kia chẳng có gì ngoài những mộng tưởng về một ngày mai.

Em đã từng chờ, đã từng cầu nguyện, hy vọng bao nhiêu lần là bấy nhiêu lần thất vọng. Mọi chuyện không như em mong muốn. Em đã từng mừng vui thật nhiều những buổi chiều dạo bước trên phố. Chính con phố ấy, chính con đường có nhiều kỷ niệm ấy, mỗi lần đi qua trở lại, tâm can em lại xót xa, não cân em lại trăn trở.

Em đã từng viết những bài thơ về cuộc kiếm tìm niềm vui của mình, nhưng lại chẳng thấy gì ngoài nỗi buồn dai dẳng.

Không rõ mọi chuyện sẽ ra sao về sau, que sera sera?


2.
Em đi hái những bông hoa màu xanh
Đằng sau thánh đường
Em đi tìm những hòn sỏi đỏ
Dưới đáy đại dương
Em đi bắt những con chim màu vàng
Bên kia màn sương.

Em giã những bông hoa, em nghiền những hòn sỏi, em em đập những chiếc lông vũ vàng óng ánh
Em làm cật lực
Em làm tràn trề hy vọng
Em làm nên bộ bột màu.

Em vẽ gì?
Em chẳng biết mình đã vẽ gì.
Em vẽ gì?
Em chẳng biết mình đang vẽ gì.
Em vẽ gì?
Em chẳng biết mình sẽ vẽ gì.

Bầu trời rộng lắm
Gió cuốn đi rồi những giấc mơ.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

Niềm vui


Nắng sẽ lại rọi qua cánh đồng vào những ngày mặt trời trở lại.

Em biết rằng ánh hoàng hôn còn lâu mới đến
Trên những cánh đồng chim hót tiếng hoan ca.

.............................................

Em muốn nâng mình lên
Thành những áng mây vàng
Bay qua thinh không trắng

Những đường ray xa tít tắp
Những đường song song gặp nhau nơi chân trời
Và bàn tay
Tung lên những hạt bụi
Cho ánh sáng vung vãi phủ đầy biển mật ong vàng

Cô gái nhìn những con mèo
Những con mèo nói gì
Những con mèo hát gì
Gió mang đi những lời ca

Em hôn lên thực tại
Em trông đợi gì ở vị lai?
Em thèm khát chi ở quá khứ?
Em muốn làm một bờ cát dài.

Những cánh bồ công anh
Thả mình vào gió
Cô gái nọ
Hóa thân thành đóa hoa.

Chị lâng lâng
Chị đừng bay thật xa
Em vẫn còn chênh vênh trên cao vút

Những khúc hát
Vẫn còn đang ngân nga
Ánh nắng xiên qua từng chiếc lá
Bình yên trong một tách trà

Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
...

"Nếu quẫn trí và muốn quyên sinh cứ đến, xin cứ đến hồ tôi. Ở đấy mát lạnh và sâu thăm thẳm. Ở đấy âm u như giấc ngủ không mơ. Ở đấy, trong sâu thẳm, ngày đêm là một và lời ca là im lặng triền miên. Cứ tới, xin cứ tới hồ tôi nếu em muốn trầm mình giã từ trần thế."
(Tagore - Đỗ Khánh Hoan dịch)

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Biển


Thủy triều rút.

Chị ngồi trên bãi cát
nhìn về phía biển
quay lưng lại với thế giới.

Em đứng nơi đầu ngọn gió
thả từng chiếc máy bay giấy màu trắng bạc
và hát:

-"Người sẽ nằm êm không nhớ tôi
Đêm đêm hoa biếc nở đôi hồi"
(Xuân Diệu - Giã từ thân thể...)

Phía bờ kia
con rùa bò chậm rãi
nghe tiếng thời gian trôi.

Em đứng lặng mà nghe
nghe sóng hát những bài ca muôn thuở
nghe trăng tàn rền rĩ với tiếng quạ chiều
nghe tiếng lòng thổn thức
nghe tiếng bất động đìu hiu.

Chị cứ ngồi im
quay lưng lại với thế giới có em
nhìn về một phía xa xăm nào
mà em chẳng thể nắm bắt được.

Như những cánh chim
Bay đi từ muôn kiếp trước.

Như những đàn cá vược
Lao mất hút dưới lòng biển sâu.

Liệu có trở lại
Một ngày mai nào đó?

...

Từ từ nhẹ nhàng
thủy triều lên.


_______________
Tranh "L'Amour et Psyché, enfants" ("Amour and Psyché, as children") của Bouguereau, hay còn kêu là bức "The first kiss".

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Tìm




Em đừng lớn nữa Chị đừng đi.
Hoàng Cầm

Em đi
tìm Chị phương nào?
Tần ngần trời tỏa nắng
Rụt rè thoáng ánh sao.

Em tìm niềm tin
chắp tay thành khẩn
Mùa hè dần úa nắng vàng
mà mùa thu trốn mãi chưa sang.

Em biết tìm Chị phương nào?
Mùa thu gãy cánh
Đêm hè da thịt xôn xao.

Em đi
buồn đến cháy lòng
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông.
Hoàng Cầm
Gió cuốn mất mùi hương hoa cỏ dại
Chỉ còn những hạt bụi
vương trên đầu
Và nỗi nhớ
Không biết thả về đâu.

Những gì còn lại
Những gì quá vãng
Ta neo gì vào những áng mây hồng?

Em đi tìm Chị
Buông rơi vài tháng ngày xuân.





Tháng 11 mình sẽ được ra Hà Nội mùa thu thi Olympia quý 3. Yeah yeah.
Vừa được lãnh 2 triệu 150k, 1 triệu học bổng của Equest, 2 cái CD có chữ ký của Phương Vy.
Hồi chiều ra Fahasa kiếm cuốn The lost symbol mới ra của Dan Brown mà hổng thấy đâu. Ai biết chỗ nào bán không?
Dạo này thích thơ Hoàng Cầm, nhất là tập "Về Kinh Bắc".

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

Mất


1. Con người luôn có những thứ để mất.

2. Bài hát "Norwegian wood" của The Beattles bắt đầu bằng những câu "Tôi từng có một cô gái, hay là tôi nên nói rằng, cô gái ấy từng có tôi".

3. Tôi rất hay nghĩ quẩn. Khi nghĩ về một người đã lâu không gặp lại. 90% số trường hợp tôi sẽ tự hỏi câu "Anh/cô ấy còn sống không?" đầu tiên. Donald Plant trong truyện "3 giờ giữa chuyến bay" của Fitzgerald cũng tự hỏi như vậy khi nhớ về cô bạn gái thuở nhỏ 20 năm không gặp lại, thế nên, tôi khá ngạc nhiên khi thấy có người giống mình.

Lúc tôi 4 tuổi, chú tôi qua đời trong một giấc ngủ ở cái tuổi hăm mấy ba mươi, cái tuổi quá trẻ để nghĩ đến cái chết. Thế nên, từ đó, tôi cho là con người ta có thể chết bất cứ lúc nào, không nhất thiết cứ phải vì một nguyên nhân như bệnh tật, tai nạn hay gì đó khác.

4. Cô bạn gái Nancy thuở nhỏ chia tay Donald năm anh 12 tuổi. Tới tận năm 32 tuổi anh mới gặp lại cô, khi cô đã có chồng. Khi anh hôn cô, anh "vô cùng phấn khích nhưng cũng lúng túng", anh tự hỏi anh hôn Nancy, hay hôn cái kí ức, hay hôn một người đàn bà không quen biết.

Hermann Hesse viết trong Siddhartha "Thế giới hình tướng là giả tạm" và "Điều giả tam thay đổi nhanh chóng".

5. Truyện của Fitgerald, tôi mới đọc có hai: "The Great Gatsby" và "Three Hours between Planes", truyện nào cũng có những kết thúc khá điên loạn. Khi Nancy mang album ảnh ra và chỉ cho Donald xem ảnh của anh, anh đột ngột phát ghen lên vì đó không phải ảnh của anh, Donald Plant, mà là ảnh của một tên Donald khác, Donald Bower. Sau đó anh lại đột ngột cầu khẩn Nancy hôn anh lần nữa, nhưng đến lượt cô lại phát điên lên và bảo anh ra khỏi nhà, đến phi trường đi.

Đọc qua, thấy nó hơi loạn, nhưng thực sự đó là con người. Khi tình thế bắt đầu loạn lên và chệch ra khỏi đường ray định sẵn bằng trí tưởng tượng, tâm lý con người cũng loạn lên như vậy, và bắt đầu hành xử vô cùng vô lý.

6. Fitzgerald viết những từ cuối cùng "vì nửa sau cuộc đời con người là một quá trình mất mát nhiều thứ, cho nên sự mất mát này của Donald xem ra không có gì quan trọng lắm".

Mất là mất, không níu kéo như Lưu Quang Vũ:

Dẫu anh mất nhà ga êm đẹp đó
Vẫn còn con tàu chuyển bánh đi xa
Anh đã mất ngôi sao trên mái nhà
Anh vẫn còn ngôi sao ngoài cửa sổ
Và nếu mất em rồi anh vẫn còn đôi mắt của em.

(Anh đã mất chi anh đã được gì)

Mất là mất trắng như The Beatles, như Toru Watanabe:

And when I awoke, I was alone, this bird had flown.
(Norwegian wood)

7. Con người luôn có những thứ để mất.

___

Tranh "Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai" của Vermeer. Tớ treo tranh theo sở thích thôi.

Tán thêm: Tracy Chevalier, tác giả cuốn "Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc tai" nói rằng dưới mắt bà, cô gái trong bức tranh được mệnh danh "Mona Lisa phương Bắc" này có nét mặt tràn ngập mâu thuẫn: ngây thơ nhưng cũng đầy trải nghiệm, mừng vui nhưng cũng bi thương, tràn đầy khát khao nhưng cũng tràn đầy mất mát.

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009


1.
Ngày mai, một ngày mai nào đó
Con đường này
Tôi sẽ thiếu vắng một người
Chỉ còn tôi một mình lặng bước giữa phố đông
Ngắm chiếc lá vàng rơi trong gió

Tôi sẽ nghĩ nhiều về những điều chưa bao giờ nói
Về những con đường mới mà người sẽ đi
Chẳng hề vướng bận
Chẳng hề chùn chân
Chẳng hề có một kí ức nặng nề phía sau đeo đuổi

Tôi sẽ vui vì điều ấy.

2.
Ngày mai, một ngày mai nào đó
Thành phố này
Tôi sẽ thiếu vắng một người
Chỉ còn tôi một mình ngồi im trên nóc nhà
Lắng nghe tiếng chuông hát lên từ nhà thờ xa

Tôi sẽ nghĩ người ở một nơi nào đấy
Thật nhiều hoa nở
Thật nhiều chim bay
Người sẽ hát
Trong một bình minh nắng lên thật đầy
Với bữa sáng ngào ngạt
Với quyển sách lật dở
Với một niềm vui như chưa từng được vui
Mà chẳng cần tôi ở bên

Tôi sẽ vui vì điều ấy.

3.
Ngày mai, một ngày mai nào đó
Cuộc đời này
Tôi sẽ mất đi một người
Chỉ còn tôi khẽ ngắm nhìn đóa hoa
Chờ tới ngày nó rụng

Tôi sẽ nghĩ về cuộc đời mình
Những gì đã được
Những gì đã mất
Tôi sẽ nghĩ về cuộc đời người
Những gì còn lại
Những gì quá vãng

Tôi sẽ vui vì điều ấy.

4.
Ngày mai, một ngày mai nào đó
Tôi rời bỏ cuộc đời này
Rũ bỏ hoàn toàn
Chẳng có gì để lại
Kể cả một mẫu DNA

Tôi có vui hay không?

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009

Vẽ

Một hôm, tôi ra khỏi nhà và hét lớn: Với những cây bút này, tôi có thể vẽ cả thế giới.

Trên bàn tay tôi là những mầm mống đầu tiên của sáng tạo. Trước mặt tôi là những nguồn cảm hứng bất diệt. Vạn vật đâu vào đấy trong một trật tự trác tuyệt đến không tưởng. Tôi ngất ngây vì vui sướng, vì thán phục và vì tự hào. Người đã sáng tạo ra tất cả những thứ này cho tôi vẽ.

Thiên Chúa phán: "Phải có ánh sáng." Liền có ánh sáng.
(Sáng thế ký 1:3)

Này đây tôi dâng lên Người những nét vẽ này. Này đây tôi dâng lên Người bàn tay tôi này. Này đây tôi dâng lên Người trí thông minh này. Này đây tôi dâng lên Người linh hồn tôi này.

Tôi say sưa ngắm đất đai này. Tôi say sưa ngắm trời mây này. Tôi say sưa ngắm tôi này. Tôi say sưa ngắm Người này.

Có những cây bút này trong tay, tôi sẽ Sáng tạo.

Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp.
(Sáng thế ký 1:10)

_____________________________

Có những cây bút này trong tay, em có thể bày tỏ tâm hồn mình ra trang giấy nhỏ.

Em muốn vẽ nên tình yêu của chúng ta. Nó mơ hồ nhưng đầy kiêu hãnh. Em muốn thấy những linh hồn cọ quậy trong từng nét vẽ của em.

Em muốn hòa vào tình yêu mênh mông và cao cả vô bờ ấy. Em muốn đến được tận nguồn để uống thứ nước thanh khiết nhất. Em muốn ra tận chân trời để cuốn vào hư không.

Em vẽ về vị lai, về những điều chưa tới. Em vẽ về những giấc mơ, về những gì không thực. Nhưng trước hết em phải vẽ về cuộc sống của chính em. Em phải vẽ về ngôi nhà của em trước khi vẽ đến những vì sao xa xăm.

Ôi nguồn sống, ôi tình yêu, ôi cái đẹp tươi trẻ tràn trề ngàn năm vĩnh cữu. Em muốn thâu tóm vô lượng vào lòng bàn tay trần này.

Em phải tìm về nơi có ánh sáng.

"Phải có ánh sáng"










Sau 1 tuần tập tọe tập vẽ. Vẽ thì chả đẹp mấy nhưng thơ thì rất phét.

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

Hoạ khúc duyên lành

(An Thảo - Lụm trên mạng về)

Anh vẽ em này

Vẽ bằng tay
Vẽ ngàn thương nhớ thật đắm say
Vẽ bông hoa hé vườn tình ái
Vẽ tiếng em cười nắng ngất ngây

Em vẽ chim trời háo hức bay
Vẽ đôi bướm trắng dệt mộng ngày
Vẽ hơi lửa ấm, hơi cơm dẻo
Vẽ những sum vầy xóa đắng cay

Ta vẽ gấm hoa diệu kỳ đây
Vẽ muôn mộng thực đẹp đời này
Vẽ lấp lánh cười ngày hoa ước
Vẽ ríu ran bầy trẻ thơ ngây

Ta vẽ nhau này
Vẽ bằng tay



___________
Em muốn vẽ chị.
Nhưng không vẽ được.

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2009

Vui


Chị ngồi trong nắng sớm ôm con mèo
Đuôi ngoe nguẩy
Gió thổi tóc chị khẽ bay.

Em đứng nơi cánh cửa dựa vào tường
Lòng khao khát
Và miệng mỉm cười.

Cuộc đời có được mấy ngày vui.




I have forgotten your voice, your happy voice; I have forgotten your eyes.

Pablo Neruda