Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn bóng đá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bóng đá. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Né xuống đó má [tựa chôm của Cao Huân]

Năm nay tui không chơi PES (tui chơi FIFA) nhưng mà PES2014 có cho cái bài Nessun dorma vô làm nhạc nền. Bài này không phải lần đầu tiên được gắn với đá banh, vì theo trên mạng người ta nói hồi World Cup Italia '90, đài BBC bên Anh quốc đã từng dùng làm nhạc nền trước mỗi trận đấu rồi.

Nessun dorma nghĩa là Không ai được ngủ (Nessun là dạng nói tắt không có nguyên âm cuối của từ nessuno (không ai) trong tiếng Ý, dorma là thể mệnh lệnh ngôi ba số ít của dormire (ngủ)). Nếu mà bài này phát mùa World Cup ở VN, chắc thiệt là hợp, nhưng có vấn đề là không nhiều người biết tiếng Ý, mà chắc cũng chẳng bao nhiêu người hiểu được cái thâm ý sâu xa đó hehe. Thật ra, đây là một aria của Puccini nằm trong tuồng opera Turandot. Đây là bài do chàng hoàng tử Calaf hát đoạn đầu cảnh cuối của vở. Tuồng này bối cảnh ở Peking, thời Mông Cổ, kể về công chúa Turandot trái tính trái nết, tàn nhẫn lạnh lùng này kia, nhưng được cái xinh, nên có nhiều người tới cầu hôn. Ai tới cầu hôn sẽ phải trả lời 3 câu đố, nếu trả lời được thì sẽ được cưới, không thì sẽ bị chặt đầu. Chàng hoàng tử Calaf này do yêu cô công chúa (mới vừa dòm thấy yêu luôn, đúng là tuồng cải lương) nên quyết định cầu hôn luôn và trả lời đúng hết 3 câu đố. Nhưng không chúa lật kèo và không chịu cưới. Calaf mới thỏa hiệp bằng cách cho công chúa 1 đêm để đoán được tên của mình (tên của Calaf) là gì. Nếu công chúa đoán được thì Calaf sẽ chịu chết, còn không thì công chúa phải cưới Calaf.

Công chúa vì vậy mới bắt tất cả mọi người trong cung cùng thức với mình (Không ai được ngủ) để cùng tìm tên của Calaf. Nếu tới bình minh không tìm ra được tên Calaf, tất cả người hầu sẽ bị xử tử.



Tui sẽ dịch bài hát ở dưới. Tui dịch (có kèm bình luận) từ cả nguyên gốc tiếng Ý và bản dịch tiếng Anh (dĩ nhiên là tui không biết tiếng Ý, nhưng ngồi tra từ điển và ngữ pháp trên google không phải là chuyện quá khó).



Nessun dorma! Nessun dorma! 
Không ai được ngủ! Không ai được ngủ!

Tu pure, o Principessa, nella tua fredda stanza, guardi le stelle che tremano d'amore, e di speranza!
Cả nàng cũng thế, Công Chúa điện hạ, trong phòng riêng lạnh lẽo của nàng, ngắm nhìn tinh tú trên trời run lên vì tình yêu, và cả vì hy vọng!

Ma il mio mistero è chiuso in me; il nome mio nessun saprà! No, No! Sulla tua bocca lo dirò quando la luce splenderà!
Nhưng còn bí mật của ta thì được ta cất giấu; tên ta sẽ không ai được biết! Không, không! (Chỉ tới) khi ánh ngày chiếu rạng, trên môi nàng, ta sẽ nói ra (tên ta).

Ed il mio bacio scioglierà il silenzio che ti fa mia!
Và nụ hôn của ta sẽ làm tan biến cái tịch tĩnh đó, khiến nàng trở thành của ta!

Chorus: Il nome suo nessun saprà, E noi dovrem, ahimè, morir, morir!
Dàn đồng ca những người hầu phía sau: Tên của chàng sẽ không ai biết, Và chúng ta sẽ phải, than ôi, sẽ phải chết thôi!

Dilegua, o notte! Tramontate, stelle! Tramontate, stelle! All'alba vincerò! Vincerò! Vincerò!
Đây là câu cuối, hoành tráng nhứt: Tan biến đi, hỡi đêm tối! Lặn đi, lặn đi, này sao trời kia! Tới bình minh, ta sẽ chiến thắng! Ta sẽ chiến thắng! Ta sẽ chiến thắng!


Bỏ qua nội dung nhảm nhí của vở tuồng cũng như bi kịch hôn nhân diễn ra sau đó (cưới người muốn giết mình về xong làm gì? - mặc dù khúc cuối công chúa Turandot có vẻ giả bộ yêu hoàng tử), thì chúng ta cùng thấy được tài năng viết aria rất hay của Puccini và sự khôn lanh của Konami khi cho bài này vô làm nhạc nền PES2014. Chơi game đá banh mà cứ ta sẽ chiến thắng, ta sẽ chiến thắng, chẳng phải hào hứng lắm ru?

Mời mọi người cùng nghe Pavarotti hát (bản trong PES2014 chắc chắn không phải giọng Pavarotti, nghe là biết luôn):

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Phải em sao

[Cao Huân]

Đúng, tiêu đề hoàn toàn vô nghĩa, nhưng ghép những chữ cái đầu lại sẽ thành 1 cụm từ đã quá đỗi quen thuộc : PES.

PES là một nghệ thuật, người chơi PES là một nghệ sĩ. Câu nói ấy hoàn toàn không chút sáo rỗng, nếu biết rằng bấm L2+analog R sang phải thì cầu thủ sẽ đi cua, đè L2 mà ấn analog R thì cầu thủ sẽ dít banh qua người đối phương, còn dại dột bấm 1 lúc analog L+R thì từ nghệ sĩ bạn sẽ biến thành kịch sĩ sân cỏ (Không tin thử đi rồi biết).

Chơi PES, nghĩa là ta đang tham gia vào một sân khấu hoành tráng (thường thì) kéo dài từ 10-15' với 22 nghệ sĩ trên sân, 20 trong số đó sẽ thể hiện đươc chính mình thông qua người chơi. Khi gamepad được cầm lên thì cũng là lúc giây phút phấn khích tột đỉnh sắp bắt đầu. Những tiếng la ó cứ thế vang lên như một khúc ca trầm bổng, những ly trà đá vơi dần sau những màn uống nước ăn mừng, mà thường là không kéo dài lâu vì trọng tài PES thổi việt vị rất lạ.

Vài dòng viết lách chỉ để nhớ về 1 thời oanh liệt mà không thể thiếu vai trò lãnh đạo của tiệm PES đối diện trường...

Phải, chính tiệm PES ấy, nơi mà những chàng trai Hôi cười Hóa 08-11 đã tìm thấy lý do hàng ngày đến trường của mình, nơi làm họ xao động những lúc 7h45 sáng thứ 5 vì không biết nên ở lại lớp sinh hoạt CN với thầy Tân Hoàng hay tranh thủ qua làm 1 ván (vì thường là thầy không hay sinh hoạt lắm), nơi mà những câu nói bất hủ được xướng lên như "Chuyền khó... cho mày lên trình" hay "Đỏ hả, vậy chuồi Robben trước cho tao" cũng như "Không sao, đội mình thẻ đỏ cho nó bước ngoặt, 1 hồi mình thắng chắc", nơi ẩn chứa một thế giới ảo mà thủ môn Wojciech Tomasz Szczęsny cao đến 220cm... Đối với mỗi người, quán PES có 1 ý nghĩa khác nhau, sẽ không bao giờ viết sao cho đủ.

Tự hỏi: Biết bao giờ mới được mặc lại bộ đồng phục, chạy ào từ lầu 2 xuống, băng qua đường, dừng lại trước xe bánh mì+xôi ( nay đã thêm bánh ướt và bánh Malaysia) dặn cho con nhiều thịt đừng lấy ruốc khô, lững thững bước vào chốn thiên đường trong con hẻm nhỏ yên lặng đây?

Đấy là lúc nên tiếc nuối chứ nhỉ?

Singapore, 20h35 - 22/7/11. Một ngày mưa và đêm nồng ẩm.

P.S.: Chị PES có fb nhớ add em. Thương nhớ nhiều.

(from Facebook của Cao Huân)

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011

Ghi chép về những thứ chán òm




Tối nay là lượt trận cuối cùng của mùa giải 2010-2011 của English Premier League. Một mùa giải trôi qua như mọi mùa, nhưng đối với tôi, nó vô cùng đáng nhớ và đặc biệt, một phần cũng bởi đây là năm học cuối cùng.

Không biết từ lúc nào tôi có một cái cảm giác về sự tương đồng về mùa bóng này của Arsenal đối với năm học của tôi, một kiểu giác quan thứ sáu thôi, không có bất kỳ một lý do rõ ràng nào, thuần túy cảm giác. Có lẽ cảm giác đó đến với tôi từ đầu năm học.

Khi mà tôi hy vọng vào một mùa bóng thành công của Arsenal, cũng là tôi đang tin tưởng vào một năm học tốt đẹp. Một năm học 12 tốt đẹp đối với tôi có nhiều nghĩa, và tôi cũng có đủ cơ sở để tin như vậy. Tôi cũng có đủ cơ sở để tin vào một năm thành công của Arsenal, khi mà cho tới tận tháng 2, người ta vẫn nghĩ Arsenal có thể giành tới 4 chiếc cúp.

Thế mà bây giờ, Arsenal đang lết bết giành nhau cái hạng 3 EPL với ManCity và phòng truyền thống cũng không có thêm một chiếc cúp nào. Còn tôi bây giờ thì đang ngồi ở nhà, chống cằm, ngáp ngắn ngáp dài nhìn về 2 kì thi phía trước.

Tôi đã tính đủ đường, trong những con đường của tôi, kỳ thi đại học siêu siêu chán và nhảm luôn nằm ở phương án cuối cùng, khi tất cả những kế hoạch trước đó đều đổ bể. Tôi hoàn toàn không mong đợi việc mình sẽ thi đại học lắm, ít nhất là mãi đến tận gần cuối tháng 3. Không phải tôi sợ, tôi chả sợ gì cả, tôi chỉ không thích. Tôi làm không tệ bài thi NTU của mình và đã luôn nghĩ mình sẽ có một vé sang Sing học Vật liệu. Thế nhưng tôi vẫn không đậu vì cái điều quái quỷ gì đó mà tôi cũng chẳng hề biết, chẳng ai nói tôi biết, y hệt như chẳng ai hiểu vì sao van Persie bị đuổi ở Nou Camp và tại sao lại có cái chuyện không tưởng mà Sczcesny và Koscielny làm ở Wembley vào những ngày tháng 2.

Nhưng tôi hiểu, mùa bóng đã khép lại, còn cuộc phiêu lưu của tôi thì vẫn còn tiếp diễn. Hai thứ đó không có gì giống nhau hết, tôi không thể đánh đồng làm một. Tôi vẫn còn những hy vọng của riêng mình và vẫn còn những con đường mới cứ mở ra liên tục.

Cuộc chơi vẫn chưa hết.

_______________________



Hôm qua tôi xem "500 days of Summer", một cái phim mà từ khi Star Movies giới thiệu là sắp chiếu, tôi cứ nhấp nha nhấp nhổm muốn xem.

Rõ ràng rành rành đó là một phim hài, dễ thương, với Joseph Gordon-Levitt (Tom) và Zooey Deschanel (Summer) (thiệt tình tôi muốn xem cũng vì khoái Joseph Gordon-Levitt trong Inception). Phim làm tôi cười được, cười nhẹ nhàng, vui vẻ, sảng khoái. Ít nhất là cho tới khi gần hết phim.

Thế nhưng, khi xem tới gần hết phim, khi Summer làm đám cưới, trong khi còn lại gần ba mươi ngày nữa mới đến cái mốc "500 days", tôi tự hỏi, người ta còn có thể kể cái gì nữa cho tôi trong câu chuyện này. Cái kết khiến tôi khá bất ngờ.

Tôi phải công nhận đây là một phim hay, không nhảm nhí, không cường điệu, không ba xạo, tuy thế, tôi không thích. Tôi không thích cái kết cục, không thích cái tình thế của Tom. Những thứ không thích đó không tránh được, vì nó thực quá.

Khi xem phim này, tôi thực sự không nghĩ tới ai cả, nó không gợi cho tôi về bất kỳ ai cả. Chỉ có con số đếm "500" làm tôi nhớ lại ngày trước tôi với bạn đếm số ngày của chúng ta. Tới một ngày, bạn phát chán, không thèm đếm nữa, nhưng tôi thì vẫn cứ đếm. Rồi cũng tới một ngày tôi cũng phát chán. Rồi cái ngày tôi quyết định bỏ hình ảnh của bạn ra khỏi đầu tôi, tôi cũng chả cần biết (và tới giờ cũng chả cần nhớ) hôm đó là ngày thứ hai trăm mấy. Chỉ có gợi thế thôi, chứ phim này thật sự không gợi cho tôi về ai cụ thể hết.

Tôi nhận ra trong cuộc đời có rất nhiều thứ chúng ta không thích. Đúng thế, không ai thích được hết tất cả mọi khía cạnh của cuộc đời. Không thích nhưng không tránh được, vì nó là bản chất rồi.

Tôi cũng nhận ra rằng, bị đặt một cách thụ động vào những điều không thích dù sao cũng dễ chịu hơn là phải chủ động làm điều mình không thích. Chủ động là đã có quyền được lựa chọn, hoặc làm hoặc không, nếu làm thì hoặc qua loa, hoặc cẩn thận, và phải chịu trách nhiệm về việc mình làm. Cái việc phải chịu trách nhiệm về việc mình làm mà mình không hề thích nó khiến tôi thấy phát ốm.

Nhưng tôi cũng thấy được nếu ai cũng làm toàn điều mình thích thì sẽ tới lượt cái xã hội này phát ốm. Phải có sự cân bằng trong việc làm những điều mình thích và (tự nguyện cũng như bắt buộc) làm những điều mình không thích chút nào. Nói ra thì cao cả nhưng nó thật sự là như vậy, chỉ có như vậy mới không làm tổn thương những người khác, tổn thương cái xã hội, cái nền văn mình và cái hành tinh này.


(ghi chép thế này không vụn lắm nhưng cứ thích để vào "Ghi chép vụn" - chả tổn thương ai cả)

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Ghi chép vụn của một ngày


Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có thể mua "Animal Farm" của Orwell ở nhà sách Tân Định. Thế nên hôm qua, vừa trông thấy "1984", tôi bỗng giật mình cái rốp khi nhìn sang kế bên là nguyên cuốn "Animal Farm" cái bìa trắng toát có hình con heo màu hồng.

____________________

Mấy hôm nay tôi chờ xem bài bình luận về trận thua ác mộng của Arsenal ở chung kết Carling Cup của Giáng Uyên. Nhưng chờ mãi không thấy, chỉ thấy chị viết về trận MU-Chel. Có lẽ khi đã là một cơn ác mộng thì chẳng ai muốn nhắc lại cả.

____________________

"Animal Farm" của George Owell là một tiểu thuyết ngụ ngôn dystopia, có lẽ sẽ có bài riêng về truyện này sau (nếu có hứng). Bạn có thể wiki để tìm hiểu nếu chưa biết, trên wiki tiếng Việt có cả một bài khá công phu về "Animal Farm" - dịch là "Trại súc vật".

____________________

Tôi thích cái cách một cổ động viên Arsenal so sánh câu chuyện của Arsenal với một bi kịch. Một bi kịch mở đầu với thất vọng, từ từ thất vọng lên tới đỉnh điểm, rồi những tia sáng bắt đầu xuất hiện, chói lọi, mở ra cho những con người đang thất vọng bao nhiêu niềm hy vọng dạt dào, thế nhưng, khi một tương lai tươi sáng đang mở ra trước mắt, bóng tối lại đổ ập xuống, tiêu tan hết mọi thứ. Thất vọng dần chuyển hóa thành đau khổ. Khi con người ý thức được đau khổ của mình, tìm mọi cách để thoát ra khỏi đau khổ nhưng không tài nào chống lại được định mệnh, khi đó gọi là bi kịch.

Bi kịch thì có kết thúc vui bao giờ?

____________________

Chuyện mua được "Animal Farm" hôm qua khiến tôi phải nghĩ rằng, không biết nhập sách báo tiếng nước ngoài về VN, người ta có kiểm duyệt nôi dung hay không.

____________________

Nhiều chuyện xảy ra trong nhiều tháng nay, kể cả chuyện bắt gặp "Animal Farm" ở Tân Định hôm qua khiến tôi phải nghĩ rằng: bất kể chuyện gì cũng có thể xảy ra.

____________________

Mong là cơn ác mộng trận chung kết hôm chủ nhật chính là màn cuối cùng của vở bi kịch kéo dài đã quá lâu này.

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

Những gì tôi biết


Những người yêu nhau
Hát cùng nhau những điệu nhạc.

Những người yêu nhau
Đến với nhau trên từng cơn gió.

Những gì tôi thấy
Chỉ là qua màn sương.

Ai đem hòn đá chắn con đường tôi đi.

Rầm rì rầm rì
Những ngọn cỏ hát
Chúng tôi bên nhau
Hoa rơi xao xác
Nỗi buồn man mác
Ai rắc lên trời
Ai thổi những luồng hơi lạnh
Vào đôi mắt cay trong những ngày nổi gió.

Em đi qua bên đó
Qua bên kia màn sương
Qua bên kia quả đồi màu đỏ
Có thấy bên kia đường
Những con gà trống gáy.
Những gì tôi thấy
Những gì tôi nghe
Những gì tôi hiểu
Chỉ là những con gà
Đang đồng loạt gáy.

_____________

Tôi biết có nhiều điều vô vọng
Giá như tôi thức dậy sớm hơn.

Người tuyệt diệu
Người đẹp như giấc mơ
Nhưng người mỏng manh như màn sương sớm
Những ngọn cỏ hát những khúc bi ca
Những ngọn cỏ khát những vinh quang lóng lánh

_________________
"Thanh thanh tử khâm,
Du du ngã tâm.
Đãn vị quân cố,
Trầm ngâm chí kim."
Đoản ca hành (Tào Tháo)
_________________
Tôi biết có nhiều điều vô vọng
Như là những bài ca
Vang lên chẳng để ai hát.

Những nỗi buồn
Những niềm vui
Những gì tôi hát
Những gì tôi cười
Những gì tôi được biết
Ngọt ngào như bản nhạc Concerto Lương Chúc.

Anh đến đây làm gì?
Trèo lên những nóc nhà cao
Ngắm hoàng hôn đỏ rực
Sao không ở nhà mà ngủ
Mà tận hưởng những vì sao bên kia đường?

Vì tôi biết nhiều điều
Nhiều điều vô vọng
Như là sự chờ đợi
Và niềm hy vọng.



_________________
Về trận thua hôm qua của Arsenal trước Tottenham và nhiều thứ nữa.

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Ai bay?


NGƯỜI HÀ LAN
[nói với SENTA]
Ngươi chẳng biết gì về ta, cũng chẳng nghi ngờ ta là ai.
[chỉ vào con tàu của mình, nơi cánh buồm tỏ đang căng phồng còn đoàn thủy thủ chập chờn như những bóng ma đang chộn rộn, chuẩn bị cho chuyến khởi hành.]
Nhưng hãy hỏi biển cả trên thế gian này
Hỏi người thủy thủ từng vượt ngàn trùng dương
Người ấy biết chiếc hải thuyền này, chính nỗi kinh sợ thánh thần:
Còn ta được gọi là Người Hà Lan bay.

(Trích đoạn cuối vở opera THE FLYING DUTCHMAN - Richard Wagner)

___________________________

Kết quả trận chung kết thì ai cũng biết. Hà Lan không thắng nổi Tây Ban Nha để lần đầu tiên đăng quang chức vô địch thế giới. Tôi cứ ngỡ Hà Lan đang gặp may ở WC này khi thắng tất cả 6 trận từ đầu giải. Cái may mắn ấy còn tiếp tục hiện hữu khi lưới của Hà Lan không hề bị rung lên lần nào trong gần 115 phút, khi mà cả đống cú sút được tung ra từ phía TBN.

Tôi thật sự khâm phục đôi chân, những cú đảo bóng lắt léo và những pha bứt tốc ngoạn mục của Robben. Những pha bóng qua người của Robben hầu hết đều khiến tôi không ngờ nổi. Pha bóng ở hiệp phụ thứ hai, khi mà Robben tung hết sức để nỗ lực vượt hai hậu vệ của Tây Ban Nha khiến tôi trầm trồ hết mực. Tuy Casilas đã kịp thời ra đón bóng nhưng nếu Puyol không dùng tay kéo áo Robben lại, rất có thể đó đã là một pha bóng nguy hiểm hơn. Robben có lẽ sẽ không bỏ lỡ cơ hội như pha thoát xuống trước đó. Pha chơi xấu của Puyol lại chẳng hề bị trọng tài xử lí.

Hà Lan chưa bay được. Hà Lan đã chẳng đá như Euro 2008 trở về trước, chẳng cần có những trận như thắng Ý 3-0, thắng Pháp 4-1, thắng Rumani 2-0 để đứng đầu bảng C một cách oanh liệt ở Euro 2008 rồi thua Nga của Arshavin 3-1 ở lượt 1/16, Hà Lan bây giờ đá bóng một cách thực dụng khủng khiếp. Mỗi trận thắng của Hà Lan đều nhọc nhằn, nhiều khi xem phát ghét. Nhưng chỉ tới trận Brazil, tôi mới lại thấy tinh thần của người Hà Lan thật mạnh mẽ. Tôi khâm phục Robben, tôi thích Sneijder, tôi đã có tình yêu và sự kỳ vọng sẵn cho Van Persie, thế nên chẳng ngại ngần gì khi tôi đặt trọn vẹn niềm tin cho đội bóng màu da cam ấy. Thế nhưng, cho dù thay đổi lối chơi, Hà Lan vẫn chẳng bay được.

Nhưng trong thâm tâm tôi, nhìn một khía cạnh nào đó, tôi đã thấy tinh thần của họ bay cao.

_____________

Tôi không thích Tây Ban Nha. Không thích chỉ vì không thích.

Tôi không phải không thích Tây Ban Nha theo kiểu tôi không thích Ý. Không phải vì những lý do như mặc đồ bó.

Tôi không thích Tây Ban Nha vì tôi không thích Barca. Không phải vì Barca đá thắng Arsenal ở Champions League nhờ 4 bàn thắng đẹp của Messi.

Tôi không thích Barca vì cái cách người ta chèo kéo Fabregas. Nếu theo dõi kỹ vụ Fabregas sẽ thấy cái chóp bu của Barca, nhất là cả ông chủ tịch cũ lẫn ông chủ tịch mới đều làm nhiều trò thật lố bịch.

Tôi lại không thích Barca kể từ cái trận thắng Arsenal. Từ trận đấu đó, xem kỹ, tôi mới thấy Barca không đá đẹp như mình tưởng. Tôi không nói "bóng đá đẹp" theo kiểu tấn công ào ào, múa may lả lướt, tôi chỉ nói bóng đá đẹp theo nghĩa của từ "fair play". Nhìn những cầu thủ Barca ăn vạ, tôi thấy tội nghiệp cho những cầu thủ Arsenal của mình. Họ không có kinh nghiệm đối đầu với những người như vậy. Ngay cả khi Denilson học đòi làm tiểu xảo trong trận đá với Everton, khi ngã, anh cũng quên ôm lấy bóng, khiến Arsenal bị một pha phản công suýt thành bàn. Yêu một đội bóng ngây thơ như vậy, sao không tức khi thấy đối phương hết câu giờ rồi lăn lộn khi ngã.

Kể từ đó, tôi không thích Barca nữa.

_______________

Thế nên ngày hôm qua, tôi không muốn nói TBN thắng đẹp. TBN không đá "fairly" hơn Hà Lan tí nào, khi mà người ta cứ nói Van Bommel chơi thô bạo thì cứ nhìn cả những người Catalan ở TBN xem: Iniesta thì giả vờ ngã để Heitinga bị thẻ đỏ, Puyol thì níu áo Robben để cản phá. TBN cũng không đá tốt hơn Hà Lan. Anh tấn công nhiều hơn đối phương không có nghĩa anh đá hay hơn đối phương một khi anh chưa ghi được bàn. Điều đó có nghĩa là đối phương phòng thủ tốt hơn anh.

Đi đá banh ở giải trường thì sẽ biết.

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

Don't cry for me Argentina

Nhạc: Andrew Lloyd Webber
Lời: Tim Rice
Nhạc kịch Evita


Thật không dễ để mọi người tin
Khi ta cố giải bày cảm xúc của mình
Rằng ta vẫn cần tình yêu của mọi người, sau tất cả những gì ta đã làm
Mọi người sẽ không tin ta đâu
Mọi người sẽ chỉ thấy cô gái mọi người từng biết
Cho dù cô ăn mặc đẹp đẽ đến dường nào
Nhưng lại thật đang bối rối.

Ta phải để điều đó xảy ra
Ta phải thay đổi
Không thể cứ để cuộc đời ta nằm dưới gót giày
Nhìn ra ngoài cửa sổ
Tránh khỏi ánh mặt trời
Nên ta chọn tự do
Lang thang vô định
Trải nghiệm nhiều thứ mới mẻ
Nhưng chẳng điều gì khắc sâu vào tâm trí ta.
Ta chưa từng mong đợi thứ gì như vậy.

Đừng khóc cho ta, Argentina!
Ta sẽ không bao giờ rời bỏ mọi người, đó là sự thực.
Xuyên suốt những ngày hoang dại
Xuyên suốt cuộc hiện sinh điên rồ
Ta sẽ giữ gìn lời ta đã hứa
Nên mọi người cũng hãy xích lại gần ta.

Còn những thứ như danh vọng, như tiền tài
Ta chẳng bao giờ cất lời mời gọi
Tuy cả thế giới đều lầm tưởng đó là những thứ ta khao khát
Tất cả đều là ảo tưởng
Đó không phải là giải pháp cho mọi thứ chúng hứa hẹn với ta
Câu trả lời lúc nào cũng ở chính đây
Ta yêu mọi người
Hy vọng mọi người cũng yêu ta.

Đừng khóc cho ta Argentina!
(huhuhuhuhuhuhuhuhuhu)

Đừng khóc cho ta, Argentina!
Ta sẽ không bao giờ rời bỏ mọi người, đó là sự thực.
Xuyên suốt những ngày hoang dại
Xuyên suốt cuộc hiện sinh điên rồ
Ta sẽ giữ gìn lời ta đã hứa
Nên mọi người cũng hãy xích lại gần ta.

Ta đã nói quá nhiều chưa?
Chẳng còn gì trong não cân ta để nói cùng mọi người
Nhưng điều mọi người cần làm là
Nhìn thẳng vào ta
Để biết rằng
Mọi lời ta nói
ĐỀU LÀ SỰ THẬT.

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Ngắt một ngọn cỏ


Ngắt một ngọn cỏ
Ta thấy mùi hương

Ngắt một ngọn cỏ
Ta thấy thời gian
Thấy những niềm kỳ vọng
Thấy những nỗi buồn ngập tràn
Thấy giây phút ta thẫn thờ nhìn ra phía trước

Ngắt một ngọn cỏ
Ta thấy âm ẩm bàn tay
Thấy những gì đã đổ trên nền cỏ này
Thấy những màu đỏ, màu trắng, màu đen
Hòa vào màu xanh
Bị đè bẹp bởi màu vàng

Ta chờ một ngọn gió
Ta chờ một niềm vui
Ta ngắt một ngọn cỏ
...

Những nụ cười chế giễu
Những cái nhìn bạc nhược
Những nỗi niềm chẳng nói nên lời

Ngắt một ngọn cỏ
Ta từng thấy niềm vui
Những niềm tin, những điều chờ đợi
Những tình yêu
Những hứa hẹn, những chờ mong
Những bài ca ấm nồng

Ngắt một ngọn cỏ
Phải chăng ta thấy ngày mai?