Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nụ cười. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nụ cười. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Nụ cười (5)


Đây là bài "Nụ cười" thứ 5 của tôi. Như vậy, trước đây tôi đã miêu tả 4 nụ cười, cộng với cả nụ cười của tôi, vậy là 5.

Cũng phải lâu thật lâu, kể từ sau khi viết "Nụ cười (4)", tôi mới lại tiếp tục viết "Nụ cười (5)", cũng phải gần một năm rồi. Một năm, mọi chuyện nhanh như gió thoảng vậy, thoáng một cái, đã hết một năm, nhiều thứ thay đổi ghê gớm.

Tôi đã không còn viết nhiều như ngày xưa, phong cách có lẽ cũng thay đổi một chút. Một năm rồi mà. Nụ cười cũng chẳng còn như cũ.
_______________________

Tôi không muốn dùng lại phép so sánh của Hoàng Cầm để miêu tả nụ cười của bạn. Nhưng quả thực, nụ cười của bạn hệt như mùa thu tỏa nắng vậy.

Mùa thu đi qua trên những làn gió mơn man cùng với nắng âm u chỉ chực chờ tắt những lúc chiều buông. Nụ cười của bạn lại như những tia nắng nhẹ ban trưa bừng tỉnh, không gắt gỏng như nắng hạ, chẳng ngạo nghễ như nắng xuân, cũng không hề bẽn lẽn như nắng đông. Nắng thu ban trưa chỉ nhẹ nhàng phơ phất trong cơn gió thoảng, nhẹ nhàng lướt trên da thịt để lại những dư âm êm dịu lâng lâng, hệt như ve vuốt mái tóc một người con gái.

Nụ cười của bạn mang trong mình những tia nắng, hay đó chính là ấn tượng của tôi với nụ cười. Những tia nắng ấy vươn ra, ấm áp, mênh mang. Tôi chợt thấy vạn vật sáng bừng với thênh thang trước mặt và bao la trên đầu. Tôi như một làn gió nhẹ mùa thu, ngang qua bầu trời.

Chúng ta sống trong những ngày nắng đẹp
Trời xanh trong và gợn một chút mây
Trên đồng xanh bầy trẻ nhởn nhơ bay

Nụ cười của bạn là nụ cười đẹp nhất tôi từng được thấy. Nụ cười của bạn như một tạo vật, một sinh linh đẹp đẽ của ánh sáng.

Chiêm ngưỡng nụ cười, tôi thấy mình hạnh phúc.

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009

Nụ cười (4)


Trong tất cả nụ cười từng quen thuộc với tôi, nụ cười của bạn dường như bí hiểm nhất. Trong số 3 nụ cười được tôi ghi lại, nụ cười của bạn dường như khó miêu tả nhất.

Tôi thậm chí còn không dám nhìn rõ đôi mắt bạn màu gì.

Nụ cười của bạn, tôi không dám nhìn lâu, thậm chí tôi cũng không dám nói chắc là nó có đẹp như ba nụ cười khác không. Nhưng nó thực sự bí hiểm. Và nó khiến tôi ngây ngất.

Sự bí hiểm ấy, tôi bắt gặp từ cái nhìn đầu tiên của tôi về phía bạn. Không chắc nó có phải là sự bí hiểm không nữa, hay tôi nên gọi nó bằng một cái tên khác?

Who ever lov'd that lov'd not at first sight?
(W.Shakespeare - As you like it)


Khi tôi nhìn ngắm bạn, ấy là ý chí sống vĩnh cửu của Schopenhauer đang ngắm nghía bạn đấy chứ!

Khi bạn cười, ấy là thời gian ngừng lại trong phút chốc, ấy là tim tôi chợt đông lại thành băng trong phút chốc. Rồi sau phút chốc ngắn ngủi ấy, chợt thời gian vùn vụt trôi trở lại và tim tôi lại đập trở lại những nhịp mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đưa máu cuộn trào khắp cơ thể. Nụ cười của bạn bồng bềnh và huyền ảo hệt như một giấc mơ.

Ấy là giấc mơ chỉ có tôi và bạn, trước cổng trường. Tay trong tay, mắt chìm trong mắt. Và tiếng cười bạn trở nên thật nhẹ nhàng, sâu lắng, hoà vào tiếng dương cầm đâu đó vang lên trong vô thức tôi, hình như của Yiruma. Và lời bạn buông ra thật dịu dàng, đầy ẩn ý. Ôi, cái giấc mơ.

Chiều mưa hôm ấy, dường như vạn vật bắt đầu thay đổi.

Traveller, must you go?
(R.Tagore - The gardener)

Nụ cười (3)


I.

Nụ cười của bạn nở ra khi bạn nhìn tôi. Tôi hơi bị bất ngờ vì nụ cười tươi quá.

Nụ cười của bạn như giọt mưa lác đác rơi bên ngoài cửa sổ. Giọt mưa thu ấy rơi lộp độp vào ô cửa kính tựa như nụ cười của bạn rơi vào lòng tôi. Cũng lộp độp, cũng bất ngờ như vậy.

Lần đầu tiên, tôi nhìn một nụ cười, không đắm đuối, không mê say, mà với sự chiêm ngưỡng, với một sự thẩm mỹ. Đôi mắt tôi dán chặt vào nụ cười của bạn.

Trong nụ cười ấy, tôi tìm thấy được phần nào một chút yên bình, một chút vui vẻ, một chút thoải mái và một chút yêu. Tôi yêu lắm, tôi yêu cái đẹp trong nụ cười của bạn.

Bạn cứ cười nữa đi nhé. Để cho bạn vui mà tôi cũng vui. Bạn nhé!

II.

Một lần, tôi nhìn vào gương để xem nụ cười của mình. Nụ cười của tôi trong gương trông thật giả tạo và gượng ép. Từ đó, tôi hiếm khi cười trong gương.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi cũng đẹp. Đẹp như mọi nụ cười khác.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi hệt như một làn gió nhẹ. Làn gió ấy bay khắp nơi. Nó sà xuống bên ngọn cỏ, ve vuốt, ngọn cỏ ấy chính là nụ cười của bạn. Làn gió ấy vờn trên dòng suối, lắng nghe tiếng róc rách, dòng suối ấy chính là nụ cười của bạn. Làn gió ấy lại xuyên qua kẽ lá, thấm đẫm hơi mát của giọt sương, của giọt mưa còn đọng lại, làm tán lá rung lên. Tán là ấy, giọt nước ấy cũng chính là nụ cười của bạn.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi chính là làn gió ấy. Làn gió bay khắp thế gian. Làn gió đến bên một nụ cười. Nụ cười đó, chính là của bạn.

Thế nên, tôi nghĩ rằng, tôi chẳng cần phải nhìn vào gương cũng biết nụ cười của mình ra sao.

III.

Tôi không còn nhớ, nhưng tôi biết chắc chắn nụ cười của người phụ nữ nào tôi nhìn thấy đầu tiên. Đó là của mẹ tôi. Khi tôi ra đời.

Chắc hẳn đó là nụ cười đẹp nhất.

Có thể, sau này tôi lại có dịp được nhìn thấy nụ cười đó một lần nữa.

Nụ cười (2)


Rồi một ngày, tôi nhìn thấy nụ cười.

Nụ cười của bạn ấm như một buổi ban mai nắng đẹp, rọi soi vào hết thảy ngõ ngách của tâm hồn say ngủ. Ngày nắng ấm chan hoà phơi khô những ướt át buồn thảm nơi con tim. Từng tia sáng len lỏi xoa dịu, xoắn chặt lấy thân thể nơi lửa khát khao vừa dập tắt.

Nụ cười của bạn mát như một cơn mưa đầu hạ, rơi nhẹ nhàng lên chút cằn cỗi còn vương vãi xót lại trên cõi lòng quạnh hiu. Những hạt mưa nhẹ nhàng xoa dịu nền đất nứt nẻ, vuốt ve từng đụn cát để lại một vùng ẩm ướt căng tràn tròn trịa. Từng hạt nước nhỏ khẽ thấm vào mạch đất.

Từ trong tiếng mưa nhẹ nhàng rơi ấy, từ trong thứ ánh nắng ấm áp trải rộng ấy, tôi như nghe thấy tiếng mầm non rì rầm ngọ nguậy trên cánh đồng cũ.

Nụ cười của bạn không như bông hoa bừng nở trong vầng dương chói loá, như tiếng nước lách tách rơi trên tán lá cao trong những ngày mưa *. Nụ cười của bạn chỉ đơn thuần là một nụ cười có ánh nắng ấm và giọt mưa đầu mùa. Nụ cười của bạn dệt trong tâm khảm tôi một ngày mới.

Và tôi biết, quãng đời còn lại của tôi vẫn còn xán lạn phía trước. Tôi vui say như thể tôi chẳng còn phiền muộn.

Đúng như thế thật, khi mà tôi tìm lại được chút nào niềm say mê. Con tim tôi tìm lại bạn, tìm lại những nhịp rung đầu tiên của nó, nhẹ nhàng, non nớt thôi, như lần đầu tôi gặp bạn.

Bởi vì, nhờ bạn, một ngày tôi nhìn thấy nụ cười.

Shall I compare thee to a summer's day?
William Shakespeare
___________________

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Nụ cười (1)


Mỗi ngày tớ cần nhìn thấy một nụ cười, như bông hoa bừng nở trong vầng dương chói loá, như tiếng nước lách tách rơi trên tán lá cao trong những ngày mưa.
Tớ chỉ cần nhìn thấy nụ cười, tớ như một con chim lâu ngày tù túng trong cũi chợt được thả tung bay về với trời xanh, tớ như mầm cây ngọ nguậy dưới mặt đất khô cứng để vươn lên hít thở không khí trong lành.
Trái tim tớ đỡ lấy nụ cười với niềm hân hoan, như hát lên một khúc ca vĩ đại, như tiếng dòng sông chảy len qua từng kẽ đá, róc rách, róc rách, hoà cùng một nhịp với những con sóng lăn tăn và những làn nước khẽ trôi nhè nhẹ, như tiếng đại dương ầm ầm xô vào bờ trên những con sóng bạc đầu cùng tiếng vọng từ ngàn khơi của những loài chim biển.
Tiếng cười là một bông hoa nhỏ mọc ven vệ đường mà đôi khi ta vô tình lướt qua mà quên không nghĩ đến vẻ đẹp của nó.
Linh hồn tớ tràn ngập một chất hương mê say. Và thực sự tớ muốn nâng tiếng cười bằng cả đôi bàn tay, để chiêm ngưỡng.
Tớ hình dung ra nụ cười trong sáng và hồn nhiên trong đầu.

Rồi tớ tự mỉm cười.