Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

Cá nục và cà chua

Con mèo ngồi nhìn trời mưa
Trong đầu nó nghĩ
Về một buổi ban trưa
Cái đuôi nó ngoe nguẩy
Theo nhịp quả lắc đung đưa

Con mèo chỉ biết ngồi thừ
Đầu óc sạch trơn trống rỗng
Chỉ còn cá nục và cà chua
Trong một buổi trưa nắng ấm

Bàn tay anh vuốt ve
Bộ lông vàng mềm mại
Con mèo khẽ ngẩng nhìn
Mặt trăng hơi tai tái

Những quầng sáng xung quanh mặt trăng bắt đầu rộng dần, lan dần ra như một thứ chất lỏng.
Mặt trăng chảy ra dưới con mắt tròn xoe của con mèo.
Từng giọt, từng giọt chảy xuống như một dòng sữa trắng đục.
Nhịp đuôi con mèo vẫn giữ nguyên theo quả lắc đung đưa.

____________________
"I'm crazy like a fool."
Boney M
____________________

Cá nục và cà chua
Mayonnaise và sandwiches
Macaroni và hamburger
Khoai tây và cà rốt
Táo và củ hành

____________________
"Những con mối bay ra"
Trần Đăng Khoa
__________________

Những điều đã biết đang bay lơ lửng giữa trời cao
Những điều chưa biết vẫn nằm im trong giỏ
Con mèo vẫn nhịp đuôi theo quả lắc
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh ngồi giữa âm thanh của thời gian
Ngồi thừ ra và rỗng
Như một căn nhà có gió lùa
Bàn tay anh chạm vào từng sợi bóng tối nhỏ
Vạn vật trôi như lá thu rơi.

.........................

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Nỗi lo sợ


Con mèo nhỏ.

Nó bước đi trong làn sương. Bàn chân tròn tròn có những cái núm đệm mềm mại khe khẽ giẫm lên những hạt sương long lanh óng ánh. Cái mũi nó chốc chốc lại hếch lên, ngửi ngửi, chốc chốc lại cúi xuống, ngửi ngửi. Đồng tử trong con mắt trong veo như thủy tinh của nó giãn ra hết cỡ. Một đôi mắt tròn xoe. Nó bước đi trong làn sương.

Nó bước đi, tịnh không một tiếng động. Chậm rãi, chậm rãi, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Bốn cái chân nhỏ, thanh thoát, quý phái đứng trên bốn cái đệm, khoan thai, đủng đỉnh giẫm lên đâu đó trên mặt đất thấm đẫm sương.

Nó dừng lại bên bờ rào, cúi xuống hít ngửi rồi ngoạm nhấm nháp vài cọng cỏ. Nó đứng lại, khum xuống tròn tròn như một túm bông bên khe đá dùng cái lưỡi liếm một ít nước. Rồi chính cái lưỡi thô ráp ấy được nó dùng để liếm láp bộ lông vàng của mình.

Nó là một con mèo vàng, đi trong làn sương.

___________________

Con mèo khẽ nói với Schrödinger:
- Chuyện gì xảy ra nếu tôi là nửa con mèo chết và nửa con mèo sống.
- Mày sẽ không còn là một con mèo sống nữa, cũng chẳng phải một con mèo chết. Hàm sóng là một sự chồng chập giữa 50% mèo sống và 50% mèo chết. Nhưng đấy là hành trạng biểu diễn của hệ, còn mày, mày hoặc sống hoặc chết.
- Ai đảm bảo tôi hoặc sống hoặc chết? Ai là người quan sát?
- Mày chính là người quan sát của mày. Trạng thái của mày độc lập với việc quan sát. Nếu mày hiểu ta đang nói gì.

Con mèo lắc đầu, và kêu "Meo". Việc tôi sống hay chết thuộc về 2 vũ trụ khác nhau.

___________________

Con mèo trèo lên một cái cây cao thật cao. Nó bắt đầu lo sợ.

Sinh tồn là bất an.

Con mèo cảm thấy nó muốn đọc Kierkegaard.

___________________

Mọi người đều biết một thực tế là có những chân lý cảm xúc mang tính chủ quan. Tôi yêu con mèo của tôi, nhưng đấy không phải là chân lý tôi đòi hỏi mọi người chia sẻ. Sự hờ hững của mọi người không có nghĩa là chân lý ấy không đúng - với tôi.

(Dave Robinson - Introducing Kierkegaard - NXB Trẻ)

___________________

Bạn cũng lo sợ như tôi chứ? Nỗi sợ là một điều thường trực.

Tôi muốn nói với bạn rằng: có lẽ chúng ta có những nỗi sợ giống nhau.

Tôi và bạn có cả một tuổi trẻ phía trước. Trước mắt, cứ nắm tay mà bước đến phía trước, bạn nhé. Bạn yêu quý của tôi.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Thương - Ghi chép vụn của một ngày (2)


Ngươi là một đứa bé gái nhỏ, Electra. Những bé gái khác đều ước mong trở thành người đàn bà giàu có hay đẹp nhất thiên hạ. Còn ngươi, bị đắm chìm trong vận mệnh khủng khiếp của dân tộc mình, ngươi ước mơ trở thành người đau thương nhất và tội lỗi nhất... Ở tuổi ngươi, các bé gái còn chơi búp bê và nhảy lò cò. Ngươi, đứa trẻ tội nghiệp, không đồ chơi, không bạn bè, ngươi chơi trò sát nhân, vì đó là trò ngươi có thể chơi một mình.

[Jean-Paul Sartre - Ruồi ]

Đoạn "Ruồi" này của mình dịch.
_______________________

Đọc Tân Ước, đoạn Bữa ăn cuối cùng trong Gio-an là đoạn làm mình xúc động nhất. Đọc Mát-thêu, Lu-ca, hay Mác-cô, mình đều chẳng thể xúc động bằng đọc Gio-an. Giống hệt như đọc những lời cuối cùng của một con người vậy, khó mà diễn tả nổi nỗi xúc động lúc ấy.

Hỡi anh em
là những người con bé nhỏ của Thầy,
Thầy còn ở với anh em
một ít lâu nữa thôi.
Anh em sẽ tìm kiếm Thầy;
nhưng như Thầy đã nói với người Do-thái :
'Nơi tôi đi, các người không thể đến được',
bây giờ, Thầy cũng sẽ nói với anh em như vậy.
Thầy ban cho anh em một điều răn mới;
anh em hãy yêu thương nhau
như Thầy đã yêu thương anh em.
______________________

Cảm xúc của mình trong một ngày thay đổi loạn xạ. Ngày hôm nay thật thất thường.

______________________

Chưa ai đóng đinh xuân bằng một lòng tạ ơn

[Lê Cát Trọng Lý - Chưa ai]

______________________

Mày mò đọc được Electra của Sophocles và Euripides. Dĩ nhiên là bản tóm tắt của wiki.

Đúng là bi kịch Hy Lạp mà.

Tranh trên là "Nỗi ân hận của Orestes" của Bouguereau. Orestes là anh của Electra, hai anh em giết mẹ trả thù cho cha là Agamemnon. Mẹ của 2 người là Clytemnestra này đã cùng tình nhân giết Agamemnon khi ông trở về từ cuộc chiến thành Troy cùng với người vợ mới của mình là Cassandra. Thù hận của Clytemnestra đã tích tụ từ lâu khi Agamemnon giết chính con gái ruột của mình để hiến tế cho thần Artemis để thần làm gió biển thuận chiều cho thuyền của ông tiến đến Troy.

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Những con đường


Chúng ta đang đi trên những con đường khác nhau rồi, nhiều khi em không rõ mình có hối hận không khi đột ngột như vậy.

1.
Những khi nhìn lại kỷ niệm, em vẫn thấy xót xa, thấy dâng lên một mặc cảm tội lỗi.

Con đường trải trước mặt em đang đầy hoa thơm và cỏ ngọt. Còn con đường trước kia chẳng có gì ngoài những mộng tưởng về một ngày mai.

Em đã từng chờ, đã từng cầu nguyện, hy vọng bao nhiêu lần là bấy nhiêu lần thất vọng. Mọi chuyện không như em mong muốn. Em đã từng mừng vui thật nhiều những buổi chiều dạo bước trên phố. Chính con phố ấy, chính con đường có nhiều kỷ niệm ấy, mỗi lần đi qua trở lại, tâm can em lại xót xa, não cân em lại trăn trở.

Em đã từng viết những bài thơ về cuộc kiếm tìm niềm vui của mình, nhưng lại chẳng thấy gì ngoài nỗi buồn dai dẳng.

Không rõ mọi chuyện sẽ ra sao về sau, que sera sera?


2.
Em đi hái những bông hoa màu xanh
Đằng sau thánh đường
Em đi tìm những hòn sỏi đỏ
Dưới đáy đại dương
Em đi bắt những con chim màu vàng
Bên kia màn sương.

Em giã những bông hoa, em nghiền những hòn sỏi, em em đập những chiếc lông vũ vàng óng ánh
Em làm cật lực
Em làm tràn trề hy vọng
Em làm nên bộ bột màu.

Em vẽ gì?
Em chẳng biết mình đã vẽ gì.
Em vẽ gì?
Em chẳng biết mình đang vẽ gì.
Em vẽ gì?
Em chẳng biết mình sẽ vẽ gì.

Bầu trời rộng lắm
Gió cuốn đi rồi những giấc mơ.

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Về nắng, gió và mưa



Đăng lại bài này.

Tặng Nga
he he
____________________


Có một hôm Nắng ghé xuống nói với em.

Này em yêu,
Có ai nói với em rằng mái tóc của em ánh một màu đen tuyền
và chảy dài mượt mà như những con suối nhỏ.
Những con suốt ấy ở những nơi xa xôi
mà hằng ngày ta vẫn đi qua trên con đường của mình.
Có dòng suối chảy len lỏi qua từng khe đá, trượt trên những thân rêu xanh mềm
Có dòng suối chảy dưới rừng phong rụng lá nhuộm đỏ cả một khoảng trời thu
Có dòng suối chảy ven những bãi bờ, lách qua bông cỏ lau, thấm ướt gót chân một thiếu nữ đi ngang gánh nước
Có dòng suối chảy qua một con đường nhỏ mùa xuân thơm phức mùi xoài chín, ướp đẫm thứ chất hương ngọt ngào
Có dòng suối chảy trên thảo nguyên, hoà vào vũ điệu của cỏ và những giọt sương đọng lại trên cái nền xanh mơn.
...
Có ai nói với em như thế?

Em nhẹ nhàng đáp lời của nắng:
-Ngày hôm qua, Anh nói với em.
.......................
Có một hôm Gió ghé vào trò chuyện cùng em

Này em yêu,
Ta bay trên trời cao
Từ nơi này qua nơi khác
Ta từng thưởng thức bao thứ hương trên đời này
Và ta tưởng đâu ta đã tìm được Cái Đẹp
Nhưng ta đã lầm đến khi tìm được thứ mùi hương của em
Em mang mùi hương ẩn giấu của hoa hồng lúc còn e ấp trong nụ
Mang mùi hương lừng đậm của hoa sen nở trên mặt hồ trong
Mang mùi hương thanh và khiết của tinh dầu cam hoà trộn với chanh
Mang mùi hương ngọt ngào của quả táo đỏ cắn dở còn vương những giọt nước mọng trên lớp vỏ mềm
Mang mùi hương mặn mà từ gió biển
Mang mùi hương góc cạnh của hạt tiêu
Mang mùi hương nồng nàn như hoa oải hương
Mang mùi hương kích thích như quả vani
Mang mùi hương mát rượi như hoa mận
Mang mùi hương trong lành như hoa súng
Và tươi trẻ nhất là mùi cỏ non
Ta hít say sưa cái u chất của em
Tách từng sợi hương để mà nhấm nháp
...
Có ai đã từng phát hiện chất hương này của em chưa?

Đỏ mặt, em ngập ngừng trả lời gió:
-Có lẽ rồi, gió ạ, là Anh.
........................................
Có một hôm Mưa lất phất trên vai em và thì thầm

Này em yêu,
Em có muốn múa cùng ta một vũ điệu
Trên nền của tiếng mưa rơi
Ngoài hiên hàng tre xào xạc từng cơn và tiếng mưa tí tách rơi bên thềm theo từng nhịp
Hãy cùng ta xoay tròn theo nhịp điệu vô tận ấy
Hãy cất cao tiếng hát
Hãy vung tay lên
Hãy cho những bước nhảy thoát khỏi ràng buộc
Nào, hãy cùng ta bước ra ngoài hiên
Cho mưa ướt tóc em, cho suối tóc hoà vào làn nước
Tiếp tục múa đi, cho gió thổi, cho nước bay
Và cho cả thế giới thấy em đẹp như thế nào
Đừng ngại mưa em ạ
Ta cũng ở đây thôi
Cùng múa với em
Những giọt nước của ta đang bám trên từng sợi tóc
Bám trên cổ tay thon
Bám trên ngón tay mềm
Đúng hơn là đầy cơ thể
Ta còn bám trên cả chiếc áo, trên dải dây buộc tóc còn đậm mùi u hương
Ta muốn múa cùng em
Muốn ôm choàng lấy em một chiều mưa lạnh
Cất tiếng hát cao hơn nữa, cho ta nghe với
Hãy để mưa làm giọng bè cho em
Để mưa làm luôn cả tiếng đàn
Và mưa cũng giữ nhịp
Để giọng hát hoà vào vũ điệu
Hoà vào đất trời
Hoà vào cái vĩnh hằng trong một cơn mưa.
...
Trông em có vẻ rất vui
Ta không biết có ai từng làm em vui thế này?

Vẫn cất tiếng hát, em nở nụ cười thật tươi và quay sang trả lời mưa không chút ngập ngừng:
-Có Anh!
......................................
Một hôm anh đến bên và cười với em
-Đã có ai nói lời yêu với em chưa?
Lúc đó, em không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn anh...

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Nụ cười (5)


Đây là bài "Nụ cười" thứ 5 của tôi. Như vậy, trước đây tôi đã miêu tả 4 nụ cười, cộng với cả nụ cười của tôi, vậy là 5.

Cũng phải lâu thật lâu, kể từ sau khi viết "Nụ cười (4)", tôi mới lại tiếp tục viết "Nụ cười (5)", cũng phải gần một năm rồi. Một năm, mọi chuyện nhanh như gió thoảng vậy, thoáng một cái, đã hết một năm, nhiều thứ thay đổi ghê gớm.

Tôi đã không còn viết nhiều như ngày xưa, phong cách có lẽ cũng thay đổi một chút. Một năm rồi mà. Nụ cười cũng chẳng còn như cũ.
_______________________

Tôi không muốn dùng lại phép so sánh của Hoàng Cầm để miêu tả nụ cười của bạn. Nhưng quả thực, nụ cười của bạn hệt như mùa thu tỏa nắng vậy.

Mùa thu đi qua trên những làn gió mơn man cùng với nắng âm u chỉ chực chờ tắt những lúc chiều buông. Nụ cười của bạn lại như những tia nắng nhẹ ban trưa bừng tỉnh, không gắt gỏng như nắng hạ, chẳng ngạo nghễ như nắng xuân, cũng không hề bẽn lẽn như nắng đông. Nắng thu ban trưa chỉ nhẹ nhàng phơ phất trong cơn gió thoảng, nhẹ nhàng lướt trên da thịt để lại những dư âm êm dịu lâng lâng, hệt như ve vuốt mái tóc một người con gái.

Nụ cười của bạn mang trong mình những tia nắng, hay đó chính là ấn tượng của tôi với nụ cười. Những tia nắng ấy vươn ra, ấm áp, mênh mang. Tôi chợt thấy vạn vật sáng bừng với thênh thang trước mặt và bao la trên đầu. Tôi như một làn gió nhẹ mùa thu, ngang qua bầu trời.

Chúng ta sống trong những ngày nắng đẹp
Trời xanh trong và gợn một chút mây
Trên đồng xanh bầy trẻ nhởn nhơ bay

Nụ cười của bạn là nụ cười đẹp nhất tôi từng được thấy. Nụ cười của bạn như một tạo vật, một sinh linh đẹp đẽ của ánh sáng.

Chiêm ngưỡng nụ cười, tôi thấy mình hạnh phúc.