Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn surrealism. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn surrealism. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Tempest



Có một bận tôi thấy người ta gặt lúa trên đồng. Từ đằng phía Nam cơn bão đang chuyển đến. Tôi nhắm mắt lại và thấy Umbreon nói khẽ: hãy gặt cho sớm để còn về tránh bão. Tôi hỏi, nhưng tôi có gặt gì đâu. Tôi chỉ đang đứng trên triền cỏ, phóng mắt nhìn về phía cơn bão. Những người nông dân vẫn từ tốn gặt lúa, một người ngước lên nhìn tôi và hô váng: Này, hãy xuống đây gặt phụ chúng tôi.

Tôi tần ngần một hồi rồi cởi dép và xắn quần bắt đầu lội xuống ruộng. Vừa đặt chân xuống, người nông dân ban nãy quay người lại và bảo ý ông ấy là hãy sang phụ bên ruộng lúa mì, bên đấy đang thiếu người. Tôi quay người lại thì thấy đằng sau mình là một ruộng lúa mì vàng rực. Cảnh tượng gì thế này, tôi hỏi bâng quơ, làm thế nào mà cạnh bên ruộng lúa nước lại có ruộng lúa mì. Espeon khẽ đáp, thôi thì cứ xuống mà phụ họ gặt thôi.

- Phải gặt mau lên, kẻo trời mưa mất - ai đó nói.

Tôi đứng giữa ruộng lúa mì khô, chân quần vẫn xắn cao. Có người tới đưa cho tôi một lưỡi liềm. Tôi phải làm gì đây?

- Cứ vung lên mà gặt - Espeon thở nhẹ - rồi xếp các cuống rạ theo hàng. Hãy làm liền tay.

Trong lúc cúi người gặt những thân ra trĩu vàng bông lúa, đầu tôi chợt chạy những câu thơ của Tagore:

Tôi chạy như con xạ hươu trong bóng tối rừng cây, say vui vì hương thơm ngào ngạt của chính mình. Đêm nay là đêm giữa mùa Xuân; gió này là gió từ phương Nam thổi lại.

Tagore cất lên những lời như kia một trăm năm trước, vào một ngày nắng đẹp, một ngày tối trời hay một ngày im lìm trước cơn bão chuyển?

Tôi cứ thế mà gặt, lưng xoay ngược với hướng cơn bão. Tôi nhớ lần trước, cũng một lần có bão, tôi đi trên con đường vắng, tay cầm một bọc cá. Gió thổi ào ào, gió thốc vào mặt. Tôi nghe tiếng những con cá ư ử hát trong tiếng gió rít. Lũ cá hát những bài hát có giai điệu rất ngân rất vang, nhưng rất nhẹ. Những rung động thanh âm đọng lại vi tế trên vành tai tôi, lùa vào trong trí não. Đó là cơn bão lần trước, cơn bão gắn liền với bài hát của lũ cá.

Còn cơn bão này, nó vẫn đang ở sau lưng. Khi bão tới, tôi sẽ chạy chăng? Chạy như con hươu xạ chăng, chạy vui say trong mùi xạ hương ngút ngàn của mình chăng? Hay tốt hơn tôi nên đứng yên mà hát bài ca của lũ cá? Này thì nước cứ rơi, này thì gió cứ lên, này thì thời gian cứ trôi. Ùm ùm ùm ùm. Tinh a linh a tinh.

Tôi nhìn thấy Espeon bên cạnh. Trời càng lúc càng chuyển tối. Tôi nghe tiếng Espeon thì thầm trong đầu, hỏi tôi có nhớ căn phòng tối có cửa sổ không, căn phòng ở giữa những điều thuần khiết. Tôi bảo tôi vẫn nhớ chứ, nhưng tại sao lại hỏi tôi về chuyện đó lúc này. Espeon thở nhẹ, vì hãy tưởng tượng mình trở lại vào căn phòng tối, điều sẽ rất có ích cho tôi lúc này.

Tôi gặt thêm vài cuống rạ nữa, rồi quay sang nói với Espeon, tưởng chừng như đây là lúc thích hợp nhất để nói với nó điều này: Này Espeon ơi, tôi bị mất khả năng diễn đạt rồi. Tôi không biết cách nói những điều phức tạp nữa. Hiện giờ tôi chỉ còn diễn tả cho người khác được những điều giản đơn mà thôi.

Thế thì đừng nói nữa. Cứ đứng vào bóng tối mà im lặng thôi. Như là Umbreon vậy.

Dứt lời, tôi chợt thấy mình như bị hút vào cơn bão. Bão đến rồi chăng? Nhưng đã gặt xong đâu.

Tôi nghe mọi thanh âm nhỏ dần. Tiếng những người nông dân. Tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi, tiếng thời gian vút qua ngọn cây. Tôi chợt nghe mình ngân nga lời ca của lũ cá:

Bão cuốn qua đây
bão dữ bão dữ 
quét sạch đất này 
quét sạch thân này
Mới ngày nào may may cùng gió hạ
Ngỡ ra rằng trời trong thì gió cả
Ngoảnh mặt đi thì bão đã cấp kỳ
Vung tay luống nghĩ chi chi
Nghìn nghìn tơ sợi
Trùng trùng mây khói
...

Rồi Tagore chen lời lũ cá:

Tôi nhớ một ngày khi còn thơ ấu đi thả thuyền giấy trong lạch nước. Ngày đó tháng bảy mưa sụt sùi; chỉ có một mình, song tôi sung sướng với trò chơi. Tôi thả chiếc thuyền giấy bồng bềnh trên lạch nước.
Bỗng dưng, mây phong ba kéo kín bầu trời; gió thổi mạnh từng cơn rồi mưa đổ ào như thác lũ. Nhiều lằn nước đục ngầu tràn tới làm suối dâng cao và nhận chìm con thuyền tôi thả.
Chua xót, tôi thầm nghĩ phong ba đến với ý định tàn ác chống lại và chỉ nhằm huỷ diệt hạnh phúc của riêng tôi.

Trong lặng im ồ ạt ào đến ở ngay khoảnh khắc tiếng thơ dứt lời, tôi ngửi thấy hương xạ.

Con hươu vẫn còn chạy trong đêm đen chăng?



________________
Hai bài của Tagore trong The Gardener, Đỗ Khánh Hoan dịch.

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Những phụ nữ chiều

Một lần đi ngang tôi thấy những người phụ nữ ngồi trên đồi cỏ. Vài người ngồi ngẩn ngơ, vài người ngồi thổi những tia nắng vào trong gió.

Tôi đứng lặng nhìn họ, cảm thấy buổi chiều mới toanh của mình bỗng trở thành một buổi chiều cũ kỹ, rồi bị thổi bay đi mất. Tôi luống cuống xoay quanh tìm lại buổi chiều của mình nhưng rồi lại giật mình tự cười bảo mình dở hơi vì buổi chiều vẫn còn giắt trên vành tai trái của tôi.

Những người phụ nữ trông thật dễ mến. Đúng hơn là họ rất dễ thương. Họ bắt đầu đứng dậy, rồi vui vẻ bỏ đi, nụ cười không hề tắt. Tôi đứng từ dưới và gọi vọng lên, "Cho tôi đi theo với được không?".

Một cô bé đáp, "Không được đâu. Gió thổi đi mất rồi."

"Tại sao gió lại thổi đi?"

"Vì nắng ở lại phía kia."

Tôi không biết thế nào, đành trở về nhà với buổi chiều của mình.

___________

Espeon hỏi tôi viết cái gì vậy. Umbreon chỉ lẳng lặng ngồi im, và ngáp.

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

Hút nhẹ

source: "Wake up London" sangha.

Một ngày mong ta hiểu được
Có lời nói, gió thổi không bay...

Anh hút hết vào mọi thứ
Kể cả buổi chiều lặng im
Kể cả khi nghe em bảo
- Xin anh đừng hút tiếng chim.

Anh bất chấp anh ngoan cố
Anh hút cả ngọn gió xanh
Hút vào luôn làn mưa lạnh
Phủ nhẹ trên mấy cây chanh.

Kể cả những điều vô nghĩa
Kể cả những nắng cùng mây
Kể cả đoàn tàu chạy chậm
Kể cả cà rốt khoai tây.

Buổi chiều đầu tiên mệt nhọc
Hút vào cùng anh và bay
Mặc kệ trời thu uể oải
Ai bảo em về chiều nay?

Anh hút cả làn khói trắng
Mưa thu rơi lạnh buốt tay
Anh hút hết vào mọi thứ
Kể cả điều em không hay.



.....

Nhưng sáng ngày mai em bảo
- It doesn't work that way.

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Nắng ấm - Mùa xuân - Lugia và Kekulé

Khi ngủ, tôi mơ thấy Lugia bay trên đại dương. Tôi nằm trên lưng nó mà nhìn đôi cánh lớn đập một cách mạnh mẽ. Mỗi khi nhìn thấy Lugia tôi lại nghĩ đến tiếng ocarina thổi vang Bài ca Lugia.

Khi Lugia làm một cú lượn rộng, tôi thấy đuôi nó cong một đường đẹp đẽ. Đuôi nó vòng qua cánh bên phải mà gần như chạm vào mặt Lugia. Nhìn cảnh này, tôi nhớ tới giấc mơ con rắn của Kekulé.

Kekulé nằm mơ màng bên lò sưởi khi đang đọc sách. Ông mơ thấy một chuỗi carbon biến hình như con rắn, bò vòng quanh. Rồi đầu con rắn bất chợt cắn lấy đuôi nó và xoay vòng. Tôi cũng thấy Lugia đang ngoạm lấy đuôi nó mà xoay vòng, còn tôi đang lơ lửng trên mặt biển. Nó xoay vòng xoay vòng xoay vòng càng ngày càng nhanh càng mạnh càng xoắn xuýt. Trong mạng lưới những đường xoắn xuýt ấy tôi nhìn thấy những lai hóa orbital sp2 và những electron bất định xứ lơ lửng.

Những electron hòa thành một đám mây màu vàng. Có tia điện lẹt xẹt trong đó.

Tôi ngập ngừng lẩm bẩm, benzene, benzene. Rồi tôi tỉnh giấc.

by Zú Sánchez

Tôi vén màn cửa và nhìn ra cửa sổ. Trời đã trong và xanh lắm. Nắng đã vàng lắm. Biển cả ngoài kia. Tôi nhận ra Olivine đã không còn lạnh căm nữa. Có tiếng Lugia bảo tôi, nhìn ra hàng rào kia, có một con gà trống đang gáy. Tôi định hỏi gà nào cơ nhưng lời chưa kịp cất thì thanh âm đã vọng vào tai.

Bỗng đột ngột có tiếng súng nổ lớn trên đồi. Tiếng gà đột nhiên im bặt.

Trong tai tôi lại vang lên lời Kekulé tôi đọc trong một quyển sách, rằng, "Hãy để chính mình học lấy cách mơ, thưa các ngài, rồi từ đó, hy vọng chúng ta sẽ tìm ra chân lý. Nhưng cũng hãy để chính mình học lấy cách giữ kín những giấc mơ, khoan công bố nó vội, cho tới khi được kiểm chứng bởi trí tuệ đang thức tỉnh."


Tôi thét lên: Chuyện gì thế này? Rồi tôi nghe lời đáp, lần này là tiếng Espeon: Mùa xuân đã đến rồi đấy.

Tôi thấy những bông hoa dại ngoài sân cỏ đã nở thật. Lúc này thì tôi biết tôi vẫn còn đang trong giấc mơ.

Nhưng rõ ràng là hoa đã nở thật. Nắng ấm thế kia mà.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Quid est Veritas?

Christ of Saint John of the Cross - Salvador Dali

[...]Khi họ đóng đinh Người trên thập giá, tôi cũng có mặt ở đó.
Tôi nhìn thấy và nghe thấy mọi điều nhưng tôi không còn ở trong thân xác mình nữa.
Tên kẻ trộm bị đóng đanh câu rút phía hữu Người nói với Người: "Kìa Giêsu, người cũng chảy máu cùng ta à?"
Và Giêsu đáp lại, người nói: "Nếu không vì vướng chiếc đinh đóng vào bàn tay ta, ta sẽ chìa tay ra nắm tay con.
Chúng ta đều bị đóng đanh câu rút. Giá như họ dựng thập giá cho con gần với của ta hơn nữa."
Rồi Người cúi nhìn mẹ mình và một chàng trai trẻ đứng cạnh bà.
Người nói: "Mẹ, hãy nhìn người con trai đứng cạnh mẹ.
Hỡi người nữ, hãy nhìn con người rồi sẽ mang những giọt máu của ta về Xứ Bắc".
Và khi nghe thấy tiếng than van của đàn bà xứ Galilê, Người nói: "Xem kìa, họ rơi nước mắt, mà ta thì khát.
Ta bị giữ quá cao không thể tới được nước mắt họ.
Ta sẽ không uống giấm cũng như mật đắng để làm dịu cơn khát này đâu."
Rồi mắt người mở to, ngẩng nhìn lên trời cao và nói: 
"Cha, cớ sao người bỏ rơi chúng con?"

(trích chương 72 "Lời kể của Baraba" - "Giêsu con trai Người" của Khalil Gibran - bản dịch của Châu Diên)

Crucifixion (Corpus Hypercubus) - Salvador Dali



_____________________


Ông Philatô nói với Người: "Sự thật là gì?" Nói thế rồi, ông lại ra gặp người Do Thái và bảo họ: "Phần ta, ta không tìm thấy lí do nào để kết tội ông ấy. Theo tục lệ các người, vào dịp Lễ Vượt Qua, ta thường ta một người nào đó cho các người. Vậy các người có muốn ta tha vua dân Do Thái cho các người không?" Họ lại la lên rằng: "Đừng tha nó, nhưng xin tha Baraba!" Mà Baraba là một tên cướp.

(Ga 18,38-39)


Ecce Homo! - Atonio Ciseri

Quid est veritas? - "Sự thật là gì?" - là một câu tiếng Latin nổi tiếng, trích từ sách Giôan.

Ecce Homo! - "Hãy nhìn người này" - cũng là một câu trong sách Giôan.

Hypercubus - Hypercube - Một miêu tả đơn giản về một vật thể trong không gian 4 chiều (không gian 4 chiều (four-dimensional space)  không phải là không-thời gian 4 chiều (space-time continuum)). Một đoạn thẳng 1 chiều có thể nhìn được từ 2 đầu mút là 2 điểm, một hình vuông 2 chiều có thể nhìn từ 4 cạnh là 4 đoạn thẳng 1 chiều, một khối lập phương 3 chiều có thể nhìn từ 6 mặt là 6 hình vuông 2 chiều. Do đó, một cách hiểu nôm na, một vật thể nâng cấp từ khối lập phương ở chiều thứ 4 có thể nhìn từ 8 mặt là 8 khối lập phương 3 chiều.

Tranh của Dali, Chúa Giêsu đã ở một chiều kích khác của không gian.

Ban đầu, tôi thích bức Hypercube hơn, nhưng càng nhìn, tôi càng cảm thấy rợn ngợp đối với bức đầu tiên "Christ of Saint John of the Cross". Có điều gì đó gọi là tuyệt vời, choáng váng và khiến tôi phải nín thở.

______________________

Nhân một ngày xem tranh và đọc về Trường phái Siêu thực trong sách của Leonard Shlain. 


Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì máu cùng nước chảy ra.
(Ga 19,34)

Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Những gì lụn bại


Ai đó chạy theo tôi qua con đường sỏi đá vắt qua những cánh đồng
Và vòng qua những cồn cát
Dẫn tới bờ biển.

Gió thổi những cây dù đâm chệch choạc lên bầu trời xanh
Nghiêng nghiêng một trưa nắng
Tôi đứng bên hàng dương
Lắng nghe tiếng sóng.

Nhưng khi tôi nói
Sóng chẳng nghe gì cả.

Những gì lụn bại
Tôi thả hết lên trời
Cho nó bay lên những nỗi buồn
Và chui vào bụng những con cừu mây
Và tiêu hóa sạch trơn trong đó
Và mọi thứ trở thành những nỗi buồn
Hay là trở thành niềm vui.

Những gì chìm sâu dưới biển
Cứ để chìm dưới đó
Chẳng có ai để moi lên
Cũng chẳng ai khiến các người phải moi lên.

Gió đột ngột thổi mạnh
Cây dù nhỏ màu đỏ tôi đang cầm trên tay
Bị giằng ra một cách thô bạo
Và mắt tôi cố níu lấy những hình ảnh cuối cùng của nó trước khi nó chìm như dĩ vãng vào chân trời đang ngả màu olive.

Tôi cố nói
Nhưng sóng át lời tôi
Và thời gian trôi nhanh vùn vụt
Những con số méo mó hiện lên
Và tôi đứng sững trong cơn im lặng cũng bị biến dạng.

Ai đó đuổi theo tôi
Theo sau ngay sát lưng tôi
Và nói những điều không thật
Nhưng những gì đã mất
Thì cũng đã mất rồi
Những gì còn lại
Đang bốc hơi
Và thành những đám mây nhỏ.

Và ước gì tôi ngồi xuống được để mà khóc.

Nhưng tôi đang bồng bềnh giữa biển
Chẳng có chỗ nào để ngồi
Cũng chẳng có chỗ để đứng
Chỉ có nước
Phủ lấy toàn thân tôi
Và nâng tôi lên trên mặt biển rộng.


___________________

Đi thi TOEFL và về trong nhục nhã.

___________________

Making waves - Rob Gonsalves.

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

Ai đó và quả chuông gió


Ai đó nói với em về những ngày xa xôi
Khi em treo những chiếc chuông gió lên đầu hồi của ngôi nhà nhỏ
Nghĩa là em đã treo những giấc mơ của mình lên
Và để cho đung đưa theo gió.

Ai đó nói với em về những buổi chiều đỏ
Khi mặt trời chiếu xiên góc vào cửa sổ
Những chiếc chuông gió khe khẽ rung lên lanh canh
Và đung đưa phản chiếu những tia nắng long lanh.

Ai đó nói với em về những buổi sáng mát lành
Khi em tỉnh dậy và nhìn qua cửa sổ
Thấy chim hót và con mèo đang hóng gió
Em có thấy luôn giấc mơ mình đang theo quả chuông nhỏ đung đưa.

Ai đó nói với em về cái nóng buổi trưa
Bỗng bất chợt một ngọn gió lùa mát rượi
Và tiếng chuông hay là tiếng giấc mơ đang vẫy gọi
Hãy đến đây cô gái nhỏ trong lành.

Ai đó nói với em về những giấc mơ xanh
Khi em ngủ trong một mùa hạ trắng
Những con ong vẫn bận rộn ngoài nắng
Những con mèo vẫn nằm dài dưới hiên.

Quả chuông gió khổng lồ
Treo giữa mặt hồ trong
Ai đó đang cùng em chèo một chiếc xuồng
Vớt những con cá vàng đang bơi lượn
Và những quả dưa chuột mọng nước đang ngâm dưới hồ.

Quả chuông gió khổng lồ
Đung đưa đung đưa
Và những giấc mơ
Bắt đầu cất cao tiếng hát.

_______________
Hình chụp ở Lễ Hội Mừng Xuân 2010.


Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Yume Juya

Cách đây nửa tháng, blogger Đông A giới thiệu bộ phim "Mười đêm mộng" (2006) làm theo nguyên tác "Mười đêm mộng" (夢十夜 - Yume Juya) của Soseki Natsume. Mình lân la hỏi han thì cũng được ai đó cho cái link download phim.

Truyện đầu tiên của Soseki mình đọc chính là "Mười đêm mộng" (bản An Nhiên dịch, sẽ dùng để trích dẫn phía sau). Mặc dù tác phẩm làm cho mình biết đến Soseki lại là "Tôi là con mèo" (吾輩は猫である*- Wagahai wa neko dearu) nhưng mình chưa đọc cuốn này bao giờ. Một lần ra Tràng Tiền Hà Nội, phân vân giữa hai cuốn "Tôi là con mèo" và "Truyện Genji" (Genji Monogatari), mình chọn cuốn Genji vì nó rẻ hơn.

Bộ phim làm năm 2006 (theo số ghi trên imdb, nhưng theo wikipedia thì chiếu năm 2007), gần tròn 100 năm (chính xác hơn một tí là khoảng 99 năm) ngày viết Yume Juya (từ 25/7 - 5/8/1908). Blogger Đông A không biết phát hiện ra hay đọc đâu đó một cách lý giải con số 100 này rất hay.

___________________

Tôi hỏi khi nào em lại đến.
-Mặt trời chắc chắn mọc rồi lại lặn. Rồi lại mọc, rồi lại lặn đi. Trong khoảng thời gian mặt trời đỏ đi từ Đông sang Tây, rơi từ Đông sang Tây, anh có chờ được chăng?
Tôi im lặng gật đầu. Nàng như thoát ra khỏi sự tĩnh lặng, nói bằng giọng mạnh mẹ hơn.
-Hãy chờ em một trăm năm.
-...
-Một trăm năm. Hãy ngồi bên mộ em và chờ nhé. Em sẽ đến gặp anh.

(Đêm thứ nhất)

___________________

Bộ phim mở đầu bằng một cuộc trò chuyện của Soseki và một cô gái (có lẽ là cô hầu). Cô gái hỏi về những giấc mơ trong "Mười đêm mộng" của ông, hỏi rằng khi nào nó sẽ được giải đáp. Soseki đáp: chắc một trăm năm nữa. Cô gái: Vậy thì có lẽ em phải tái sinh để chứng kiến việc đó. Soseki chỉ cười nhún vai.

Bộ phim là một chuỗi mười phim nhỏ sau phần mở đầu và cuối cùng là một phần kết thúc. Mười đạo diễn đảm nhiệm mười giấc mơ nhỏ cùng một đạo diễn làm phần mở đầu và kết thúc.

Mười câu chuyện của Soseki là mười câu chuyện siêu thực. Đã là siêu thực thì không thể hiểu được một cách trọn vẹn. Chính vì không thể hiểu được như vậy nên không phải giấc mơ nào cũng để lại ấn tượng. Mình chỉ cảm thấy những giấc mơ số một, ba, bốn, bảy, chín là nằm trong tầm với của mình. (lý giải theo lý thuyết dụng điển của Ngô Tự Lập là những giấc mơ đó như thế nào đó đã có chung một trường nhận thức với ký ức mình, sẽ bàn tới ở bài khác).

Ngôn ngữ của phim thể nào cũng phải khác truyện. Mười giấc mơ được mười đạo diễn khác nhau đảm nhiệm là mười phong cách điện ảnh hoàn toàn khác biệt. Giấc mơ của Soseki thường khá ngắn gọn và hàm súc. Vì thế để chuyển đổi cho trở thành một bộ phim bằng ngôn ngữ điện ảnh, các đạo diễn thường phải mở rộng các tình tiết ra một chút, khiến nhiều giấc mơ khác ít nhiều so với nguyên tác.

Thêm một điều đáng chú ý nữa, nguyên tác là do chính tác giả viết, nên nhiều khi Soseki không muốn bộc lộ hay chỉ bộc lộ gián tiếp những sự kiện của cuộc đời mình, ngay cả khi viết về những giấc mơ. Trong khi đó, những giấc mơ được chuyển đổi thành phim của các đạo diễn khác lại thể hiện khá nhiều khía cạnh của cuộc đời Soseki.
___________________

Giấc mơ thứ nhất được chỉnh sửa nhiều về ánh sáng. Bố cục gói gọn trong một căn nhà nhỏ, dường như là nhà trọ. Cách bài trí phong cảnh ngôi nhà khá đặc biệt khiến nhiều góc quay làm mình hay liên tưởng tới một cái sân khấu, cụ thể hơn là kịch Kobuki hay kịch Noh (nếu là Noh thì còn thiếu cái phông nền nữa thôi). Căn nhà có một chiếc đồng hồ đặc biệt, dường như là dấu chỉ cho thời gian, một chiếc furin (phong linh - chuông gió) như là những điều dễ bị một cơn gió rung động và một cánh cửa mở ra một khung cảnh đặc sệt chất mộng mị: một chiếc đu quay quay chầm chậm kọt kẹt theo thời gian.


Giấc mơ này có khung cảnh trái hẳn với liên tưởng của mình khi đọc. Mình hình dung ra một khung cảnh thoáng đãng hơn, thiên nhiên hơn, cụ thể là một khung cảnh ngoài trời, với vầng dương lướt trên đầu người đàn ông và người phụ nữ đang chết, chứ không phải một khung cảnh tù túng như vậy.

____________________

Phim về giấc mơ thứ ba bị lạm dụng quá nhiều hiệu ứng của phim kinh dị châu Á, điều này khiến mình không thích. Phim kinh dị (gọi toẹt là phim ma) của Nhật và Hàn hay dùng những hình ảnh ghê rợn làm người xem giật mình (ít thôi) và thấy ớn (là chủ yếu). Điều này khác với phim kinh dị của Hollywood, thường dùng hiệu ứng âm nhạc hay tạo không khí bằng việc xây dựng cốt truyện để chủ yếu làm người xem giật mình và ấn tượng chứ không để lại cảm giác ơn ớn cho người xem.

Về giấc mơ thứ ba trong nguyên tác của Soseki: đây là một giấc mơ về tội lỗi ám ảnh. Nó thật sự ám ảnh, với sự khắc họa rõ nét của tác giả đối với bóng tối và sự trĩu nặng.

Giấc mơ thứ ba cho độc giả thêm vài thông tin về những người con của Soseki.

___________________

Giấc mơ thứ tư được khắc họa khá dễ thương và có nhiều hình ảnh đậm chất siêu thực. Khi mình nói đậm chất siêu thực nghĩa là nó được tạo ra cùng kiểu với những bức tranh siêu thực như của Dalí.

Giấc mơ này khá là khác so với nguyên tác. Ở nguyên tác, Soseki chỉ nói về người cha. Ông mơ thấy cha ông vừa uống rượu vừa đi ra bờ sông vừa thổi sáo vừa ve vẩy một chiếc khăn vàng. Ông vừa đi vừa dắt theo một bầy trẻ, vừa nói sẽ biến chiếc khăn thành con rắn. Rồi cứ thế ông đi xuống sông. Soseki nghĩ rằng ông sẽ biến chiếc khăn thành con rắn thật, vẫn đứng chờ bên bãi sậy. Nhưng đứng hoài vẫn không thấy cha quay lên.

Còn trong phim có vẻ như đạo diễn muốn nói về tuổi thơ của Soseki. Ông sinh ra là một đứa con không mong muốn, được cho đi làm con nuôi, và có lẽ hay bị ốm yếu quặt quẹo như trong phim. Phim ngắn về giấc mơ thứ tư thể hiện một Soseki thanh niên trở về một thị trấn nhỏ, hiu hắt, có lẽ nằm ở quá khứ, để tìm kiếm những kí ức của mình về những người bạn lúc nhỏ. Dường như đó là một kí ức về một tai nạn. Cô bạn gái mặc đầm đỏ đã tặng cho Soseki chiếc vỏ ốc khi ông đuổi theo đến tận bờ biển. Nhưng vì Soseki không nghe được tiếng bên trong chiếc vỏ ốc nên ông không thể đi theo cô và các bạn. Họ từ từ đi xuống biển theo tiếng hát và tiếng sáo của một người đàn ông (người nói sẽ biến chiếc khăn thành con rắn) rồi biến mất.

Mình rất thích khung cảnh bên bờ biển. Một bờ biển đậm màu cam, với những chiếc cánh quạt khổng lồ nằm bên bờ biển xoay chầm chậm. Soseki quỳ nhìn về phía biển, rồi một chiếc máy bay lao ầm xuống.


___________________

Giấc mơ thứ sáu được khắc họa khá hay và ấn tượng. Đó là một sự kết hợp giữa trào phúng Nhật, nhạc pop và phim cổ điển, trong khi nguyên tác của Soseki sặc mùi nghiêm túc và truyền thống.

Có thể nói giấc mơ thứ sáu ám chỉ một niềm cảm hứng cao độ thông qua việc miêu tả Unkei (một nhà sư, để lại nhiều tác phẩm nổi tiếng ở Todaiji - Đông Đại Tự) sáng tạo ra tác phẩm điêu khắc của mình.

___________________

Trong nguyên tác, mình không thích nhất là giấc mơ thứ tám. Vì mình chẳng hiểu gì cả. Giấc mơ thứ tám có lẽ là giấc mơ khó dựng phim nhất. Phim về giấc mơ thứ tám cũng vậy, nhiều chi tiết mình không hiểu được.

___________________

Còn trong phim, giấc mơ mình không thích nhất là giấc mơ thứ mười. Theo cảm quan của mình, nó được dựng một cách nhảm nhí và rẻ tiền quá.

Nhưng đó là cảm giác của mình. Tốt hơn hết vẫn là không nên chê bai một sản phẩm trí tuệ của người khác một cách thậm tệ quá.

___________________

Những cảnh cuối của bộ phim trở lại với cô gái ở đầu phim. Cảnh vật bây giờ không phải là thời Minh Trị nữa mà là Tokyo hiện đại. Cô gái mặc một chiếc váy, quấn khăn choàng cổ, cầm cuốn sách (Yume Juya), đứng giữa phố, trời tuyết rơi nhẹ.

"-Một trăm năm ... đã đến rồi ư? ... Hay là lại phải chờ thêm một trăm năm nữa?"

___________________

Lúc này tôi mới bắt đầu nhận ra một trăm năm đã đến rồi.

(Đêm thứ nhất)

___________________
*: ghi tiếng Nhật lòe bịp thiên hạ thôi chứ cóc biết chữ tiếng Nhật nào ngoài chữ A () và chữ No (の).

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

All the things left


Those fingers

or a gentle breeze
Those blades of grass
or the waving flowers
Those ballads
or those dance moves
started from the dying dawn
till the golden dusk.

Softly I dropped
resembling a flock of sparrow
gathering morning dew on a green meadow.

Too long too long
was the road.

All the things mysterious
I keep in my mind.
All the things left
Still are faraway.

In the dreams,
have there been so many nonsenses.
In those dreams which are perished when the new day is dawning,
has there been so much madness,
have there been so many bombastic speeches,
have there been beams of light twinkling here and there.

- What are you doing here, in this sparkling Paris?
- I am chasing these yellow butterflies.
- Didn't you go so far to this Paris for chasing stuff?
Why not trying some delicious baguette on the hill of Monmartre?
- No. I don't want to become like those Greek columns,
those solid columns supporting the weighty roofs.
Why don't pick those succulent ripe oranges
hanging down from above?

All the things left
Are not these glistenning oranges?

Please come you back when the winds have filled up the sky,
when the clouds have all melted like chocolate heating tenderly on fire.
Organic compounds are combusted.
All things are the rising smoke.
Ashes are not the things left?

I know after the storm
All the things left
Are all silence.


______________

chữ after cuối cùng đọc là ạp-tớ nghe sẽ giống thơ lục bát hơn. :D

tranh Here Comes the Flood - Rob Gonsalves.

Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010

Những gì còn lại


Những ngón tay
Hay là làn gió
Những ngọn cỏ
Hay là những đóa hoa
Những bài ca
Hay là những vũ khúc
Cất lên từ lúc
Bình minh sắp tàn
Hoàng hôn nắng vàng
Tôi rơi nhè nhẹ
Như bầy chim sẻ
Ghé tìm sương mai
Con đường quá dài
Ai đi ai đi ai đi
Cho hết.

Những gì huyền bí
Nằm ở trong đầu
Những gì còn lại
Ở tít mai sau.

Có những người nói những điều vô nghĩa trong những giấc mơ
Những giấc mơ khi sắp bắt đầu úa tàn lúc ngày sắp đến
Có những điều quay cuồng
Có những lời hoành tráng
Có những ánh sáng lóe lên ở đây và ở kia.

Này người kia
Ngươi làm gì ở Paris
Tôi đuổi theo những cánh bướm vàng
Sao đến Paris mà lại đuổi bướm
Mà không ăn những chiếc baguette ngon lành ở khu Montmartre?
Không tôi không muốn trở thành như những chiếc cột Hy Lạp kia
Những chiếc cột cứng đơ
Chẳng làm gì ngoài việc chống đỡ những mái vòm nặng trĩu
Sao chẳng hái những quả cam chín mọng
Thòng xuống từ trên mái nhà kia?

Những gì còn lại
Phải chăng là những quả cam vàng?

Hãy trở về khi trời nổi gió
Khi những đám mây bắt đầu tan ra như sôcôla đun trên lửa nhỏ
Những chất hữu cơ bắt đầu bốc cháy
Còn lại gì ngoài những đợt khói bay lên?
Tro tàn?

Một khi cơn bão đi qua
Những gì còn lại
Chỉ là lặng im.


________________
Tranh Bedtime Aviation - Rob Gonsalves.

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

Những gì huyền bí


Những gì huyền bí
Như một chiếc ô
Tỏa ra trong gió
Giữa ruộng bắp ngô
Ai ngồi dưới tán
Cây bắp khổng lồ
Hát vang điệu khúc
Như ngàn sóng xô
Hay tôi ngồi nghĩ
Phải chăng tình cờ
Về nơi ầm ĩ
Giữa đời nhấp nhô.

Những gì huyền bí
Tôi cất trong đầu
Như chim đập cánh
Bay đâu về đâu?

Tìm ra một thứ
Như một cuộc chơi
Giữa đường đứng lại
Ngồi nghỉ xả hơi.

Hai tay ta nắm
Điều huyền bí kia
Như tay ta nắm
Lấy một phép chia
Chia ra hai nửa
Nhị nguyên? Nhất nguyên?
Yêu Ly rút kiếm
Cắm phập vào tim.

________________

Yêu Ly : thích khách nước Ngô thời Xuân Thu.

Công tử Quang (con vua Ngô Chư Phàn) giết vua Ngô vương Liêu (con Dư Muội, Dư Muội là em của Chư Phàn), lên ngôi lấy hiệu Hạp Lư (có sự giúp đỡ của Ngũ Tử Tư). Con Liêu là công tử Khánh Kỵ trốn sang nước khác, chiêu nạp kẻ hào kiệt, kết liên với lân quốc đợi thời cơ về Ngô báo thù. Hạp Lư nghe tin lo ăn không biết ngon, nằm không được yên, nghe tiếng Yêu Ly yêu hùng bèn nghĩ kế dùng Yêu Ly để giết Khánh Kỵ.
Để Khánh Kỵ tin, vua Ngô bèn dùng khổ nhục kế khép Yêu Ly vào tội rồi chặt mất tay phải, giết chết cả vợ con. Yêu Ly gặp Khánh Kỵ, xin chiêu nạp để cùng báo thù vua Ngô. Khánh Kỵ tin dùng và kết làm tâm phúc.
Đến khi Khánh Kỵ đưa binh sĩ và thuyền bè xuôi dòng sông tiến đánh Ngô. Khánh Kỵ cùng ngồi chung thuyền với Yêu Ly, Yêu Ly nhằm lúc gió thổi mạnh cầm giáo đâm suốt bụng Khánh Kỵ. Kỵ xách ngược Yêu Ly lên dìm đầu xuống nước 3 lần rồi lại để lên trên đầu gối, cúi nhìn rồi cười mà bảo rằng: "Thiên hạ còn có dũng sĩ dám cả gan đâm ta !". Quân sĩ bèn xúm lại đâm Yêu Ly, Khánh Kỵ gạt đi mà bảo rằng: "Người này là dũng sĩ! Chớ nên trong một ngày mà để chết 2 dũng sĩ của thiên hạ. Đừng giết hắn làm gì, nên tha cho hắn về Ngô để tỏ lòng trung của hắn."
Sau đó, Yêu tự cho là mình bất nhân, bất nghĩa, bất trí: "Vì đạo thờ vua mà giết cả vợ con, thế là bất nhân; vì vua mới mà giết con vua cũ, thế là bất nghĩa; nên việc cho người mà đến nỗi tàn hại cả thân thể, cả vợ con, thế là bất trí. Đã phạm ba điều ấy, còn mặt nũi nào mà đứng trên cõi đời nữa!" nên tự sát chết.

[wikipedia]

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Những sai biệt so với Địa Trung Hải và những suy nghiệm về nơi để tìm thời gian đã mất



Bầy cừu vàng
Chẳng con nào trắng
Gặm cỏ trên cánh đồng hoang.
Đàn bò màu rượu vang
Nhởn nhơ trên bờ cỏ cát.
Những ruộng nho
Trải dài tít tắp
Những quả nho xanh
Trĩu trên những giàn không cao.

Những người Chăm
Mặc chiếc áo dài lấm bụi
Dắt những con trâu đen.
Những đàn dê
Tai màu trắng
Gặm tất cả những gì vớ được.
Những con cò trắng nhỏ xíu
Chẳng to như hồng hạc
Khẽ đáp xuống ruộng lúa dài.

Những vườn thanh long trĩu quả
Dưới cái nắng chang chang
Đất khô cằn cỗi
Gió biển từng đợt trong lành
Ai sẽ hái những quả thanh long cho vào giỏ?

Ta mang gì trên lưng sau đợt đi bộ dài trên bờ biển đêm?
Từ những cơn sóng có tiếng nói với ta:
Hãy trút bỏ quần áo
Như những cơn gió Tây Nam ào ào thổi
Không có thời gian mà chờ
Không có thứ gì để mất
Không có thứ gì để được
Chẳng phải ngại ngần
Hãy biến thành làn gió.



Khi tôi nằm xuống đất
Vạn sự lặng im
Khi tôi dỏng tai lên
Có thứ gì chuyển động
Như là những linh hồn cây cối
Như là những ngày và đêm vùn vụt trôi qua
Như là nước Chiêm Thành xưa cũ.

Khi tôi trút bỏ quần áo
Có tiếng lao xao gì đó trên trời
Khi tôi chẳng còn gì cả
Cơn gió như hóa thành tôi.

Tội lỗi thành những làn hơi và bay lên trời
Ngày vui như những cánh chim trắng cuốn theo những làn gió
Nghĩa là cuốn theo tôi.

Làm gì có những cây olive to
Làm gì có thức vang thơm ngát.

Những quả thanh long đỏ hồng
Thành những ngọn đèn soi sáng
Io son divino! Io son l'oblio!
Io sono il dio che sovra il mondo
Umberto Giordano

Thời gian trôi đi vùn vụt
Này đây da thịt của ta
Này đây linh hồn của ta
Thân thể ta là cái Đẹp
Linh hồn của ta là nguồn suối
Ai gieo vào đầu ngươi ý nghĩ ta không đẹp như nhành hoa kia
Như ngọn gió kia
Như dòng nước kia
Như tiếng chim đang hót váng ngoài xa xa?


Cát sỏi khô cằn
Da thịt ta đầy bụi đất
Ai đã mang ta đến đây?
Ai sẽ rời bỏ ta đi?
Ai ta sẽ bỏ lại trong quên lãng?

Thời gian chẳng có để mà mất
Ta bay cao
Như chưa bao giờ được bay
Dòng suối chảy như chưa bao giờ được chảy
Còn da thịt ta phát ra ánh hào quang.

Chẳng có gì để che giấu
Vì chưng sống là một diễm phúc
Vì chưng biết rằng mình không thấp kém hơn một đóa hoa là một hiểu biết tuyệt vời.

_____

Ảnh chụp ở Ninh Thuận.

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Mây trắng


- Bên kia sông có gì hở cha ?
- Bên kia sông có đường đất đỏ
có ruộng mía trỗ cờ trắng xoá
những vườn đầy quả ngọt những đồng hoa.
- Có bươm bướm không cha ?
- Có, có rất nhiều bươm bướm.
Con thì thầm trong hơi thở mạnh
- Sông rộng thế làm sao sang được ?
Cha ôm con vào lòng, con bé bỏng của cha
- Bên kia sông nhiều bướm nhiều hoa
rồi cha con ta sẽ tìm được con đò
đi sang bên ấy.

(Nói với con cuối năm - Lưu Quang Vũ)

Tôi sống trong những ngày tôi hát
Những khúc ca vang mãi không ngừng
Hơi thở tôi dồn dập
Máu tôi trào dâng
Linh hồn tôi như hóa thành một thiên thần có đôi cánh trắng.

Con người bé nhỏ
trong thành phố không màu
trước một chiếc cầu
không thể đi qua
(Những chiếc lá rơi - Lưu Quang Vũ)

Tôi không muốn nói về những điều không thể
Cuộc đời tôi không trọn vẹn, tròn đầy
Tôi đang sống và tôi vẫn đang trẻ
Nỗi buồn tôi xôm xốp tựa đám mây
Và niềm vui ào ạt như rừng cây
Trong một ngày nổi gió

Cuộc đời này
Có lúc tôi đi dạo
Thả bộ nhìn ngắm thời gian
Có lúc tôi thử tìm cách chơi
Như một con mèo vờn với cái lon rỗng

hót váng lên dù là cá
gầm vang lên dẫu là chim
(Không đề đất - Nguyễn Thế Hoàng Linh)

Cuộc đời này
Hình như
Tôi chưa tìm cách sống.

Tên mục tử chăn đàn cừu trắng trên những đám mây nỗi buồn - niềm vui của tôi
Hắn bảo:
-Những con cừu đã ăn hết cả mây rồi
Chúng bắt đầu rơi xuống đất
Nhưng tôi gạt phắt:
-Những con cừu đã trở thành mây
Người nhìn đi
Chúng đang bay trên trời.

Trên ngày tháng, trên cả niềm cay đắng
Thơ tôi là mây trắng của đời tôi.
(Mây trắng của đời tôi - Lưu Quang Vũ)

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Nước nhỏ giọt từ tán lá cao
Lá tre sắc cứa vầng trăng đẫm máu
Đêm oi nồng
Củi đậu đun hạt đậu.

Tháng tư vừa hoàn hồn
Con gà mái đẻ quả trứng non
Đêm đen kịt đen kịt
Màu phấn son.

Ve bắt đầu kêu ra rả
Mưa đầm
Oi ả
Rơm rạ
Bắt lửa
Cháy tàn.

___________

Chợt mê thét giữa sân
Nét mác chữ thiên toạc lưng trâu mộng
Máu đổ
Mây đùn
Gió lộng

Sớm mai đi

(Hoàng Cầm)


Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Lâu rồi

Con mèo ngồi nhìn chiếc xe đạp đóng bụi tựa sát vào tường
Vòi nước chẳng ai buồn tắt chảy ngập đầy chậu hoa hướng dương
Gió thổi giấy vụn ai xả đầy mặt đất
Trên trời không một hạt nắng vương.
Con mèo bắt đầu cọ quậy và nó nhìn lên trời
Bầu trời mù mịt những hạt bụi rơi rơi
Chiếc đồng hồ cát ai đã lật ngược lại nằm trên bãi cỏ
Thời gian bắt đầu trôi.
Bầu trời chẳng có chút nắng nên mắt con mèo mở tròn
Thu từng hạt từng hạt áng sáng
Anh cũng muốn mở mắt mình ra như vậy.
Những tế bào hình que
Những tế bào hình que...
Ngày buồn đã trôi qua
mà ngày vui vẫn chưa đến.
Những dòng chữ u ám
Những câu văn u sầu
Những điệu nhạc u uẩn
Lâu rồi tôi đã cất đi đâu?

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

Cá nục và cà chua

Con mèo ngồi nhìn trời mưa
Trong đầu nó nghĩ
Về một buổi ban trưa
Cái đuôi nó ngoe nguẩy
Theo nhịp quả lắc đung đưa

Con mèo chỉ biết ngồi thừ
Đầu óc sạch trơn trống rỗng
Chỉ còn cá nục và cà chua
Trong một buổi trưa nắng ấm

Bàn tay anh vuốt ve
Bộ lông vàng mềm mại
Con mèo khẽ ngẩng nhìn
Mặt trăng hơi tai tái

Những quầng sáng xung quanh mặt trăng bắt đầu rộng dần, lan dần ra như một thứ chất lỏng.
Mặt trăng chảy ra dưới con mắt tròn xoe của con mèo.
Từng giọt, từng giọt chảy xuống như một dòng sữa trắng đục.
Nhịp đuôi con mèo vẫn giữ nguyên theo quả lắc đung đưa.

____________________
"I'm crazy like a fool."
Boney M
____________________

Cá nục và cà chua
Mayonnaise và sandwiches
Macaroni và hamburger
Khoai tây và cà rốt
Táo và củ hành

____________________
"Những con mối bay ra"
Trần Đăng Khoa
__________________

Những điều đã biết đang bay lơ lửng giữa trời cao
Những điều chưa biết vẫn nằm im trong giỏ
Con mèo vẫn nhịp đuôi theo quả lắc
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh ngồi giữa âm thanh của thời gian
Ngồi thừ ra và rỗng
Như một căn nhà có gió lùa
Bàn tay anh chạm vào từng sợi bóng tối nhỏ
Vạn vật trôi như lá thu rơi.

.........................

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

Niềm vui


Nắng sẽ lại rọi qua cánh đồng vào những ngày mặt trời trở lại.

Em biết rằng ánh hoàng hôn còn lâu mới đến
Trên những cánh đồng chim hót tiếng hoan ca.

.............................................

Em muốn nâng mình lên
Thành những áng mây vàng
Bay qua thinh không trắng

Những đường ray xa tít tắp
Những đường song song gặp nhau nơi chân trời
Và bàn tay
Tung lên những hạt bụi
Cho ánh sáng vung vãi phủ đầy biển mật ong vàng

Cô gái nhìn những con mèo
Những con mèo nói gì
Những con mèo hát gì
Gió mang đi những lời ca

Em hôn lên thực tại
Em trông đợi gì ở vị lai?
Em thèm khát chi ở quá khứ?
Em muốn làm một bờ cát dài.

Những cánh bồ công anh
Thả mình vào gió
Cô gái nọ
Hóa thân thành đóa hoa.

Chị lâng lâng
Chị đừng bay thật xa
Em vẫn còn chênh vênh trên cao vút

Những khúc hát
Vẫn còn đang ngân nga
Ánh nắng xiên qua từng chiếc lá
Bình yên trong một tách trà

Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
...

"Nếu quẫn trí và muốn quyên sinh cứ đến, xin cứ đến hồ tôi. Ở đấy mát lạnh và sâu thăm thẳm. Ở đấy âm u như giấc ngủ không mơ. Ở đấy, trong sâu thẳm, ngày đêm là một và lời ca là im lặng triền miên. Cứ tới, xin cứ tới hồ tôi nếu em muốn trầm mình giã từ trần thế."
(Tagore - Đỗ Khánh Hoan dịch)

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009

In love


Em nằm giữa những vì sao
Nơi mà mọi thứ tan vào mênh mông.

Em nằm trên một cánh đồng
Nơi mà tất cả như không rõ ràng.

Em nằm trong nắng chói chang
Nơi mà vạn vật dịu dàng như thơ.

Em nằm ngủ
Vậy có mơ?
Không gian lẳng lặng tiếng tơ vang vào.

Anh ngồi yên giữa trời cao
Hồn nhiên nghe sói rú gào với trăng.

Em nằm yên
Lạnh như băng
Hình như gió khóc nhưng bằng tiếng mưa

Yên như tiếng sáo ban trưa
Buồn như tiếng thở lúc vừa hoàng hôn
Lặng như một cái khẽ hôn
Nhẹ như một nỗi bồn chồn bâng quơ.

Anh ầu ơ giữa câu thơ
Còn em vẫn ngủ nơi bờ trăng sao.

[Nhân lúc xem cái bìa Socrates in Love của Nhã Nam, Đỗ Hữu Chí vẽ, chưa đọc sách]

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009

Songs my mother taught me


Có tiếng chim kêu ngoài cửa sổ
Con mèo khẽ ngẩng cổ ngước nhìn
Đột nhiên tiếng chim hót lặng thinh
Ngoài cửa sổ chỉ còn vài đốm lá
Và vài sợi kí ức còn rơi lả tả.

Anh đến bên con mèo
Khẽ vuốt ve
Chợt thấy trong mắt mình một trưa hè óng ả
Một con đường dưới bóng lá che
Tiếng nước chảy vỗ về khuây khoả
Đôi chim câu gật gù lắng nghe
Nhạc Dvořák

"Songs my mother taught me,
In the days long vanished;
Seldom from her eyelids
Were the teardrops banished.

Now I teach my children,
Each melodious measure.
Oft the tears are flowing,
Oft they flow from my memory's treasure."

Con mèo lại ngẩng đầu nhìn tiếng chim kêu
Tiếng chim kêu vụt đi trong tiếng gió
Cửa đang mở rộng
Các ngươi có muốn tràn vào không?