Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn yêu quý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn yêu quý. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Lâu rồi

Con mèo ngồi nhìn chiếc xe đạp đóng bụi tựa sát vào tường
Vòi nước chẳng ai buồn tắt chảy ngập đầy chậu hoa hướng dương
Gió thổi giấy vụn ai xả đầy mặt đất
Trên trời không một hạt nắng vương.
Con mèo bắt đầu cọ quậy và nó nhìn lên trời
Bầu trời mù mịt những hạt bụi rơi rơi
Chiếc đồng hồ cát ai đã lật ngược lại nằm trên bãi cỏ
Thời gian bắt đầu trôi.
Bầu trời chẳng có chút nắng nên mắt con mèo mở tròn
Thu từng hạt từng hạt áng sáng
Anh cũng muốn mở mắt mình ra như vậy.
Những tế bào hình que
Những tế bào hình que...
Ngày buồn đã trôi qua
mà ngày vui vẫn chưa đến.
Những dòng chữ u ám
Những câu văn u sầu
Những điệu nhạc u uẩn
Lâu rồi tôi đã cất đi đâu?

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010



"Người ta nói rằng điều duy nhất mình phải sợ là sợ chính bản thân mình, nhưng tôi không tin như vậy", người đàn ông nói. Rồi, một lúc sau, ông thêm, "Ừ, nỗi sợ ở đó, đúng. Nó đến với chúng ta dưới nhiều dạng khác nhau, ở nhiều thời điểm khác nhau, và nó nhấn chìm ta. Nhưng điều đáng sợ nhất ta là khi ta quay lưng lại với nỗi sợ và nhắm mắt lại. Khi đó ta lấy ra những điều quý giá nhất từ bên trong mình và đầu hàng một điều gì đó. Điều gì đó, trong trường hợp của tôi, là một con sóng."

(Haruki Murakami - The seventh man)

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Nỗi lo sợ


Con mèo nhỏ.

Nó bước đi trong làn sương. Bàn chân tròn tròn có những cái núm đệm mềm mại khe khẽ giẫm lên những hạt sương long lanh óng ánh. Cái mũi nó chốc chốc lại hếch lên, ngửi ngửi, chốc chốc lại cúi xuống, ngửi ngửi. Đồng tử trong con mắt trong veo như thủy tinh của nó giãn ra hết cỡ. Một đôi mắt tròn xoe. Nó bước đi trong làn sương.

Nó bước đi, tịnh không một tiếng động. Chậm rãi, chậm rãi, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Bốn cái chân nhỏ, thanh thoát, quý phái đứng trên bốn cái đệm, khoan thai, đủng đỉnh giẫm lên đâu đó trên mặt đất thấm đẫm sương.

Nó dừng lại bên bờ rào, cúi xuống hít ngửi rồi ngoạm nhấm nháp vài cọng cỏ. Nó đứng lại, khum xuống tròn tròn như một túm bông bên khe đá dùng cái lưỡi liếm một ít nước. Rồi chính cái lưỡi thô ráp ấy được nó dùng để liếm láp bộ lông vàng của mình.

Nó là một con mèo vàng, đi trong làn sương.

___________________

Con mèo khẽ nói với Schrödinger:
- Chuyện gì xảy ra nếu tôi là nửa con mèo chết và nửa con mèo sống.
- Mày sẽ không còn là một con mèo sống nữa, cũng chẳng phải một con mèo chết. Hàm sóng là một sự chồng chập giữa 50% mèo sống và 50% mèo chết. Nhưng đấy là hành trạng biểu diễn của hệ, còn mày, mày hoặc sống hoặc chết.
- Ai đảm bảo tôi hoặc sống hoặc chết? Ai là người quan sát?
- Mày chính là người quan sát của mày. Trạng thái của mày độc lập với việc quan sát. Nếu mày hiểu ta đang nói gì.

Con mèo lắc đầu, và kêu "Meo". Việc tôi sống hay chết thuộc về 2 vũ trụ khác nhau.

___________________

Con mèo trèo lên một cái cây cao thật cao. Nó bắt đầu lo sợ.

Sinh tồn là bất an.

Con mèo cảm thấy nó muốn đọc Kierkegaard.

___________________

Mọi người đều biết một thực tế là có những chân lý cảm xúc mang tính chủ quan. Tôi yêu con mèo của tôi, nhưng đấy không phải là chân lý tôi đòi hỏi mọi người chia sẻ. Sự hờ hững của mọi người không có nghĩa là chân lý ấy không đúng - với tôi.

(Dave Robinson - Introducing Kierkegaard - NXB Trẻ)

___________________

Bạn cũng lo sợ như tôi chứ? Nỗi sợ là một điều thường trực.

Tôi muốn nói với bạn rằng: có lẽ chúng ta có những nỗi sợ giống nhau.

Tôi và bạn có cả một tuổi trẻ phía trước. Trước mắt, cứ nắm tay mà bước đến phía trước, bạn nhé. Bạn yêu quý của tôi.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Nghi thị địa thượng sương

Tête d'étude l'oiseau - Bouguereau

Chúng ta ngồi trên một bãi cát. Bên trên đầu là vầng trăng. Bên dưới mặt đất là cát. Ngỡ mặt đất tỏa sương. Vầng trăng sáng vằng vặc.

Em cứ nhìn về một vùng xa xăm nào đó phía tối. Anh thì ngửa mặt lên bầu trời đầy sao. Tay em choàng ôm giữ lấy hai chân, khuôn mặt em tựa lên đầu gối. Anh chống nhẹ cằm lên hai bàn tay, đặt vừa vặn lên trên đầu gối. Cái đầu gối mềm mại của em chống đỡ một ánh nhìn phương viễn, cái đầu gối vững chãi của anh thả những ánh nhìn lên trời cao.

Ánh nhìn của em bay đến đâu? Ánh nhìn của anh chỉ lửng lơ giữa muôn trùng ánh sáng.

Cát ở đây nhẹ nhàng. Anh vốc một nắm và tung lên. Nó chập chờn chập chờn rồi nhẹ nhàng nhẹ nhàng đáp xuống. Không gian nặng trĩu ánh trăng.

Em cười. Em cười gì? Anh thích nhìn em cười. Anh thích nhìn em hướng đôi mắt trong veo về phía anh mà cười. Anh thích. Anh thích gì?

Những mảnh vụn của kí ức, của hoài niệm, của đam mê, của những nỗi u buồn và cả của những niềm hoan lạc, đêm nay như được cháy bùng lên.

Anh có tiếp tục chống cằm mà nhìn lên bầu trời? Em có tiếp tục gác đầu lên gối mà nhìn về phương xa?

Rõ ràng hôm nay trăng rất sáng.
Nghi thị địa thượng sương.