Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Nụ cười (5)


Đây là bài "Nụ cười" thứ 5 của tôi. Như vậy, trước đây tôi đã miêu tả 4 nụ cười, cộng với cả nụ cười của tôi, vậy là 5.

Cũng phải lâu thật lâu, kể từ sau khi viết "Nụ cười (4)", tôi mới lại tiếp tục viết "Nụ cười (5)", cũng phải gần một năm rồi. Một năm, mọi chuyện nhanh như gió thoảng vậy, thoáng một cái, đã hết một năm, nhiều thứ thay đổi ghê gớm.

Tôi đã không còn viết nhiều như ngày xưa, phong cách có lẽ cũng thay đổi một chút. Một năm rồi mà. Nụ cười cũng chẳng còn như cũ.
_______________________

Tôi không muốn dùng lại phép so sánh của Hoàng Cầm để miêu tả nụ cười của bạn. Nhưng quả thực, nụ cười của bạn hệt như mùa thu tỏa nắng vậy.

Mùa thu đi qua trên những làn gió mơn man cùng với nắng âm u chỉ chực chờ tắt những lúc chiều buông. Nụ cười của bạn lại như những tia nắng nhẹ ban trưa bừng tỉnh, không gắt gỏng như nắng hạ, chẳng ngạo nghễ như nắng xuân, cũng không hề bẽn lẽn như nắng đông. Nắng thu ban trưa chỉ nhẹ nhàng phơ phất trong cơn gió thoảng, nhẹ nhàng lướt trên da thịt để lại những dư âm êm dịu lâng lâng, hệt như ve vuốt mái tóc một người con gái.

Nụ cười của bạn mang trong mình những tia nắng, hay đó chính là ấn tượng của tôi với nụ cười. Những tia nắng ấy vươn ra, ấm áp, mênh mang. Tôi chợt thấy vạn vật sáng bừng với thênh thang trước mặt và bao la trên đầu. Tôi như một làn gió nhẹ mùa thu, ngang qua bầu trời.

Chúng ta sống trong những ngày nắng đẹp
Trời xanh trong và gợn một chút mây
Trên đồng xanh bầy trẻ nhởn nhơ bay

Nụ cười của bạn là nụ cười đẹp nhất tôi từng được thấy. Nụ cười của bạn như một tạo vật, một sinh linh đẹp đẽ của ánh sáng.

Chiêm ngưỡng nụ cười, tôi thấy mình hạnh phúc.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Viens sur nos plaines


Lola

Vẫn là một bài của Vox Angeli.
__________________
Viens Sur Nos Plaines,
viens maintenant ,
sur le grand chêne,
lui aussi t'attend.

Viens Sur Nos Plaines,
viens doucement,
couvrir nos peines,
de tes flocons d'argents.

Avec toi, reviendra la lumière,
la chaleur d'un soir au coin du feu
Où se mêlent les rêves et les prières,
et s'annoncent des matins plus heureux.

Viens Sur Nos Plaines,
viens maintenant,
couvrir nos peines,
de tes flocons d'argents.

Toi qui changes la couleur de la Terre
Toi qui sèche les larmes au coin des yeux
Toi qui sais effacer les frontières
Pourrais-tu rester encore un peu.

Viens sur nos plaines
Viens maintenant
sur le grand chêne,
lui aussi t'attend.

Viens Sur Nos Plaines,
viens doucement
couvrir nos peines,
de tes flocons d'argent.

Couvrir nos peines
encore longtemps.

_____________________

Nghe bài này từ tựa bài, một cái gì đó xưa cũ như được đánh thức bên trong mình. Nó nhè nhẹ, dìu dịu, mơn man và xanh xanh như một đồng cỏ. Rất rất rất xưa cũ.

Plaine là một từ tiếng Pháp chia ở giống cái, mình không rõ là nguyên gốc nó là giống đực plain hay vẫn là giống cái. Plaine dịch bằng wiktionary tiếng Anh nó bảo là một vùng đất rộng với địa hình thấp. Tiếng Việt dịch một cách chả văn chương gì là đồng bằng, văn chương hơn một chút là bình nguyên. Trong đầu mình, bình nguyên luôn luôn hiện ra với một lớp cỏ xanh phủ bên trên, cùng với lác đác những bông hoa vàng vàng, trắng trắng, hay Tây hơn là lốm đốm màu tim tím của những bông oải hương, cho nên, một cách văn chương nhất, nó có thể dịch là thảo nguyên.

_______________________
Hãy đến thảo nguyên của tôi
Đến ngay bây giờ
Đến bên cây sồi già
Vẫn còn đứng đợi.

Hãy đến thảo nguyên của tôi
Đến nhẹ nhàng thôi
Phủ lên nỗi buồn của tôi
Bằng những bông tuyết bạc.
________________________

Nghe bài này, mình nghĩ đến thơ Tagore, không hiểu sao mình cảm thấy nó giống y hệt cái phong cách làm thơ miêu tả mà một thời mình học tập của Tagore. Đó là vẽ ra những khung cảnh huyền diệu, trác tuyệt, lộng lẫy, hoành tráng, nhưng u uẩn, muộn phiền và chập chờn tâm linh.

Thế rồi, chợt nhớ, thơ mình có một thời tràn ngập màu xanh.

Bây giờ thì, nếu để ý, thơ mình toàn màu vàng.

_______________________

Thích nhất đoạn Lola hát.

_______________________
Avec toi, reviendra la lumière,
la chaleur d'un soir au coin du feu
_______________________

và đoạn hình như Claire hay đứa con trai nào đó hát.
_______________________
Toi qui changes la couleur de la Terre
Toi qui sèche les larmes au coin des yeux
Toi qui sais effacer les frontières
Pourrais-tu rester encore un peu.

Thou who change the colour of the Earth
Thou who dry the tears on the corners of the eyes
Thou who clear the borders
Could you stay a little more?
_______________________

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Nghi thị địa thượng sương

Tête d'étude l'oiseau - Bouguereau

Chúng ta ngồi trên một bãi cát. Bên trên đầu là vầng trăng. Bên dưới mặt đất là cát. Ngỡ mặt đất tỏa sương. Vầng trăng sáng vằng vặc.

Em cứ nhìn về một vùng xa xăm nào đó phía tối. Anh thì ngửa mặt lên bầu trời đầy sao. Tay em choàng ôm giữ lấy hai chân, khuôn mặt em tựa lên đầu gối. Anh chống nhẹ cằm lên hai bàn tay, đặt vừa vặn lên trên đầu gối. Cái đầu gối mềm mại của em chống đỡ một ánh nhìn phương viễn, cái đầu gối vững chãi của anh thả những ánh nhìn lên trời cao.

Ánh nhìn của em bay đến đâu? Ánh nhìn của anh chỉ lửng lơ giữa muôn trùng ánh sáng.

Cát ở đây nhẹ nhàng. Anh vốc một nắm và tung lên. Nó chập chờn chập chờn rồi nhẹ nhàng nhẹ nhàng đáp xuống. Không gian nặng trĩu ánh trăng.

Em cười. Em cười gì? Anh thích nhìn em cười. Anh thích nhìn em hướng đôi mắt trong veo về phía anh mà cười. Anh thích. Anh thích gì?

Những mảnh vụn của kí ức, của hoài niệm, của đam mê, của những nỗi u buồn và cả của những niềm hoan lạc, đêm nay như được cháy bùng lên.

Anh có tiếp tục chống cằm mà nhìn lên bầu trời? Em có tiếp tục gác đầu lên gối mà nhìn về phương xa?

Rõ ràng hôm nay trăng rất sáng.
Nghi thị địa thượng sương.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

Niềm vui


Nắng sẽ lại rọi qua cánh đồng vào những ngày mặt trời trở lại.

Em biết rằng ánh hoàng hôn còn lâu mới đến
Trên những cánh đồng chim hót tiếng hoan ca.

.............................................

Em muốn nâng mình lên
Thành những áng mây vàng
Bay qua thinh không trắng

Những đường ray xa tít tắp
Những đường song song gặp nhau nơi chân trời
Và bàn tay
Tung lên những hạt bụi
Cho ánh sáng vung vãi phủ đầy biển mật ong vàng

Cô gái nhìn những con mèo
Những con mèo nói gì
Những con mèo hát gì
Gió mang đi những lời ca

Em hôn lên thực tại
Em trông đợi gì ở vị lai?
Em thèm khát chi ở quá khứ?
Em muốn làm một bờ cát dài.

Những cánh bồ công anh
Thả mình vào gió
Cô gái nọ
Hóa thân thành đóa hoa.

Chị lâng lâng
Chị đừng bay thật xa
Em vẫn còn chênh vênh trên cao vút

Những khúc hát
Vẫn còn đang ngân nga
Ánh nắng xiên qua từng chiếc lá
Bình yên trong một tách trà

Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
Ngôi nhà của chúng ta
...

"Nếu quẫn trí và muốn quyên sinh cứ đến, xin cứ đến hồ tôi. Ở đấy mát lạnh và sâu thăm thẳm. Ở đấy âm u như giấc ngủ không mơ. Ở đấy, trong sâu thẳm, ngày đêm là một và lời ca là im lặng triền miên. Cứ tới, xin cứ tới hồ tôi nếu em muốn trầm mình giã từ trần thế."
(Tagore - Đỗ Khánh Hoan dịch)

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Biển


Thủy triều rút.

Chị ngồi trên bãi cát
nhìn về phía biển
quay lưng lại với thế giới.

Em đứng nơi đầu ngọn gió
thả từng chiếc máy bay giấy màu trắng bạc
và hát:

-"Người sẽ nằm êm không nhớ tôi
Đêm đêm hoa biếc nở đôi hồi"
(Xuân Diệu - Giã từ thân thể...)

Phía bờ kia
con rùa bò chậm rãi
nghe tiếng thời gian trôi.

Em đứng lặng mà nghe
nghe sóng hát những bài ca muôn thuở
nghe trăng tàn rền rĩ với tiếng quạ chiều
nghe tiếng lòng thổn thức
nghe tiếng bất động đìu hiu.

Chị cứ ngồi im
quay lưng lại với thế giới có em
nhìn về một phía xa xăm nào
mà em chẳng thể nắm bắt được.

Như những cánh chim
Bay đi từ muôn kiếp trước.

Như những đàn cá vược
Lao mất hút dưới lòng biển sâu.

Liệu có trở lại
Một ngày mai nào đó?

...

Từ từ nhẹ nhàng
thủy triều lên.


_______________
Tranh "L'Amour et Psyché, enfants" ("Amour and Psyché, as children") của Bouguereau, hay còn kêu là bức "The first kiss".

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Tìm




Em đừng lớn nữa Chị đừng đi.
Hoàng Cầm

Em đi
tìm Chị phương nào?
Tần ngần trời tỏa nắng
Rụt rè thoáng ánh sao.

Em tìm niềm tin
chắp tay thành khẩn
Mùa hè dần úa nắng vàng
mà mùa thu trốn mãi chưa sang.

Em biết tìm Chị phương nào?
Mùa thu gãy cánh
Đêm hè da thịt xôn xao.

Em đi
buồn đến cháy lòng
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông.
Hoàng Cầm
Gió cuốn mất mùi hương hoa cỏ dại
Chỉ còn những hạt bụi
vương trên đầu
Và nỗi nhớ
Không biết thả về đâu.

Những gì còn lại
Những gì quá vãng
Ta neo gì vào những áng mây hồng?

Em đi tìm Chị
Buông rơi vài tháng ngày xuân.





Tháng 11 mình sẽ được ra Hà Nội mùa thu thi Olympia quý 3. Yeah yeah.
Vừa được lãnh 2 triệu 150k, 1 triệu học bổng của Equest, 2 cái CD có chữ ký của Phương Vy.
Hồi chiều ra Fahasa kiếm cuốn The lost symbol mới ra của Dan Brown mà hổng thấy đâu. Ai biết chỗ nào bán không?
Dạo này thích thơ Hoàng Cầm, nhất là tập "Về Kinh Bắc".

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

Mất


1. Con người luôn có những thứ để mất.

2. Bài hát "Norwegian wood" của The Beattles bắt đầu bằng những câu "Tôi từng có một cô gái, hay là tôi nên nói rằng, cô gái ấy từng có tôi".

3. Tôi rất hay nghĩ quẩn. Khi nghĩ về một người đã lâu không gặp lại. 90% số trường hợp tôi sẽ tự hỏi câu "Anh/cô ấy còn sống không?" đầu tiên. Donald Plant trong truyện "3 giờ giữa chuyến bay" của Fitzgerald cũng tự hỏi như vậy khi nhớ về cô bạn gái thuở nhỏ 20 năm không gặp lại, thế nên, tôi khá ngạc nhiên khi thấy có người giống mình.

Lúc tôi 4 tuổi, chú tôi qua đời trong một giấc ngủ ở cái tuổi hăm mấy ba mươi, cái tuổi quá trẻ để nghĩ đến cái chết. Thế nên, từ đó, tôi cho là con người ta có thể chết bất cứ lúc nào, không nhất thiết cứ phải vì một nguyên nhân như bệnh tật, tai nạn hay gì đó khác.

4. Cô bạn gái Nancy thuở nhỏ chia tay Donald năm anh 12 tuổi. Tới tận năm 32 tuổi anh mới gặp lại cô, khi cô đã có chồng. Khi anh hôn cô, anh "vô cùng phấn khích nhưng cũng lúng túng", anh tự hỏi anh hôn Nancy, hay hôn cái kí ức, hay hôn một người đàn bà không quen biết.

Hermann Hesse viết trong Siddhartha "Thế giới hình tướng là giả tạm" và "Điều giả tam thay đổi nhanh chóng".

5. Truyện của Fitgerald, tôi mới đọc có hai: "The Great Gatsby" và "Three Hours between Planes", truyện nào cũng có những kết thúc khá điên loạn. Khi Nancy mang album ảnh ra và chỉ cho Donald xem ảnh của anh, anh đột ngột phát ghen lên vì đó không phải ảnh của anh, Donald Plant, mà là ảnh của một tên Donald khác, Donald Bower. Sau đó anh lại đột ngột cầu khẩn Nancy hôn anh lần nữa, nhưng đến lượt cô lại phát điên lên và bảo anh ra khỏi nhà, đến phi trường đi.

Đọc qua, thấy nó hơi loạn, nhưng thực sự đó là con người. Khi tình thế bắt đầu loạn lên và chệch ra khỏi đường ray định sẵn bằng trí tưởng tượng, tâm lý con người cũng loạn lên như vậy, và bắt đầu hành xử vô cùng vô lý.

6. Fitzgerald viết những từ cuối cùng "vì nửa sau cuộc đời con người là một quá trình mất mát nhiều thứ, cho nên sự mất mát này của Donald xem ra không có gì quan trọng lắm".

Mất là mất, không níu kéo như Lưu Quang Vũ:

Dẫu anh mất nhà ga êm đẹp đó
Vẫn còn con tàu chuyển bánh đi xa
Anh đã mất ngôi sao trên mái nhà
Anh vẫn còn ngôi sao ngoài cửa sổ
Và nếu mất em rồi anh vẫn còn đôi mắt của em.

(Anh đã mất chi anh đã được gì)

Mất là mất trắng như The Beatles, như Toru Watanabe:

And when I awoke, I was alone, this bird had flown.
(Norwegian wood)

7. Con người luôn có những thứ để mất.

___

Tranh "Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai" của Vermeer. Tớ treo tranh theo sở thích thôi.

Tán thêm: Tracy Chevalier, tác giả cuốn "Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc tai" nói rằng dưới mắt bà, cô gái trong bức tranh được mệnh danh "Mona Lisa phương Bắc" này có nét mặt tràn ngập mâu thuẫn: ngây thơ nhưng cũng đầy trải nghiệm, mừng vui nhưng cũng bi thương, tràn đầy khát khao nhưng cũng tràn đầy mất mát.