Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Giơ tay áo đến tùng lâm

langmai.org

Ngôn chí 4
Nguyễn Trãi


Giũ bao nhiêu bụi, bụi lầm
Giơ tay áo đến tùng lâm
Rừng nhiều cây rợp hoa chầy(1) động,
Đường ít người đi cỏ kíp xâm.
Thơ đới(2) tục hiềm câu đới tục,
Chủ vô tâm ỷ khách vô tâm,
Trúc thông hiên vắng trong khi ấy,
Năng mỗ sơn tăng(3) làm bạn ngâm.



____________________
(1): chầy = chậm, hoa chầy động = hoa chậm lay động.
(2): đới = mang theo, đới tục = mang theo sự trần tục
(3): năng mỗ sơn tăng = giá gặp vị tăng nào đó trên núi

Theo Tiểu Vũ trên langven.com, có thể hiểu thế này

Càng giũ bụi bụi càng bám
Nên cứ thế mà giơ tay áo đến tùng lâm 
Bóng rừng quá dày và kín, hoa bên dưới chậm lay động
Đường ít người đi, cỏ mọc quá nhanh
Bài thơ vốn là trần tục, câu thơ cũng theo đó mà trần tục
Chủ tuỳ tiện vì khách vốn cũng vô tâm 
Ấy thế mà:
Dưới con đường bóng trúc đổ dài thông suốt vắng vẻ
Vẫn đi tìm vị sơn tăng nào đó để cùng nhau ngâm vịnh

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Làm thế nào để ăn cây kem

How to Eat Ice Cream - Umberto Eco.
dịch từ bản tiếng Anh của William Weaver trong "How to Travel with a Salmon & Other Essays"
Minerva, 1994, London.

____________________



Khi tôi còn bé, người lớn hay mua cho trẻ con hai loại kem bán trong mấy cái xe con bán kem màu trắng có cái mái che bằng tôn màu bạc: loại kem ốc quế 2 xu và loại kem bánh 4 xu. Kem ốc quế 2 xu rất bé, chỉ bằng bàn tay con nít, được ông bán kem xúc vào bánh ốc quế bằng 1 cái thìa đặc biệt. Bà lúc nào cũng khuyên tôi chỉ ăn phần ốc quế thôi rồi vứt cái phần chóp nhọn đi, vì phần đó bị tay ông bán kem chạm vào rồi (nhưng phần đó lại là phần tuyệt nhất, ngon và dòn, thế nên thường xuyên bị tôi ăn trong bí mật, sau khi giả bộ lừa bà vứt đi).

Còn cái kem bánh 4 xu thì được làm bằng máy, cũng màu bạc. Cái máy ép hai cái bánh bích quy ngọt vào một phần kem hình trụ. Đầu tiên, bạn phải đưa lưỡi vào cái phần giữa hai cái bánh cho tới khi chạm vào cái nhân kem lạnh bên trong. Rồi từ từ bạn ăn hết cả cái. Cái bánh bích quy mềm dần dần vì đẫm nước ngọt chảy ra từ kem. Đối với cái thể loại kem bánh này, bà chả khuyên răn gì cả: theo lý thuyết thì cái bánh chỉ bị cái máy chạm vào; theo thực tế thì ông bán kem cũng cầm nó trong tay để đưa cho tôi, nhưng chả có cách nào cô lập cái phần bị chạm vào cả.

Tuy được mua cái kem bánh 4 xu, nhưng tôi khoái cái kiểu của tụi bạn tôi lúc tụi nó được ba mẹ mua cho hai cái kem ốc quế 2 xu hơn. Mấy đứa đó, tay phải một cây kem, tay trái một cây kem, đi nghênh ngang tự hào; và hết đưa đầu sang trái rồi sang phải mà liếm từng cây kem một cách thành thạo. Cái kiểu xa hoa đó làm tôi rất ghen tị. Nhiều lần tôi xin người lớn mua cho tôi hai cây kem như thế. Nhưng vô ích. Cha mẹ ông bà tôi không hề nhân nhượng: một cái kem bánh 4 xu, được, nhưng hai cây kem ốc quế 2 xu, dẹp.

Như mọi người đều thấy, không có lý thuyết toán học hay kinh tế hay dinh dưỡng nào giải thích cho tôi chuyện người lớn không mua 2 cây ốc quế cho tôi lúc bé cả. Cả về mặt vệ sinh cũng không, nếu như cho rằng hai cái chóp ốc quế được tôi đàng hoàng vứt đi sau khi ăn. Có một lời giải thích nghe khá lâm ly và khá xuyên tạc vì tôi không cho là đúng lắm, là một đứa con nít mà cứ hết đưa đầu từ bên này sang bên kia liếm kem thì rất dễ vấp đá, bậc thềm hay kẽ nứt trên lề đường này nọ mà ngã. Lúc đó, tôi lờ mờ nhận ra rằng hẳn phải có một lời giải thích bí mật nào đó, mang tính sư phạm rất dữ dội, mà tôi chưa nắm bắt được.

Nhưng giờ đây, là một công dân và nạn nhân của một xã hội tiêu dùng, một nền văn minh của thừa mứa và lãng phí (điều mà xã hội của những năm ba mươi thì hề có), tôi mới hiểu rằng các bậc cha mẹ ông bà kính yêu nay đã rời xa tôi đều đúng. Hai cây kem ốc quế 2 xu thay cho một cái kem bánh 4 xu, không thể hiện sự hoang phí về mặt kinh tế mà về mặt biểu tượng. Chính xác là lý do này đã khiến tôi thèm thuồng, vì hai cây kem thể hiện sự thừa mứa. Và cũng chính xác vì lý do này mà người lớn từ chối không mua cho tôi, vì nó trông rất kệch cỡm, như một sự khoe mẽ giàu có, thể hiện tôi là một đứa trẻ được chiều chuộng và tỏ vẻ xúc phạm tới những người nghèo. Chỉ có trẻ hư mới ăn hai cây kem một lúc, mấy đứa đó mà ở trong truyện cổ tích thế nào cũng bị phạt đích đáng, như Pinocchio lúc nó chê không thèm ăn vỏ và lõi quả lê. Và mấy bậc cha mẹ cổ súy, nuông chiều đứa nhỏ, đang đưa nó vào một thế giới giả tạo kiểu "trưởng giả học làm sang", kiểu "tôi không đủ tiền mua nhưng tôi muốn cái đó". Họ đang chuẩn bị cho nó trở thành kiểu người đi du lịch ngồi toa hạng chót nhưng cố sống cố chết sắm một chiếc túi Gucci hàng giả bán trên phố gần bờ biển Rimini.*

Bây giờ thì có vẻ các nhà luân lý đang gặp nguy cơ thấy mình lạc lõng giữa những giá trị đạo đức hiện tại, của một thế giới mà nền văn minh tiêu dùng đang muốn làm hư cả người lớn, lúc nào cũng hứa hẹn với họ nhiều hơn, từ cái đồng hồ đeo tay tặng kèm trong hộp thuốc tẩy cho tới cái xuyến tay gói kèm cùng tờ tạp chí. Hệt như cha mẹ của bọn con nít háu ăn hai tay hai kem mà tôi từng ghen tị một thời, cái nền văn minh tiêu dùng này ra vẻ giả bộ tặng thêm nhiều thứ, nhưng thật ra chỉ đưa đúng 4 xu cho những gì giá 4 xu. Bạn rồi sẽ vứt cái đài radio bán dẫn cũ đi để mua cái mới, được quảng cáo là có kèm đồng hồ báo thức, nhưng chả cần nói cũng biết cái đồng hồ đó, bị thế nào đó, chạy được một năm là tịt. Cái xe hơi mới sẽ có ghế bọc da, gương đôi hai bên, nhưng chả thể nào chạy bền bằng cái Fiat 500 cũ ngày xưa, mỗi lần hỏng hóc, đá một phát là máy nổ lại ngay.

Những giá trị của ngày xưa cũ tôi luyện chúng ta thành những dân thành Sparta, trong khi đó, những giá trị ngày nay muốn chúng ta trở thành dân Sybaris.


________________

Đoạn từ Pinocchio trở đi này là một đoạn khó dịch, nguyên bản tiếng Anh.

Only spoiled children ate two cones at once, those children who in fairy tales were rightly punished, as Pinocchio was when he rejected the skin and the stalk. And parents who encouraged this weakness, appropriate to little parvenus, were bringing up their children in the foolish theater of “I’d like to but I can’t.” They were preparing them to turn up at a tourist-class check-in with a fake Gucci bag bought from a street peddler on the beach at Rimini. 


Mới đầu mình không biết phải hiểu skin and stalk mà thằng Pinocchio từ chối là cái gì, hỏi ông Bruce, ông ấy bảo cũng không biết, nhưng tìm được cho mình bản nguyên tác của Carlo Collodi. Đọc đến chương 7 thì, may quá, tìm ra, đó là vỏ và lõi quả lê mà bố thằng Pinocchio đưa cho nó ăn.

Đoạn sau có từ parvenus, là số nhiều của parvenu, một từ gốc Pháp, nghĩa gần giống với nouveau riche, hay newly rich (thật ra nghĩa không giống hoàn toàn nhưng người ta hiểu khá giống nhau), dịch tiếng Việt là giàu xổi. Đoạn này Eco nói về cái thói mặc dù không đủ tiền nhưng vẫn ra vẻ, chủ yếu nhằm mục đích khoe mẽ, mua đồ hiệu hàng giả để dán lên mình cái nước sơn (từ này ông Bruce dùng nhé, veneer).

Đoạn cuối có nói tới Spartan và Sybarite. Spartan trở thành một tính từ trong tiếng Anh chỉ những người sống giản dị, lành mạnh, có thêm nghĩa nữa là dũng cảm, kiên quyết khi gặp hiểm nguy, rõ ràng lấy từ tích dân thành bang Sparta ở Hy Lạp ngày xưa sống lành mạnh, rèn luyện kỉ cương này nọ. Sybarite cũng vậy, trở thành tính từ chỉ lối sống xa hoa, phung phí, bắt nguồn từ chuyện dân thành Sybaris giàu nứt đố đổ vách ăn chơi phủ phê chép trong sử của Herodotus. Có chuyện kể lại rằng có 1 cha người thành Sybaris giàu quá lấy cánh hoa hồng làm đệm nhưng nằm mãi không ngủ được vì có một cánh hoa bị gập lại, không trải phẳng ra.
(QH)

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Titanic






1912: Tàu Bưu chính Hoàng Gia (RMS) Titanic nhổ neo từ Southampton, bắt đầu chuyến hành trình đầu tiên, nhưng đã chìm ngoài khơi Newfoundland lạnh giá; hơn 1500 hành khách và thủy thủ đoàn chết.

Một sự im lặng khủng khiếp bao trùm lên thành phố. Tôi nghĩ rằng hầu như không một con phố nào ở Southampton không mất đi một người trên con tàu đó.

100 năm trước, con tàu này khởi hành từ bến cảng nơi tôi đang ở và chìm ở Đại Tây Dương lạnh như băng.
Đỉnh cao của kiến trúc hàng hải, đỉnh cao của kỹ thuật và công nghiệp hóa, niềm tự hào của loài người lúc đó, con tàu được cho là "không thể chìm", đã chìm.

Sống trong thế giới bấp bênh thế này mà con người còn ngạo mạn nữa sao?






                Or if on joyful wing, cleaving the sky,
                Sun, moon, and stars forgot, upwards I fly,
                 (Nearer my God to thee)

                        Đến lúc tôi bay về trời, thật khoan khoái thay;
                        Bỏ xa trăng, sao, mặt trời, vùn vụt lướt bay;
                        (Càng gần Chúa hơn - bài hát được các nhạc công trên tàu Titanic chơi lúc tàu sắp chìm)






Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Một thiên nằm mộng

trích trong Một thiên nằm mộng - Nguyễn Ngọc Thuần


Trong giấc mơ em nằm nghiêng
Cùng đàn sẻ tóc nâu
Và em nghiêng chút nữa
Bầu trời đi lộn đầu.
Trong giấc mơ em thích buồn
Vừa buồn lệ vừa dài
Nỗi buồn em sẽ chảy
Hai dòng dài rất dài.
Trong giấc mơ em làm anh
Một ông anh tay to
Nắm một đàn em nhỏ
Vừa nắm vừa than thở
Ôi đàn em dại khờ
Khuôn mặt đầy giấc mơ
(Ngu si mà thấy ghét...)
Bây giờ em vẫn nằm
Vừa nằm em vừa mơ
Em muốn nghiêng xuống nữa...
Em thích mình đau khổ
Đau khổ và nằm nghiêng
Khi nằm nghiêng em thấy
Đau khổ nhiều quá chừng..
Hôm qua em thức dậy
Đau khổ đã hết rồi
Buồn sao lại thế nhỉ
Không kéo dài hết đêm.
Trong mơ em thích cười
Nụ cười dài hai giây
Và một nụ đau khổ
Kéo dài hơn ban ngày.
Mẹ gọi em hai lần
Em trốn vào giấc mơ
Em đi đường cửa sổ
Em đi đường chim bay
Một con chim thật lớn
Lạc đường trong ban ngày.


______________________

Mẹ hay nói, khi các con đi ngủ, mẹ thấy căn nhà như vắng đi hai người. Chỉ còn trơ lại một mình mẹ. Em biết mẹ muốn nói em và anh Toàn nhiều chuyện. Nhưng em vẫn nghĩ đúng là như thế. Khi một người đi ngủ là người ấy đi vắng. Họ vẫn nằm đây nhưng thực ra họ đang đi đâu đó rất xa.

______________________

Có khi trong một giấc ngủ, em thấy mình đi vắng rất nhiều lần. Em về rồi em lại đi. Loáng thoáng mang trên vai cả cái lạnh. Cũng có khi em chẳng đi đâu xa, lang thang ra khúc sân trước nhà rồi ngồi mãi ở đó. Thật kỳ lạ. Trong khi em lại rất muốn đi xa, đi vạn dặm, đi giang hồ giữa biển khơi thách đấu cùng thủy quái , mặc cho chúng thét gào phô cái răng nanh vàng.

_____________________

Đôi lúc em vẫn nghĩ một ngày mát trời nào đó, bố sẽ dẫn em ra biển khơi. Hai bố con, mỗi người một tay chèo, chèo một mạch sang kia bờ thế giới, nơi có hai con sông, một con sông sữa bò và một con sông buồn. Mỗi lúc buồn vì không có gì chơi, người ta ra sông để vứt nỗi buồn xuống đó. Ở bờ thế giới còn nhiều thứ nữa chẳng hạn như những đôi cánh. Cánh nhiều đến nỗi người ta bực bội vì không biết bay đi đâu. Khắp chín phương trời người ta đã đi cả rồi. Thế là rình rình vứt cánh sang nhà hàng xóm như đổ rác vậy. Người ta chuyển sang đi bộ.

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Xem tranh ngày mới

涼しさを我 
宿にして 
ねまる也
Basho - Haru no Hi (no.281)

Ngồi đây
Tôi xây gió mát
Mà trú thân này.
Basho - Xuân nhật (Ngày mùa xuân, bài số 281)
Nhật Chiêu dịch


Katia đọc sách (Balthus)

Katia đọc sách (Hisaji Hara)

"The Passage du Commerce-Saint-Andre" (Balthus)

"The Passage du Commerce-Saint-Andre" (Hisaji Hara)

Căn phòng (Hisaji Hara) 

 
Căn phòng (Balthus)

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

I've got the sun in my pocket and the moon in my hands
Locnville

Tôi bảo Espeon rằng nó không biết gì cả. Tôi bảo Umbreon rằng nó nên khóc đi. Espeon nhìn tôi, không nói gì. Umbreon bước ra khỏi bóng tối, mặt nó không biểu cảm.

Espeon nhìn tôi, rồi nó ngồi xuống. Umbreon bước ra ánh nắng, có nước trên mắt nó. Tôi nhìn lên trời, trăng đang tròn, sao đang mọc, và bây giờ là nửa đêm. Nắng ở đâu ra?

Năng lượng tràn trề. Trong bóng tối đầy năng lượng đó còn có cả ánh sáng. Trong sự vô minh có cả bao la những tri thức mới mẻ. Cả ba chúng tôi ngồi im lặng nhìn nhau. Tôi vòng tay ôm lấy cả hai.

Espeon bảo: Chúng ta sẽ đi cùng nhau, ít nhất là như vậy. Và như thế, tôi biết, tôi vẫn còn mặt trời trong túi và mặt trăng trong tay. Dẫu cho tôi có đi đến đâu, chúng tôi sẽ luôn đi cùng nhau. Không ai chia cắt được chúng tôi cả. Dẫu cho vạn sự có biến chuyển ra sao. Dẫu cho bên kia con đường họ đang làm gì.

Và như thế, tôi biết tôi không cô đơn.

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

Hãy gọi đúng tên tôi



[...]
Nỗi vui của tôi thanh thoát như trời Xuân,
ấm áp cỏ hoa muôn lối
Niềm đau của tôi đọng thành nước mắt,
ngập về bốn đại dương sâu.

Hãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi được nghe một lần tất cả những tiếng
tôi khóc tôi cười
Cho tôi thấy được nỗi đau và niềm vui là một
Hãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi giật mình tỉnh thức
Và để cho cánh cửa lòng tôi để ngỏ
Cánh cửa Xót Thương.

-Thích Nhất Hạnh-