Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

Rơi


Đôi tay ta vung trên bờ biển
Gió thổi và những hạt cát lóng lánh bạc
Chị ngồi đâu đó trên những tầng cao
Hát lời ca của quá khứ

Chiếc chìa khoá bay vào mỏ con chim xanh
Cá vàng bơi vào miệng mèo đói
Hàng cây nuốt chửng người bộ hành
Ta rơi xuống tận cùng thế giới

Trò chơi là một thế giới hỗn loạn
Lời ca mãi mãi của quá khứ
Hiện tại nằm ở tương lai
Bàn tay ta nhảy múa ở ngày mai.

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Lạc



Chị đi lạc giữa mùa hạ xanh
Em ngồi yên giữa yên bình chiều nắng
Con mèo nhỏ cắn nhầm hạt cải đắng
Cơn gió Nam cuốn phải cánh hoa tàn.
Mênh mang.

Đồng hồ khẽ nhích cây kim phút
Em khẽ nhích bàn tay
Thấy mình rơi ra rìa thế giới

Con rùa nghếch đầu chờ đợi
Con mèo chợt kêu meo meo
Mùa thu rụng lá.

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009

Nụ cười (4)


Trong tất cả nụ cười từng quen thuộc với tôi, nụ cười của bạn dường như bí hiểm nhất. Trong số 3 nụ cười được tôi ghi lại, nụ cười của bạn dường như khó miêu tả nhất.

Tôi thậm chí còn không dám nhìn rõ đôi mắt bạn màu gì.

Nụ cười của bạn, tôi không dám nhìn lâu, thậm chí tôi cũng không dám nói chắc là nó có đẹp như ba nụ cười khác không. Nhưng nó thực sự bí hiểm. Và nó khiến tôi ngây ngất.

Sự bí hiểm ấy, tôi bắt gặp từ cái nhìn đầu tiên của tôi về phía bạn. Không chắc nó có phải là sự bí hiểm không nữa, hay tôi nên gọi nó bằng một cái tên khác?

Who ever lov'd that lov'd not at first sight?
(W.Shakespeare - As you like it)


Khi tôi nhìn ngắm bạn, ấy là ý chí sống vĩnh cửu của Schopenhauer đang ngắm nghía bạn đấy chứ!

Khi bạn cười, ấy là thời gian ngừng lại trong phút chốc, ấy là tim tôi chợt đông lại thành băng trong phút chốc. Rồi sau phút chốc ngắn ngủi ấy, chợt thời gian vùn vụt trôi trở lại và tim tôi lại đập trở lại những nhịp mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đưa máu cuộn trào khắp cơ thể. Nụ cười của bạn bồng bềnh và huyền ảo hệt như một giấc mơ.

Ấy là giấc mơ chỉ có tôi và bạn, trước cổng trường. Tay trong tay, mắt chìm trong mắt. Và tiếng cười bạn trở nên thật nhẹ nhàng, sâu lắng, hoà vào tiếng dương cầm đâu đó vang lên trong vô thức tôi, hình như của Yiruma. Và lời bạn buông ra thật dịu dàng, đầy ẩn ý. Ôi, cái giấc mơ.

Chiều mưa hôm ấy, dường như vạn vật bắt đầu thay đổi.

Traveller, must you go?
(R.Tagore - The gardener)

Nụ cười (3)


I.

Nụ cười của bạn nở ra khi bạn nhìn tôi. Tôi hơi bị bất ngờ vì nụ cười tươi quá.

Nụ cười của bạn như giọt mưa lác đác rơi bên ngoài cửa sổ. Giọt mưa thu ấy rơi lộp độp vào ô cửa kính tựa như nụ cười của bạn rơi vào lòng tôi. Cũng lộp độp, cũng bất ngờ như vậy.

Lần đầu tiên, tôi nhìn một nụ cười, không đắm đuối, không mê say, mà với sự chiêm ngưỡng, với một sự thẩm mỹ. Đôi mắt tôi dán chặt vào nụ cười của bạn.

Trong nụ cười ấy, tôi tìm thấy được phần nào một chút yên bình, một chút vui vẻ, một chút thoải mái và một chút yêu. Tôi yêu lắm, tôi yêu cái đẹp trong nụ cười của bạn.

Bạn cứ cười nữa đi nhé. Để cho bạn vui mà tôi cũng vui. Bạn nhé!

II.

Một lần, tôi nhìn vào gương để xem nụ cười của mình. Nụ cười của tôi trong gương trông thật giả tạo và gượng ép. Từ đó, tôi hiếm khi cười trong gương.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi cũng đẹp. Đẹp như mọi nụ cười khác.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi hệt như một làn gió nhẹ. Làn gió ấy bay khắp nơi. Nó sà xuống bên ngọn cỏ, ve vuốt, ngọn cỏ ấy chính là nụ cười của bạn. Làn gió ấy vờn trên dòng suối, lắng nghe tiếng róc rách, dòng suối ấy chính là nụ cười của bạn. Làn gió ấy lại xuyên qua kẽ lá, thấm đẫm hơi mát của giọt sương, của giọt mưa còn đọng lại, làm tán lá rung lên. Tán là ấy, giọt nước ấy cũng chính là nụ cười của bạn.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi chính là làn gió ấy. Làn gió bay khắp thế gian. Làn gió đến bên một nụ cười. Nụ cười đó, chính là của bạn.

Thế nên, tôi nghĩ rằng, tôi chẳng cần phải nhìn vào gương cũng biết nụ cười của mình ra sao.

III.

Tôi không còn nhớ, nhưng tôi biết chắc chắn nụ cười của người phụ nữ nào tôi nhìn thấy đầu tiên. Đó là của mẹ tôi. Khi tôi ra đời.

Chắc hẳn đó là nụ cười đẹp nhất.

Có thể, sau này tôi lại có dịp được nhìn thấy nụ cười đó một lần nữa.

Nụ cười (2)


Rồi một ngày, tôi nhìn thấy nụ cười.

Nụ cười của bạn ấm như một buổi ban mai nắng đẹp, rọi soi vào hết thảy ngõ ngách của tâm hồn say ngủ. Ngày nắng ấm chan hoà phơi khô những ướt át buồn thảm nơi con tim. Từng tia sáng len lỏi xoa dịu, xoắn chặt lấy thân thể nơi lửa khát khao vừa dập tắt.

Nụ cười của bạn mát như một cơn mưa đầu hạ, rơi nhẹ nhàng lên chút cằn cỗi còn vương vãi xót lại trên cõi lòng quạnh hiu. Những hạt mưa nhẹ nhàng xoa dịu nền đất nứt nẻ, vuốt ve từng đụn cát để lại một vùng ẩm ướt căng tràn tròn trịa. Từng hạt nước nhỏ khẽ thấm vào mạch đất.

Từ trong tiếng mưa nhẹ nhàng rơi ấy, từ trong thứ ánh nắng ấm áp trải rộng ấy, tôi như nghe thấy tiếng mầm non rì rầm ngọ nguậy trên cánh đồng cũ.

Nụ cười của bạn không như bông hoa bừng nở trong vầng dương chói loá, như tiếng nước lách tách rơi trên tán lá cao trong những ngày mưa *. Nụ cười của bạn chỉ đơn thuần là một nụ cười có ánh nắng ấm và giọt mưa đầu mùa. Nụ cười của bạn dệt trong tâm khảm tôi một ngày mới.

Và tôi biết, quãng đời còn lại của tôi vẫn còn xán lạn phía trước. Tôi vui say như thể tôi chẳng còn phiền muộn.

Đúng như thế thật, khi mà tôi tìm lại được chút nào niềm say mê. Con tim tôi tìm lại bạn, tìm lại những nhịp rung đầu tiên của nó, nhẹ nhàng, non nớt thôi, như lần đầu tôi gặp bạn.

Bởi vì, nhờ bạn, một ngày tôi nhìn thấy nụ cười.

Shall I compare thee to a summer's day?
William Shakespeare
___________________

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Nụ cười (1)


Mỗi ngày tớ cần nhìn thấy một nụ cười, như bông hoa bừng nở trong vầng dương chói loá, như tiếng nước lách tách rơi trên tán lá cao trong những ngày mưa.
Tớ chỉ cần nhìn thấy nụ cười, tớ như một con chim lâu ngày tù túng trong cũi chợt được thả tung bay về với trời xanh, tớ như mầm cây ngọ nguậy dưới mặt đất khô cứng để vươn lên hít thở không khí trong lành.
Trái tim tớ đỡ lấy nụ cười với niềm hân hoan, như hát lên một khúc ca vĩ đại, như tiếng dòng sông chảy len qua từng kẽ đá, róc rách, róc rách, hoà cùng một nhịp với những con sóng lăn tăn và những làn nước khẽ trôi nhè nhẹ, như tiếng đại dương ầm ầm xô vào bờ trên những con sóng bạc đầu cùng tiếng vọng từ ngàn khơi của những loài chim biển.
Tiếng cười là một bông hoa nhỏ mọc ven vệ đường mà đôi khi ta vô tình lướt qua mà quên không nghĩ đến vẻ đẹp của nó.
Linh hồn tớ tràn ngập một chất hương mê say. Và thực sự tớ muốn nâng tiếng cười bằng cả đôi bàn tay, để chiêm ngưỡng.
Tớ hình dung ra nụ cười trong sáng và hồn nhiên trong đầu.

Rồi tớ tự mỉm cười.

Will you dance with me tonight?

Khi bức màn dần hạ xuống, để cho những tia nắng le lói cuối ngày ca khúc vong ca
Hoàng hôn vẽ nên một khung cảnh đẹp như tranh với một ngôi nhà nhỏ bé
Màn đêm trở về...

Trong cái mênh mông của thảo nguyên vàng, dịu dàng những ngọn cỏ nhảy múa trong giai điệu của cơn gió chiều
Chút hương thơm hoà quyện của đồng lúa mùa gặt và mùi muối mặn từ đại dương
Nàng ơi, đã đến lúc nói một lời thỉnh cầu
Chỉ một thỉnh cầu nho nhỏ mà thôi:
"Đêm nay, nàng múa với ta nhé?"

Hãy để âm nhạc lớn dần tràn đầy linh hồn
Hãy để những vần thơ làm những bước nhảy của chúng ta thêm nhịp nhàng
Hãy để con tim ta uống đẫm từng lời ca
"Đêm nay nàng có múa với ta?"

Nàng có nghe vầng trăng hát khúc ca vô thanh
Giữa ánh sáng của muôn ngàn vì sao vọng từ hàng tỉ năm?
Nàng có hiểu ngôn ngữ của những con sóng lăn tăn uể oải
Tạo ra từ những làn gió gợn nhẹ mặt hồ?

Ta sẽ cho nàng thấy tất cả những điều trên
Chỉ cần nàng chấp nhận thỉnh cầu này
"Nàng sẽ múa với ta chứ, đêm nay?"

Ta có thể nghe tiếng tim nàng đập mạnh
Đã có ai từng nói nụ cười làm nàng đáng yêu lắm chưa?