Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vớt bên Yahoo 360 qua. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vớt bên Yahoo 360 qua. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010


Sực nhớ câu thơ mình để title của cái blog này. Sau đó search google ra thấy có bạn này tự nhiên chôm thơ của mình. Sau đó lại nhớ tới 2 bài thơ cũ xưa này, viết trong những ngày nóng bức cuối tháng tư năm 2008.
-----------
tranh Elegy của Bouguereau.

-----------
Ta viết cho ta (1)

Ta đi ngược chiều gió
Lòng nặng trĩu nỗi buồn
Gió ơi hay là gió
Thổi ta bay đi luôn

Gió mang ta đến một nơi nào đó
Hình như ở lưng trời
Nơi ấy thật yên bình tĩnh lặng
Cho ta thoát khỏi mọi cuộc chơi

Nơi ấy chỉ có ta và gió
Chẳng có trời xanh, chẳng có mây
Chẳng có đồng cũng không có cỏ
Chẳng có cánh chim cánh bướm bay.

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say

Ta chỉ muốn ở một nơi tĩnh lặng
Gió hãy đưa ta tới, rồi bay xa
Để ta lại một mình trong im ắng
Cho ta chỉ có mình ta

Ta đạp xe giữa chiều gió ngược
Gió thổi mạnh lắm, ta vẫn đi
"Tại sao ta không xuôi theo gió?"
Cũng giống như "Sáng sớm, ta thức dậy làm gì?

Ta muốn quẳng hết mọi thứ đi
Mọi thứ ta đã viết và ghi
Mọi thứ ta đã cho và nhận
"Sáng sớm ta thức dậy làm gì?"

Chiều nay ta buồn, buồn lắm
Ta buồn hơn thảy mọi lời ca
Và xe ta đi ngược chiều gió thổi
Chỉ có bụi phả vào mặt ta.
-----------

Ta viết cho ta (2)

"Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy"
(Nguyễn Đình Thi)

Và người đi trong một chiều mưa bay
Và người đi trong một chiều gió thổi
Và người đi mái đầu vương hạt bụi
Và người đi trên những chặng đường dài

Ta với người chỉ là một hay hai?
Một phố vắng ta với người cùng bước
Phố vắng tanh, nào trời, mây, nào nước
Người cô đơn hay ta cũng cô đơn.

Và ta đi trong vài ánh nắng chiều
Và ta đi trong gió thổi đìu hiu

"Một chút sương lên... lên vừa đủ lạnh
Thôi thế là đành: tôi chẳng có ai yêu !"
(Trần Dần)

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

Hoạ khúc duyên lành

(An Thảo - Lụm trên mạng về)

Anh vẽ em này

Vẽ bằng tay
Vẽ ngàn thương nhớ thật đắm say
Vẽ bông hoa hé vườn tình ái
Vẽ tiếng em cười nắng ngất ngây

Em vẽ chim trời háo hức bay
Vẽ đôi bướm trắng dệt mộng ngày
Vẽ hơi lửa ấm, hơi cơm dẻo
Vẽ những sum vầy xóa đắng cay

Ta vẽ gấm hoa diệu kỳ đây
Vẽ muôn mộng thực đẹp đời này
Vẽ lấp lánh cười ngày hoa ước
Vẽ ríu ran bầy trẻ thơ ngây

Ta vẽ nhau này
Vẽ bằng tay



___________
Em muốn vẽ chị.
Nhưng không vẽ được.

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009

Nụ cười (4)


Trong tất cả nụ cười từng quen thuộc với tôi, nụ cười của bạn dường như bí hiểm nhất. Trong số 3 nụ cười được tôi ghi lại, nụ cười của bạn dường như khó miêu tả nhất.

Tôi thậm chí còn không dám nhìn rõ đôi mắt bạn màu gì.

Nụ cười của bạn, tôi không dám nhìn lâu, thậm chí tôi cũng không dám nói chắc là nó có đẹp như ba nụ cười khác không. Nhưng nó thực sự bí hiểm. Và nó khiến tôi ngây ngất.

Sự bí hiểm ấy, tôi bắt gặp từ cái nhìn đầu tiên của tôi về phía bạn. Không chắc nó có phải là sự bí hiểm không nữa, hay tôi nên gọi nó bằng một cái tên khác?

Who ever lov'd that lov'd not at first sight?
(W.Shakespeare - As you like it)


Khi tôi nhìn ngắm bạn, ấy là ý chí sống vĩnh cửu của Schopenhauer đang ngắm nghía bạn đấy chứ!

Khi bạn cười, ấy là thời gian ngừng lại trong phút chốc, ấy là tim tôi chợt đông lại thành băng trong phút chốc. Rồi sau phút chốc ngắn ngủi ấy, chợt thời gian vùn vụt trôi trở lại và tim tôi lại đập trở lại những nhịp mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đưa máu cuộn trào khắp cơ thể. Nụ cười của bạn bồng bềnh và huyền ảo hệt như một giấc mơ.

Ấy là giấc mơ chỉ có tôi và bạn, trước cổng trường. Tay trong tay, mắt chìm trong mắt. Và tiếng cười bạn trở nên thật nhẹ nhàng, sâu lắng, hoà vào tiếng dương cầm đâu đó vang lên trong vô thức tôi, hình như của Yiruma. Và lời bạn buông ra thật dịu dàng, đầy ẩn ý. Ôi, cái giấc mơ.

Chiều mưa hôm ấy, dường như vạn vật bắt đầu thay đổi.

Traveller, must you go?
(R.Tagore - The gardener)

Nụ cười (3)


I.

Nụ cười của bạn nở ra khi bạn nhìn tôi. Tôi hơi bị bất ngờ vì nụ cười tươi quá.

Nụ cười của bạn như giọt mưa lác đác rơi bên ngoài cửa sổ. Giọt mưa thu ấy rơi lộp độp vào ô cửa kính tựa như nụ cười của bạn rơi vào lòng tôi. Cũng lộp độp, cũng bất ngờ như vậy.

Lần đầu tiên, tôi nhìn một nụ cười, không đắm đuối, không mê say, mà với sự chiêm ngưỡng, với một sự thẩm mỹ. Đôi mắt tôi dán chặt vào nụ cười của bạn.

Trong nụ cười ấy, tôi tìm thấy được phần nào một chút yên bình, một chút vui vẻ, một chút thoải mái và một chút yêu. Tôi yêu lắm, tôi yêu cái đẹp trong nụ cười của bạn.

Bạn cứ cười nữa đi nhé. Để cho bạn vui mà tôi cũng vui. Bạn nhé!

II.

Một lần, tôi nhìn vào gương để xem nụ cười của mình. Nụ cười của tôi trong gương trông thật giả tạo và gượng ép. Từ đó, tôi hiếm khi cười trong gương.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi cũng đẹp. Đẹp như mọi nụ cười khác.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi hệt như một làn gió nhẹ. Làn gió ấy bay khắp nơi. Nó sà xuống bên ngọn cỏ, ve vuốt, ngọn cỏ ấy chính là nụ cười của bạn. Làn gió ấy vờn trên dòng suối, lắng nghe tiếng róc rách, dòng suối ấy chính là nụ cười của bạn. Làn gió ấy lại xuyên qua kẽ lá, thấm đẫm hơi mát của giọt sương, của giọt mưa còn đọng lại, làm tán lá rung lên. Tán là ấy, giọt nước ấy cũng chính là nụ cười của bạn.

Tôi nghĩ rằng nụ cười của tôi chính là làn gió ấy. Làn gió bay khắp thế gian. Làn gió đến bên một nụ cười. Nụ cười đó, chính là của bạn.

Thế nên, tôi nghĩ rằng, tôi chẳng cần phải nhìn vào gương cũng biết nụ cười của mình ra sao.

III.

Tôi không còn nhớ, nhưng tôi biết chắc chắn nụ cười của người phụ nữ nào tôi nhìn thấy đầu tiên. Đó là của mẹ tôi. Khi tôi ra đời.

Chắc hẳn đó là nụ cười đẹp nhất.

Có thể, sau này tôi lại có dịp được nhìn thấy nụ cười đó một lần nữa.

Nụ cười (2)


Rồi một ngày, tôi nhìn thấy nụ cười.

Nụ cười của bạn ấm như một buổi ban mai nắng đẹp, rọi soi vào hết thảy ngõ ngách của tâm hồn say ngủ. Ngày nắng ấm chan hoà phơi khô những ướt át buồn thảm nơi con tim. Từng tia sáng len lỏi xoa dịu, xoắn chặt lấy thân thể nơi lửa khát khao vừa dập tắt.

Nụ cười của bạn mát như một cơn mưa đầu hạ, rơi nhẹ nhàng lên chút cằn cỗi còn vương vãi xót lại trên cõi lòng quạnh hiu. Những hạt mưa nhẹ nhàng xoa dịu nền đất nứt nẻ, vuốt ve từng đụn cát để lại một vùng ẩm ướt căng tràn tròn trịa. Từng hạt nước nhỏ khẽ thấm vào mạch đất.

Từ trong tiếng mưa nhẹ nhàng rơi ấy, từ trong thứ ánh nắng ấm áp trải rộng ấy, tôi như nghe thấy tiếng mầm non rì rầm ngọ nguậy trên cánh đồng cũ.

Nụ cười của bạn không như bông hoa bừng nở trong vầng dương chói loá, như tiếng nước lách tách rơi trên tán lá cao trong những ngày mưa *. Nụ cười của bạn chỉ đơn thuần là một nụ cười có ánh nắng ấm và giọt mưa đầu mùa. Nụ cười của bạn dệt trong tâm khảm tôi một ngày mới.

Và tôi biết, quãng đời còn lại của tôi vẫn còn xán lạn phía trước. Tôi vui say như thể tôi chẳng còn phiền muộn.

Đúng như thế thật, khi mà tôi tìm lại được chút nào niềm say mê. Con tim tôi tìm lại bạn, tìm lại những nhịp rung đầu tiên của nó, nhẹ nhàng, non nớt thôi, như lần đầu tôi gặp bạn.

Bởi vì, nhờ bạn, một ngày tôi nhìn thấy nụ cười.

Shall I compare thee to a summer's day?
William Shakespeare
___________________

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Nụ cười (1)


Mỗi ngày tớ cần nhìn thấy một nụ cười, như bông hoa bừng nở trong vầng dương chói loá, như tiếng nước lách tách rơi trên tán lá cao trong những ngày mưa.
Tớ chỉ cần nhìn thấy nụ cười, tớ như một con chim lâu ngày tù túng trong cũi chợt được thả tung bay về với trời xanh, tớ như mầm cây ngọ nguậy dưới mặt đất khô cứng để vươn lên hít thở không khí trong lành.
Trái tim tớ đỡ lấy nụ cười với niềm hân hoan, như hát lên một khúc ca vĩ đại, như tiếng dòng sông chảy len qua từng kẽ đá, róc rách, róc rách, hoà cùng một nhịp với những con sóng lăn tăn và những làn nước khẽ trôi nhè nhẹ, như tiếng đại dương ầm ầm xô vào bờ trên những con sóng bạc đầu cùng tiếng vọng từ ngàn khơi của những loài chim biển.
Tiếng cười là một bông hoa nhỏ mọc ven vệ đường mà đôi khi ta vô tình lướt qua mà quên không nghĩ đến vẻ đẹp của nó.
Linh hồn tớ tràn ngập một chất hương mê say. Và thực sự tớ muốn nâng tiếng cười bằng cả đôi bàn tay, để chiêm ngưỡng.
Tớ hình dung ra nụ cười trong sáng và hồn nhiên trong đầu.

Rồi tớ tự mỉm cười.

Will you dance with me tonight?

Khi bức màn dần hạ xuống, để cho những tia nắng le lói cuối ngày ca khúc vong ca
Hoàng hôn vẽ nên một khung cảnh đẹp như tranh với một ngôi nhà nhỏ bé
Màn đêm trở về...

Trong cái mênh mông của thảo nguyên vàng, dịu dàng những ngọn cỏ nhảy múa trong giai điệu của cơn gió chiều
Chút hương thơm hoà quyện của đồng lúa mùa gặt và mùi muối mặn từ đại dương
Nàng ơi, đã đến lúc nói một lời thỉnh cầu
Chỉ một thỉnh cầu nho nhỏ mà thôi:
"Đêm nay, nàng múa với ta nhé?"

Hãy để âm nhạc lớn dần tràn đầy linh hồn
Hãy để những vần thơ làm những bước nhảy của chúng ta thêm nhịp nhàng
Hãy để con tim ta uống đẫm từng lời ca
"Đêm nay nàng có múa với ta?"

Nàng có nghe vầng trăng hát khúc ca vô thanh
Giữa ánh sáng của muôn ngàn vì sao vọng từ hàng tỉ năm?
Nàng có hiểu ngôn ngữ của những con sóng lăn tăn uể oải
Tạo ra từ những làn gió gợn nhẹ mặt hồ?

Ta sẽ cho nàng thấy tất cả những điều trên
Chỉ cần nàng chấp nhận thỉnh cầu này
"Nàng sẽ múa với ta chứ, đêm nay?"

Ta có thể nghe tiếng tim nàng đập mạnh
Đã có ai từng nói nụ cười làm nàng đáng yêu lắm chưa?

Will you dance with me tonight?


When the curtains fall down, let the glimmering evening lights sing the perished song.
Sunset has drawn a picturesque landscape with a tiny house amongst
Here comes the night...

On the vastness of the golden meadow, tenderly the grass dance in the melody of the blowing wind
The harmonious aroma of the ripe paddy from the harvest and the salt smell from the ocean mixes in.
Lassie, it's time to ask for a request
Just a simple request, only
"Tonight, will you dance with me?"

Let the fulness of music fill our spirit
Let the rhyme of the poem make our dance rhythmic
Let our heart absorb each sentence of the lyrics
"Will you dance with me tonight?"

Can you hear the moon crying the song of songlessness
In the light of the stars that comes from billions of years?
Can you understand the language of the waves with languidness
Created by the autumn wind rippling over the mere?

I'll show you all of these
If you fulfill my request
So lassie
Will you dance with me tonight?

I can hear your heart beats
Has anyone told you were so lovely when you smile before?

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

You don't want to dance with me


Then, you refused my request
So, it's alright despite of the great regret
Tonight, you don't seem to dance with me

You ignored the golden moon outside
You ignored the silvery lights from the star in the sky
You ignored the call of the waves on the lake
And you ignore the offer of mine.

Outdoors the grass keeps twirling in their enchanting incessant dance
The meadow becomes soaked, comes the rain
The moon disappears, the melody of the drop sound in sadness
I am not surprised that my mind so calm.

Just do what you want lassie!
I will sing with the moon myself
I will drink the soothing lights myself
I have all the meadow with a tiny house on it
That's why I have no reasons to worry about.

You don't want to dance with me tonight
No problem lassie, it's still alright
But you are always welcome
Whenever you come back to my home
In order to dance
Maybe tomorrow...

Mái tóc

Này cô gái kia ơi
Sao cô nỡ cắt đi mái tóc
Mà tôi từng ngày đêm khó nhọc
Chỉ mong ước được vuốt ve một lần.

Sao cô cắt chẳng chút bâng khuâng
Như cô từ bỏ tấm chân tình tuổi nhỏ
Như cô vung tay vứt đi chút gì đó
Tự cõi lòng
Vào thinh không.

Tháng ngày cô còn dài những mênh mông
Cuộc đời cô còn trải xa tít tắp
Thì việc chi phải bận tâm mái tóc
Cắt ngắn rồi lại dài ngay thôi.

Chỉ có chút lòng nhỏ của tôi
Đã cắt rồi, có còn dài được nữa?

Reflection of passion

If only I had wings to fly up high in the sky. Dancing with the crescent moon, singing with the golden dawn, drinking the moist wind mingling with the sea salt. And if only I could be with you.

Refining the day light, purifying the night dew, I nurture my passion, my desire. Let it sink into the vastness of my spirit. Let it echo the rhythm of my heart.

O, my flaring blaze. Don't leave me. I haven't touch your soul. I haven't found your mystery. Outside the cloud has grown dark below the sky. The haze of the shower comes down, tapping his fingers of the bamboo leaves rhythmically. Come in my warm arm, feeling my breath, hearing my palpitating heart. Dance with me, with the peacefulness, with the love, with the music. Am I really dancing with my passion? Sing with me, with the raindrop, with the nostalgia for the gloomiest days of my life. Am I really singing with my desire?

...

God bless you the stars.

I am still alone, with my passion, not the real one, reflected upon the soothing moonlight outside the window.

Gặp bạn trên xe buýt

Tôi gặp bạn lần nào
Đã bao lâu
Tôi không nhớ
Chỉ im lặng ngắm nhau.

Hay là tôi chẳng hề quen bạn
Chỉ là người qua đường nhìn bâng quơ
Tôi lục lọi trong kí ức mập mờ
Rõ ràng tôi chẳng hề quen bạn.

Rồi bạn xuống xe
Tôi ngồi lại
Gặp một lần
Và xa mãi mãi.

Tôi chẳng hề biết bạn là ai.

A sunflower for my lassie


O Lassie,
Here is my sunflower for you!
Shall its solar head, as you see,
Compare to your Beauty?

Are we right here in the Shinny Sunflower field
Where there are still wet leaves with pure early morning dew?
We are enshrouded by the petal dance
Shimmering in the sunny rain.

O Lassie,
I want to be like these spring breezes
Could make the flowers swaying rhythmically
Could ruffle your smooth skin affectionately
And then I can kiss you gently as well.

O Lassie,
How beautiful you are,
What a pity if this honourable Sunflower doesn't turn over your face.
In that case,
I will be the very one Sunflower that I gave you
Waving my leaves in a wild glee
Shaking my head to gaze at the gleam in your eyes.

O my Lassie,
My love for you is simple as a song.

Trọng Thuỷ

Anh đứng bên này triền sông
Nhìn về biển, ngắm mặt trời hồng
Quạ kêu tang tóc
Chân lê khó nhọc
Anh hỏi rằng: Có nên khóc hay không?

Đồng trắng mênh mông
Lây lất máu nồng
Tử sĩ nằm la liệt
Bá vương nào có thiết
Nát tan một cõi Cổ Loa thành
Khói lửa bốc lên giữa trời xanh.

Anh nhớ em, Mị Châu, nhiều lắm
Nhớ khi em sợ lấm bước trên đê
Một buổi chiều nơi non nước Phong Khê
Khẽ túm váy, chân trần em đi trên cỏ dại
Anh yêu em, anh yêu người con gái
Anh yêu em, anh yêu đoá hoa em hái lúc chiều thu
Lúc sương lên mà trời đẫm mây mù
Chốn đất Việt, xa quê hương cách trở.

Anh nhớ ngày cha con từ biệt
Quan quân quây quần đưa tiễn anh lên đường
Cha nhìn anh, rồi nhìn về Nam phương
Anh đã biết mình đang mang trong trách
Xa nước Tần, xa quê hương phương Bắc
Anh dấn thân vào cõi đất hoang vu.

Chí trai lớn tựa như sông như bể
An Dương Vương đâu phải dễ đùa chơi
Tần Vương chết, đất nước loạn một thời
Nhâm Ngao khuyên: Đà hãy làm vua nước Việt.
Anh như biết, mà cũng như không biết
Trở thành một phần trong giấc mộng đế vương.

Non sông này, non sông đất Việt Thường
Giờ về tay cha anh, Nam Việt Vương Vũ Đế
Anh có thể mà dường như không thể.

Cũng bởi vì chí trai rộng như bể như sông
Đâu thể phản quốc, phản cha vì nhan sắc má hồng.

Khói mù sông.
Hình như lông ngỗng áo em còn bay trong gió
Em có còn đó không
Mị Châu ơi?

Thơ ngắn 1


Một cái mỉm cười khe khẽ
Đủ làm tim cất lời ca.

Một cái chạm tay thật nhẹ
Đủ làm cho hồn nở hoa.

Đồng cỏ

Anh chở em
Trên chiếc xe đạp nhỏ
Dừng bên cánh đồng cỏ
Anh mỉm cười
Mắt em tròn mở to.

Em chợt lắng tai nghe
Chim hót ran nắng hè
Ve kêu bừng gió hạ
Gió trời, ôi mát quá
Thổi tóc em bay bay
Trời xanh trong, mây, mây...

Anh nắm lấy tay em
Thận trọng và bỡ ngỡ
Nhẹ nhàng và sôi nổi
Ngượng ngập và vụng về
Yêu thương và say mê
Ngại ngùng, em đỏ mặt
Nhưng mắt cười với mắt
Và anh chợt
Trông thấy má em hồng.

Như đôi bướm bay rông
Anh cùng em, tay nắm tay, sẵng sàng đi đến cùng trời cuối đất
Hương hoa ngây ngất
Cá quẫy nước xôn xao
Nếu em là bầu trời cao
Anh nguyện làm con chim nhỏ
Nếu em là ngọn cỏ
Anh muốn làm giọt suơng
Em thích là con đường
Anh phải là hòn sỏi
Em muốn làm dòng suối
Anh là dòng nước xanh
Còn nếu em là em
Thì anh sẽ là anh
Chắc chắn!

Em ngồi xuống, cạnh những nụ hoa trắng
Anh ngồi xuống, bên những cánh hoa vàng
Hai đứa cùng cất tiếng hát thật vang
Hai giọng hát hoà vào thật trong trẻo
Những nốt bổng hợp vào nhau thật khéo
Những nốt trầm quấn lấy nhau thật đều
Cả thinh không im lìm vì dấu lặng
Cả đồng cỏ ngân lên cho dấu luyến
Cả đất trời thành một bản hoà ca
Cùng anh, cùng em, cùng chúng ta.

Em ngả đầu lên vai anh
Mắt em khẽ nhắm lại
Môi em khẽ mỉm cười
Vai anh thoáng ngần ngại
Tay anh toát mồ hôi
Chim thôi không ca nữa
Cỏ chợt ngừng lung lay
Cánh bướm chầm chậm bay
Trời xanh trong, mây, mây...

Tay em khẽ đặt lên tim anh
Tay anh khẽ đặt lên tim em
Tim anh đập và tim em cũng đập
Lần đầu tiên anh phát hiện ra rằng
Anh đang sống và em cũng đang sống
Hệt như lời của Vôn-te đã nói:
"Yêu là sống và còn sống là còn yêu"

(17/2/2008)

Đừng khóc

(Tặng em)

Em ngồi bên cửa sổ

Nhìn mặt trời qua non
Đừng khóc nữa em ạ
Cho con tim mỏi mòn.

Đừng khóc nữa em ạ
Trời còn xanh thế kia
Đừng khóc nữa em ạ
Nắng còn vương từng tia
Trong căn phòng lộng gió.

Sương còn đọng trên cỏ
Em khóc mãi làm chi?
Chim còn cao tiếng hót
Dế còn mãi rầm rì
Thì em đừng khóc nữa
Để lệ thấm ướt mi.

Em ơi đừng khóc nữa
Anh thì đi mất rồi
Nhưng gió còn ở lại
Chơi đùa với tóc em thôi
Nắng cứ hay lẩn khuất
Chực chờ làm hồng bờ môi
Cỏ muốn nghe tiếng em hát
Chim muốn bên em cho có đôi.

Em ạ, hãy cứ coi anh như làn gió thoảng
Qua đời em một chút xinh tươi
Lệ khô rồi, em hãy nở nụ cười
Cho đất trời rực lên trở lại.

Letters from Iwo Jima


Nếu bạn là một người lính của Nhật hoàng đang đóng trên đảo Iwo Jima; tiếng máy bay Mỹ đang ngày một rõ dần; ngoài bờ biển, cơ man nào là thuyền có ghi chữ US Navy; bạn biết rằng trận quyết chiến sẽ chẳng còn lâu nữa; tướng của bạn thì bảo rằng: "Never expect to return home alive!"; khi đó, bạn nghĩ gì?

Nếu bạn là một vị tướng của quân đội Đế quốc Nhật đang chỉ huy trận đánh trên đảo Iwo Jima, nơi trọng yếu của quốc gia, trong tay bạn chỉ có 22.000 quân, còn địch là 110.000 quân; là một người từng học ở Harvard, rất hiểu người Mỹ; khi đó, bạn sẽ làm gì?

Có lẽ, tôi sẽ nghĩ như anh lính Saigo và làm như đại tướng Kuribayashi.

Saigo là một thợ làm bánh có một cô vợ rất đẹp, lại vừa mới sinh một đứa con gái mà anh chưa hề thấy mặt. Trước khi ra chiến trường, anh chỉ nghĩ đến cô, đến đứa bé, ngôi nhà của mình và lời hứa với đứa con từ khi còn trong bụng mẹ: "Cha của con hứa sẽ trở về".

Đại tướng Kuribayashi là một người cực kỳ thức thời, có tư tưởng tiến bộ chứ không quân phiệt như phần lớn tướng Nhật khác, ông cũng có một đứa con trai Taro ở nhà, nhưng ông không chỉ nghĩ đến con, ông đang nắm giữ sinh mạng của hàng ngàn người và một phần vận mệnh quốc gia.

"Những bức thư từ Iwo Jima" là một bộ phim hoành tráng về chiến tranh thế giới thứ hai ở chiến trường Thái Bình Dương giữa Mỹ và Nhật, nằm trong bộ 2 phim của Clint Eastwood liên quan đến trận Iwo Jima: "Letters from Iwo Jima" và "Flags of our fathers". Cả hai phim khắc hoạ cái bi thảm của chiến tranh ở cả hai chiến tuyến, của những người thất trận lẫn những kẻ ca khúc khải hoàn. Cả hai phim đều dùng những hình ảnh chủ đạo. Nếu ở "Flags of our fathers" là hình ảnh ngọn cờ nước Mỹ cắm trên đỉnh Suribachi thì ở "Letters from Iwo Jima" là hình ảnh những lá thư.

Đó là thư gửi cho vợ và con của Saigo, anh không nghĩ rằng lá thư này đến được tới tay em, nhưng anh cũng viết cho khuây khoả. Đó là thư gửi đứa con Taro của đại tướng Kuribayashi, tính mệnh của cha con hiện giờ như ngọn đèn trước gió. Đó cũng là lá thư của mẹ gửi từ đất liền cho người lính trẻ tận tuỵ Shimizu, con nhớ đắp chăn kẻo lạnh. Đó cũng là lá thư của mẹ mà anh lính tù binh Mỹ Sam mang theo từ Oklahoma, trung tá Nishi, từng là vận động viên đạt huy chương vàng Olympic đã làm quen và đọc được khi anh qua đời, con chó ở nhà vừa bới hàng rào chạy qua nhà hàng xóm làm ầm ĩ, con nhớ trở về sớm.

Những bức thư đã khiến người ta hiểu nhau hơn, anh lính hiểu được đại tướng, người lính phản chiến hiểu được người lính muốn hy sinh cho quốc gia, quân ta hiểu được quân địch. Người lính Nhật được dạy rằng lính Mỹ là những kẻ khát máu, nhưng sau đó, họ hiểu ra, tất cả cũng đều là con người, họ cũng có cuộc sống bình thường như ta, cũng mong muốn được về nhà, chỉ có chiến tranh...

Một bộ phim mà ý chí sống của con người được miêu tả rõ nét. Khi thất trận ở Suribachi, đại tướng Kuribayashi ra lệnh cho tàn quân rút lên mạn Bắc nhưng chỉ huy ở Suribachi lại kháng lệnh và ra lệnh lính ở Suribachi phải tự sát, "die in honor" - chết trong danh dự, theo tinh thần Samurai, chỉ có Saigo nghe được lệnh của Kuribayashi nên tìm cách trốn lên mạn Bắc. Đó là đoạn kinh hoàng và xúc động nhất.

Anh lính Shizimi, người tận tuỵ vì quốc gia, người sẵn sàng chết vì đất nước, nhưng đến phút cuối, lại quyết định đầu hàng cùng Saigo vì: "Tôi biết nghĩa vụ của mình với quốc gia, nhưng tôi không muốn chết chẳng vì gì cả."

"Letters from Iwo Jima" là một bộ phim dài 2 tiếng 15 phút nhưng rất đáng để ngồi ê cả mông mà xem.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2009

Tan học

Tôi đi thật chậm
Bạn đi phía sau
Tôi đi thật chậm
Bạn ơi, đi mau!

Tôi đi thật chậm
Vờ nhìn trời xanh
Trời xanh xanh lắm
Mây trôi lâu lâu.

Tôi đi thật chậm
Vờ cúi nhặt chiếc lá rơi
Giả bộ huơ tay đón gió
Bạn ơi, đi nhanh, bạn ơi!

Tôi đi thật chậm
Bạn đi đi mau!
Chờ bạn theo kịp
Để đi cùng nhau.

Tôi đi thật chậm
Bỗng ngoảnh lại phía sau
Tôi đi thật chậm
Nhưng vẫn chẳng thấy bạn đâu.

Tôi đi thật chậm
Ruột tôi sốt lắm.

Tôi đi thật chậm
Tôi nghĩ rằng bạn đi phía sau
Tôi đâu có biết
Bạn đi trước từ lâu...

Trà rượu


Bạn nốc rượu
Ta nhấp trà
Bạn thưởng hoa
Ta ngắm nguyệt.

"Đến như loài người, muốn đỡ khát thì uống lấy nước, muốn tiêu sầu thì uống lấy rượu, còn muốn tỉnh mộng mê thì uống lấy trà."
(Lục Vũ - Trà Kinh)


Ở nơi xa biền biệt
Ai kia có nhớ chăng?

Hay ta nào đâu có biết
Rằng người coi ta như trăng?

Mấy con ve con chim bé nhỏ
Làm sao biết chí lớn chim Bằng.

Biển bắc có con cá tên là Côn, lớn không biết mấy ngàn dặm. Nó biến thành con chim tên là Bằng, lưng của con chim Bằng lớn cũng không biết mấy ngàn dặm. Khi con chim Bằng ấy vỗ cánh bay lên cao, hai cánh nó lớn như đám mây che cả bầu trời. Loài chim ấy, khi biển động, sóng lớn gầm gào, nó liền chuyển về biển nam. Chỗ biển nam ấy là một cái ao vĩ đại do thiên nhiên tạo thành.
Một con ve và một con chim nhỏ cười chim Bằng rằng: "Ta cố sức bay lên cây du, có lúc bay không tới nơi đã rơi xuống cũng chẳng sao, việc gì cần phải bay cao chín vạn dặm đến biển Nam làm gì? "

Trang Tử - Nam Hoa Kinh

-Này hỡi bạn, bạn có chi mà sầu?
-Có chi đâu, chỉ muốn nhấp đôi giọt rượu.

Cuộc đời này, ai mà hiểu được nhau?

-Còn bạn, việc chi phải tìm nơi chén trà?
-Chẳng có chi, ta chỉ muốn tỉnh mộng.

Mộng là gì mà làm người vướng bận?
Tỉnh mộng rồi, liệu có tốt hơn chăng?

Sống chẳng có gì vui
Thì chết có gì khổ?

Kim Dung

-Trăng trên cao, cũng tròn rồi lại khuyết
Ta với người, vừa gần đã cách biệt
Bạn ơi bạn, có muốn nói chi chăng?

-Hoa này nở, rồi chẳng mấy mà tàn
Cuộc đời này chỉ có hợp rồi tan
Như thế, chắc gì đã là mộng?

-Thật lòng ta muốn bỏ thế giới này
Mà bay thật cao
Mà trốn thật xa
Như con cá Côn
Như con chim Bằng.

Ta muốn tiêu dao khắp cõi trời đất
Ta muốn nhấp thời gian như nhấp mật.

"Đường xa lắm! Tôi không mang nổi cái thân xác này. Nặng lắm."
(Exupéry - Hoàng tử bé)


Ta không hiểu ta đến đây làm gì
Ta không hiểu ta sống để làm chi
Hay ta chỉ như một trò may rủi?

-Thôi bạn ạ, cứ từ từ mà nghĩ
Cứ ngồi đây cho hết đêm nay
Tôi muốn uống hết cốc rượu này.

Nâng ly, hề, cạn chén.
Trà thơm, hề, rượu cay.