CÁ DU
Hai con cá du bơi lội dưới sông Hào, nhìn thấy hai người đứng trên cầu.
- Hai người đứng trên ấy đang buồn.
- Đằng ấy không phải là người, sao biết được người buồn?
- Đằng ấy không phải tớ, sao biết tớ không biết? Tớ bơi giữa sông Hào mà biết thôi.
Nhanh như cắt, một con chim lao xuống nước đớp gọn hai con cá du.
Cuộc tranh luận đương nhiên là chấm dứt.
(Nhật Chiêu - Lời tiên tri của giọt sương - Truyện nhỏ (9))
Trang
Mây và sóng
Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011
Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011
Freedom is not free at all
Trưa nay tôi xem lại 300.
Đúng là sau khi ngồi đọc lịch sử, có một nền tảng nào đó, ít nhất là về các cuộc chiến giữa Ba Tư và Hy Lạp, thì xem phim 300 quả là thích thú hơn nhiều. Lần xem thứ nhất là năm lớp 9 và cả một lần xem lại một đoạn ngắn trong giờ lịch sử năm lớp 10 khi học về Hy Lạp cổ đại, tôi không có nhiều kiến thức lắm về thời kì thịnh vượng này của người Ba Tư khi họ kéo đi đánh Hy Lạp.
Việc đầu tiên tôi cần làm trước khi xem lại phim 300 là xác định rõ ràng rằng tôi sẽ xem phim giải trí chứ không phải xem Discovery. 300 làm theo truyện tranh của Frank Miller chứ không phải theo sách của Herodotus, do đó, nếu xét về tính chính xác theo sử liệu thì 300 chả có bao nhiêu. Tuy nhiên, nói như thế không có nghĩa là Frank Miller bịa ra một cái chuyện trên trời nào đó để vẽ truyện tranh cũng như để cho Zack Snyder làm phim, kịch bản của 300 dựa trên các sự kiện đã làm nên lịch sử. Các chi tiết đều rút trích từ sách vở, từ binh đoàn lính bất tử của Xerxes, cơn bão ở Hellespont làm chậm bước tiến của quân Ba Tư, chuyện binh đoàn quân Ba Tư khi bắn tên có thể che kín mặt trời, vân vân, cho tới các sự kiện lớn như trận chiến ở Thermopylae (trong phim dịch ra tiếng Anh luôn là Hot gates - Cổng Nóng - sính tiếng Hán có thể kêu là Nhiệt Môn), lễ hội Carneia ở Spartan khiến Leonidas không thể dẫn quân đội của mình ra trận, lẫn lần xâm lược Hy Lạp trước đó của cha Xerxes là Darius đại đế - người đã mở rộng biên giới Ba Tư ra rộng đến sông Danube lẫn Ấn Độ nhưng không thể chiếm được các thành bang Hy Lạp, cuộc xâm lược của Darius tuy không được thể hiện trên phim nhưng được hoàng hậu Gorgo nhắc lại trước hội đồng Sparta.
Xét về tính giải trí, nghĩa là hoành tráng, kỹ xảo đã mắt, đồ họa đẹp, cốt truyện hay, câu nào câu nấy các nhân vật nói ra cứ như danh ngôn (về khoản này hơi thua Troy một tí), thì phim này không có gì để chê. Tuy nhiên, xét về nội dung thì rõ ràng 300 là một cái phim bêu riếu nền văn hóa Ba Tư, hèn gì phim này bị Iran lẫn đủ nhà phê bình văn hóa cho lên thớt ngay từ khi ra mắt. Frank Miller khắc họa một vị vua vĩ đại của đế quốc Ba Tư hùng mạnh như một tên đồng tính, khuyên móc đầy mặt, quân đội Ba Tư thì toàn quái vật với quái nhân, bầy đoàn trong cung cấm của Xerxes cũng chả lành mạnh cho lắm. Trận chiến Hy Lạp - Ba Tư thời đó được coi như là trận chiến long trời lở đất giữa hai thế lực phương Đông và phương Tây (thời đó bản đồ thế giới của các nước Địa Trung Hải trong tay các sử gia phương Tây chưa mở rộng đến bên kia Hy Mã Lạp Sơn). Khắc họa Ba Tư - phương Đông - như một con quái vật - phe ác, còn Hy Lạp - phương Tây - như những anh hùng - phe thiện, đúng là một thứ địa phương chủ nghĩa, nhằm ca ngợi lòng ái quốc, yêu tự do, ắt sẽ bị các nhà bảo thủ lên án kịch liệt, như thế mới công bằng với các thể loại văn hóa tuyên truyền mà phương Tây gán cho Liên Xô hay TQ trước đây.
Nhưng thôi, nói là nói vậy, một khi bạn đã xác định rằng bạn cần xem một thứ phim để giải trí và ôn lại lịch sử một tí (một tí thôi, vì chả có gì nhiều nhặn về lịch sử ở đây cả) chứ không phải xem phim Discovery để biết diễn biến trận đánh Thermopylae thực sự nó ra sao, quân Sparta bận đồ màu gì, hay chỉ mặc mỗi cái sịp đen và quấn áo choàng đỏ như trong phim, hay quân Ba Tư thiệt ra có mấy con tê giác, quái nhân này kia không, Xerxes có cạo đầu, cũng mặc mỗi cái sịp vàng hay là một ông vua đạo mạo có râu dài ngồi trên ngai bệ vệ (theo tài liệu thì Xerxes lúc này còn trẻ lắm, khoảng ba mấy tuổi), nếu mục đích của bạn chỉ là như vậy, cộng thêm bạn chả phải là người Iran hay Iraq, thì thiết nghĩ, xem phim này vui là chính, chứ ba cái chiện cao siêu, thiện ác này nọ, quan tâm làm gì.
___________________
Sau khi đến Abydus, Xerxes muốn tổng duyệt binh. Người ta chuẩn bị riêng cho ngài một chỗ ngồi bằng đá cẩm thạch trắng trên sườn đồi... Ngài ngồi đó và nhìn xuống bờ biển, ngắm đạo quân cùng chiến hạm, rồi trước cảnh tượng ấy, ngài muốn xem cuộc đua chiến thuyền. Khi cuộc đua kết thúc, đức vua hân hoan hài lòng về chiến hạm cũng như về cuộc đua.
Nhưng khi nhìn thấy cả Hellespont được các chuyến thuyền phủ kín, cả bờ biển và bình nguyên Abydus đầy ngập quân lính, Xerxes tự gọi mình là một người hạnh phúc, rồi sau đó bật khóc.
Thế là Artabanus, người bác của đức vua (người đã từng khuyên nhà vua không nên dẫn quân tấn công Hy Lạp*), khi nghe nhà vua bật khóc, đã đến bên và nói: "Thua đức vua, ngài vừa nói rằng ngài hạnh phúc, mà bây giờ ngài lại khóc. Ngài thay đổi tâm trạng thật đột ngột. Đức vua đáp: "Phải, nỗi buồn xâm chiếm ta khi ta nghĩ rằng toàn bộ cuộc sống của con người mới ngắn ngủi làm sao, vì trong số người đông đúc kia sau một trăm năm sẽ không ai còn lại trên đời!".
Đúng là sau khi ngồi đọc lịch sử, có một nền tảng nào đó, ít nhất là về các cuộc chiến giữa Ba Tư và Hy Lạp, thì xem phim 300 quả là thích thú hơn nhiều. Lần xem thứ nhất là năm lớp 9 và cả một lần xem lại một đoạn ngắn trong giờ lịch sử năm lớp 10 khi học về Hy Lạp cổ đại, tôi không có nhiều kiến thức lắm về thời kì thịnh vượng này của người Ba Tư khi họ kéo đi đánh Hy Lạp.
Việc đầu tiên tôi cần làm trước khi xem lại phim 300 là xác định rõ ràng rằng tôi sẽ xem phim giải trí chứ không phải xem Discovery. 300 làm theo truyện tranh của Frank Miller chứ không phải theo sách của Herodotus, do đó, nếu xét về tính chính xác theo sử liệu thì 300 chả có bao nhiêu. Tuy nhiên, nói như thế không có nghĩa là Frank Miller bịa ra một cái chuyện trên trời nào đó để vẽ truyện tranh cũng như để cho Zack Snyder làm phim, kịch bản của 300 dựa trên các sự kiện đã làm nên lịch sử. Các chi tiết đều rút trích từ sách vở, từ binh đoàn lính bất tử của Xerxes, cơn bão ở Hellespont làm chậm bước tiến của quân Ba Tư, chuyện binh đoàn quân Ba Tư khi bắn tên có thể che kín mặt trời, vân vân, cho tới các sự kiện lớn như trận chiến ở Thermopylae (trong phim dịch ra tiếng Anh luôn là Hot gates - Cổng Nóng - sính tiếng Hán có thể kêu là Nhiệt Môn), lễ hội Carneia ở Spartan khiến Leonidas không thể dẫn quân đội của mình ra trận, lẫn lần xâm lược Hy Lạp trước đó của cha Xerxes là Darius đại đế - người đã mở rộng biên giới Ba Tư ra rộng đến sông Danube lẫn Ấn Độ nhưng không thể chiếm được các thành bang Hy Lạp, cuộc xâm lược của Darius tuy không được thể hiện trên phim nhưng được hoàng hậu Gorgo nhắc lại trước hội đồng Sparta.
Xét về tính giải trí, nghĩa là hoành tráng, kỹ xảo đã mắt, đồ họa đẹp, cốt truyện hay, câu nào câu nấy các nhân vật nói ra cứ như danh ngôn (về khoản này hơi thua Troy một tí), thì phim này không có gì để chê. Tuy nhiên, xét về nội dung thì rõ ràng 300 là một cái phim bêu riếu nền văn hóa Ba Tư, hèn gì phim này bị Iran lẫn đủ nhà phê bình văn hóa cho lên thớt ngay từ khi ra mắt. Frank Miller khắc họa một vị vua vĩ đại của đế quốc Ba Tư hùng mạnh như một tên đồng tính, khuyên móc đầy mặt, quân đội Ba Tư thì toàn quái vật với quái nhân, bầy đoàn trong cung cấm của Xerxes cũng chả lành mạnh cho lắm. Trận chiến Hy Lạp - Ba Tư thời đó được coi như là trận chiến long trời lở đất giữa hai thế lực phương Đông và phương Tây (thời đó bản đồ thế giới của các nước Địa Trung Hải trong tay các sử gia phương Tây chưa mở rộng đến bên kia Hy Mã Lạp Sơn). Khắc họa Ba Tư - phương Đông - như một con quái vật - phe ác, còn Hy Lạp - phương Tây - như những anh hùng - phe thiện, đúng là một thứ địa phương chủ nghĩa, nhằm ca ngợi lòng ái quốc, yêu tự do, ắt sẽ bị các nhà bảo thủ lên án kịch liệt, như thế mới công bằng với các thể loại văn hóa tuyên truyền mà phương Tây gán cho Liên Xô hay TQ trước đây.
Nhưng thôi, nói là nói vậy, một khi bạn đã xác định rằng bạn cần xem một thứ phim để giải trí và ôn lại lịch sử một tí (một tí thôi, vì chả có gì nhiều nhặn về lịch sử ở đây cả) chứ không phải xem phim Discovery để biết diễn biến trận đánh Thermopylae thực sự nó ra sao, quân Sparta bận đồ màu gì, hay chỉ mặc mỗi cái sịp đen và quấn áo choàng đỏ như trong phim, hay quân Ba Tư thiệt ra có mấy con tê giác, quái nhân này kia không, Xerxes có cạo đầu, cũng mặc mỗi cái sịp vàng hay là một ông vua đạo mạo có râu dài ngồi trên ngai bệ vệ (theo tài liệu thì Xerxes lúc này còn trẻ lắm, khoảng ba mấy tuổi), nếu mục đích của bạn chỉ là như vậy, cộng thêm bạn chả phải là người Iran hay Iraq, thì thiết nghĩ, xem phim này vui là chính, chứ ba cái chiện cao siêu, thiện ác này nọ, quan tâm làm gì.
___________________
Sau khi đến Abydus, Xerxes muốn tổng duyệt binh. Người ta chuẩn bị riêng cho ngài một chỗ ngồi bằng đá cẩm thạch trắng trên sườn đồi... Ngài ngồi đó và nhìn xuống bờ biển, ngắm đạo quân cùng chiến hạm, rồi trước cảnh tượng ấy, ngài muốn xem cuộc đua chiến thuyền. Khi cuộc đua kết thúc, đức vua hân hoan hài lòng về chiến hạm cũng như về cuộc đua.
Nhưng khi nhìn thấy cả Hellespont được các chuyến thuyền phủ kín, cả bờ biển và bình nguyên Abydus đầy ngập quân lính, Xerxes tự gọi mình là một người hạnh phúc, rồi sau đó bật khóc.
Thế là Artabanus, người bác của đức vua (người đã từng khuyên nhà vua không nên dẫn quân tấn công Hy Lạp*), khi nghe nhà vua bật khóc, đã đến bên và nói: "Thua đức vua, ngài vừa nói rằng ngài hạnh phúc, mà bây giờ ngài lại khóc. Ngài thay đổi tâm trạng thật đột ngột. Đức vua đáp: "Phải, nỗi buồn xâm chiếm ta khi ta nghĩ rằng toàn bộ cuộc sống của con người mới ngắn ngủi làm sao, vì trong số người đông đúc kia sau một trăm năm sẽ không ai còn lại trên đời!".
quyển 7, tựa Polymnia, Sử kí, Herodotus
dựa theo bản dịch của Nguyễn Thái Linh trong Du hành cùng Herodotus của Ryszard Kapuscinski và bản tiếng Anh History of Herodotus của George Rawlinson.
_____________________
Tựa đề là câu nói của hoàng hậu Gorgo. Tự do hoàn toàn không miễn phí. Tự do phải trả bằng máu.
Khi xem lại, tôi nhận ra ở cuối phim, chiến binh Sparta duy nhất còn sống trở về là Dilios (David Wenham đóng - anh này đóng Faramir trong Chúa nhẫn nè) nhằm tiếp tục dẫn dắt quân đội Sparta đánh trận Plantaea với Ba Tư, đã nói một câu chính là 2 câu thơ nổi tiếng khắc trên mộ chí của các chiến binh Sparta:
Go tell the Spartans, passerby:
That here, by Spartan law, we lie.
That here, by Spartan law, we lie.
*: Ban đầu, Artabanus khuyên Xerxes không nên đánh Hy Lạp, Xerxes cũng nghe theo, nhưng sau đó, mỗi khi đi ngủ, nhà vua lại nằm mơ thấy một con ma đe dọa và bắt ngài phải đánh Hy Lạp. Khi Xerxes yêu cầu Artabanus thử thế chỗ của ngài, ông này cũng nằm mơ thấy con ma đó. Thế là cuối cùng, định mệnh bắt buộc Xerxes phải đánh Hy Lạp.
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011
Phải em sao
[Cao Huân]
Đúng, tiêu đề hoàn toàn vô nghĩa, nhưng ghép những chữ cái đầu lại sẽ thành 1 cụm từ đã quá đỗi quen thuộc : PES.
PES là một nghệ thuật, người chơi PES là một nghệ sĩ. Câu nói ấy hoàn toàn không chút sáo rỗng, nếu biết rằng bấm L2+analog R sang phải thì cầu thủ sẽ đi cua, đè L2 mà ấn analog R thì cầu thủ sẽ dít banh qua người đối phương, còn dại dột bấm 1 lúc analog L+R thì từ nghệ sĩ bạn sẽ biến thành kịch sĩ sân cỏ (Không tin thử đi rồi biết).
Chơi PES, nghĩa là ta đang tham gia vào một sân khấu hoành tráng (thường thì) kéo dài từ 10-15' với 22 nghệ sĩ trên sân, 20 trong số đó sẽ thể hiện đươc chính mình thông qua người chơi. Khi gamepad được cầm lên thì cũng là lúc giây phút phấn khích tột đỉnh sắp bắt đầu. Những tiếng la ó cứ thế vang lên như một khúc ca trầm bổng, những ly trà đá vơi dần sau những màn uống nước ăn mừng, mà thường là không kéo dài lâu vì trọng tài PES thổi việt vị rất lạ.
Vài dòng viết lách chỉ để nhớ về 1 thời oanh liệt mà không thể thiếu vai trò lãnh đạo của tiệm PES đối diện trường...
Phải, chính tiệm PES ấy, nơi mà những chàng trai Hôi cười Hóa 08-11 đã tìm thấy lý do hàng ngày đến trường của mình, nơi làm họ xao động những lúc 7h45 sáng thứ 5 vì không biết nên ở lại lớp sinh hoạt CN với thầy Tân Hoàng hay tranh thủ qua làm 1 ván (vì thường là thầy không hay sinh hoạt lắm), nơi mà những câu nói bất hủ được xướng lên như "Chuyền khó... cho mày lên trình" hay "Đỏ hả, vậy chuồi Robben trước cho tao" cũng như "Không sao, đội mình thẻ đỏ cho nó bước ngoặt, 1 hồi mình thắng chắc", nơi ẩn chứa một thế giới ảo mà thủ môn Wojciech Tomasz Szczęsny cao đến 220cm... Đối với mỗi người, quán PES có 1 ý nghĩa khác nhau, sẽ không bao giờ viết sao cho đủ.
Tự hỏi: Biết bao giờ mới được mặc lại bộ đồng phục, chạy ào từ lầu 2 xuống, băng qua đường, dừng lại trước xe bánh mì+xôi ( nay đã thêm bánh ướt và bánh Malaysia) dặn cho con nhiều thịt đừng lấy ruốc khô, lững thững bước vào chốn thiên đường trong con hẻm nhỏ yên lặng đây?
Đấy là lúc nên tiếc nuối chứ nhỉ?
Singapore, 20h35 - 22/7/11. Một ngày mưa và đêm nồng ẩm.
P.S.: Chị PES có fb nhớ add em. Thương nhớ nhiều.
(from Facebook của Cao Huân)
Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011
Những câu chuyện
(don't know whose picture this is, but found it here)
Tôi ngạc nhiên, chưa ai kể cho tôi điều này cả. Espeon cũng chưa kể bao giờ.
Espeon biết, cái gì nó cũng biết, Ninetales nói vậy, nhưng Espeon chỉ kể những gì nó cho là cần thiết nhất trong một thời khắc nhất định.
___________________
Ninetales cũng kể cho tôi một câu chuyện khác. Chuyện về Groudon và Kyogre. Về trận chiến của hai kẻ tạo nên đất liền và đại dương trên hành tinh này. Rayquaza xuất hiện và chế ngự trận chiến ra sao.
Tôi bảo, Espeon đã kể cho tôi về Groudon, Kyogre và Rayquaza rồi, nhưng nó chỉ nói về những hoa văn kì lạ trên người của chúng.
Espeon biết, cái gì nó cũng biết, Nintales nói vậy, nhưng Espeon chỉ kể những gì nó thích và nó biết là cậu thích trong một thời khắc nhất định.
___________________
Ninetales, Ninetales, ngươi có chín cái đuôi hay chín câu chuyện?
___________________
Một hôm, Espeon nói với tôi, hãy đến Olivine mà dạo chơi một chuyến.
Nhưng những con hẻm sẽ dẫn tới đâu, tôi hỏi.
Umbreon sẽ ở đó. Cậu biết đấy, nó không lừa gạt ai.
Tôi sẽ tìm thấy Umbreon ở đâu?
Ở cuối con hẻm, nơi tiếp giáp bầu trời, mặt đất và đại dương.
Ở đó có Groudon, Kyogre và Rayquaza không?
Nếu may mắn, cậu sẽ tìm thấy?
Cậu phải biết chứ?
Ừ, nhưng tôi sẽ không nói.
___________________
Dù gì thì cũng cứ lên đường.
Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011
It's been a while
Khúc điền dã thời thơ ấu (The Childhood Idyll) - William Bouguereau
A journey, after all, neither begins in the instant we set out, nor ends when we have reached our door step once again.
(Ryszard Kapuscinski: Travel with Herodotus)
It has been a while
Sky has been changed
Men have been gone
Life has been tore
More tales have been told.
Then we will meet
Maybe at that same place
Smelling that same scent
Singing that same song;
Or maybe not
Since we are changed
I am no longer that kid
You grow up to be a lovely one
We have been growing apart
So differing from the songs we sang.
It has been a while
For us, oh, my childhood!
Alas, the road is still ahead,
Which we might walk on alone.
It has been a while
Days and days and nights and nights
All flew over the cuckoo's nest
And we will meet again at last
Another tale will again be told.
_____________
Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011
Quả lê
Yann Martel (Beatrice and Virgil)
QH dịch
QH dịch
Ai mang theo một con dao và một quả lê sẽ không bao giờ sợ hãi bóng tối.
(Virgil và Beatrice đang ngồi dưới gốc cây.
Chúng lặng nhìn một cách trống rỗng.
Im lặng)
Virgil(V): Ước gì tớ có một quả lê.
Beatrice(B): Quả lê hả?
V: Ừ, một quả chín và thật mọng nước.
(Ngưng lại)
B: Tớ chưa từng có một quả lê bao giờ.
V: Gì, thật à?
B: Thật ra tớ còn không nghĩ tớ từng nhìn thấy một quả lê nào.
V: Làm sao mà thế được. Lê đầy ra thế kia.
B: Bố mẹ tớ toàn ăn táo và cà rốt. Tớ đồ rằng hai người không khoái lê lắm.
V: Nhưng lê ngon lắm! Xem nào, tớ cá là thế nào cũng phải có một cây lê ở đâu đây. (nó nhìn quanh.)
B: Tả tớ nghe xem. Quả lê trông thế nào?
V (ngồi xuống): Để thử xem. Nào... Bắt đầu thế này nhé, quả lê có hình dạng tuyệt lắm. Quả lê tròn này, phình to ở phần đáy nhưng hẹp lại về phía đỉnh.
B: Như quả bầu ấy à?
V: Quả bầu? Cậu biết quả bầu mà không biết quả lê hả? Hay thật! Thôi, sao cũng được, quả lê còn bé quả bầu con cơ và trông thích mắt hơn. Quả lê nó đối xứng, nhưng hẹp và gọn, phần nửa trên đứng thẳng và canh ngay chính giữa phần nửa dưới. Cậu hình dung ra chứ?
B: Chắc là hình dung được rồi.
V: Giờ đến với phần nửa dưới nhé. Cậu có tưởng tượng trong đầu một loại quả tròn và to được không?
B: Như quả táo ấy à?
V: Không hẳn vậy. Nếu cậu tưởng tượng ra quả táo trong đầu, cậu sẽ thấy cái phần phình to nhất của nó nằm ở hoặc là phần giữa hoặc là phần ba ở trên, đúng không?
B: Đúng rồi. Còn quả lê không thế à?
V: Không, đề hình dung ra quả lê, cậu phải hình dung quả táo mà phần to nhất của nó nằm ở phần ba phía dưới.
B: Rồi, tớ cảm nhận được.
V: Nhưng đừng so sánh quá đà như vậy. Phần đáy quả lê không giống phần đáy quả táo.
B: Không giống hả?
V: Không. Phần lớn quả táo đứng trên cái phần trông giống như cái mông, gọi như vậy đi, là bốn hay năm cái đế tròn tròn giữ cho nó không đổ nhào xuống. Lên trên mấy cái phần mông đó, có một cái lỗ, cứ gọi là hậu môn của quả táo đi, nếu coi quả táo là một cái con gì đấy.
B: Tớ có thể hình dung chính xác những gì cậu nói trong đầu.
V: Còn quả lê thì không như thế. Quả lê không có mông, đáy nó tròn.
B: Thế làm sao nó đứng?
V: Nó không cần đứng, nó treo trên cây hay nằm nghiêng một bên.
B: Nó vụng về cứ như quả trứng ấy nhỉ.
V: Còn vài điểm nữa về phần đáy quả lê: hầu hết các quả lê không có đường khía dọc như quả táo. Phần lớn các quả lê có đáy mịn, tròn và bằng.
B: Thích nhỉ!
V: Thật thế đấy! Giờ đi lên phía bắc xích đạo của quả lê nhé.
B: Tớ đang theo cậu đây.
V: Tớ sẽ nói về cái phần hẹp của quả lê.
B: Tớ chưa hình dung ra. Quả lê có tụ lại ở một điểm không? Nó có trông giống hình nón không?
V: Không. Tưởng tượng ra cái đỉnh của quả chuối nhé.
B: Đỉnh nào?
V: Cái đỉnh ở phần đuôi quả chuối ấy. Cái phần cậu cầm để ăn ấy.
B: Cậu nói loại chuối nào? Có cả trăm loại ấy chứ.
V: Thật à?
B: Ừ. Vài loại nhỏ như ngón tay, vài loại thì như cái chùy. Hình dạng cũng biến thiên đủ kiểu cũng như vị từng loại.
V: Tớ đang nói về cái loại thông thường, màu vàng, ăn ngon.
B: Loại chuối thường gặp, ừm, M.sapientum. Cậu nên gọi là cái loại chuối Gros Michel.
V: Cậu làm tớ ấn tượng đấy.
B: Tớ biết cũng kha khá về chuối mà.
V: Cậu rành hơn cả một con khỉ (chú thích tí, Virgil là con khỉ, Beatrice là con lừa). Giờ hình dung ra đỉnh của quả chuối nhé, rồi đặt nó lên đỉnh quả táo, rồi xem xét sự khác biệt giữa quả táo và quả lê tớ vừa miêu tả.
B: Cậu ghép thú vị thật.
V: Rồi, giờ thì làm cho các đường nét mềm mại hơn, để cho quả chuối hòa làm một với quả táo nào. Cậu tưởng tượng ra chưa?
B: Rồi.
V: Một chi tiết cuối. Tại cái đỉnh trên cùng của cái quả táo-chuối này, đặt vào một cái cuống thật xù xì, như một cái thân cây luôn. Thế là cậu đã có một hình dung gần đúng về quả lê đấy.
B: Quả lê nghe đẹp nhỉ.
V: Ừ, nó rất đẹp. Về màu sắc, quả lê có màu vàng với chấm đen.
B: Như quả chuối á.
V: Không, không phải. Quả lê không vàng chóe như thế, nó màu xỉn xỉn, mờ mờ. Màu vàng đó là màu vàng nhạt nhạt, tai tái, gần chuyển sang màu be, nhưng không sang màu kem, gần giống như tô màu nước lên vậy. Còn các cái chấm thì có khi màu nâu nữa.
B: Các chấm phân bố thế nào?
V: Không giống chấm trên người con báo đâu. Nó giống như các bóng râm hơn là những cái chấm, phụ thuộc vào độ già của quả. Thêm nữa, quả lê chín rất dễ bị thâm, vì thế cần bảo quản cẩn thận.
B: Ờ, quả nào chả thế.
V: Giờ đến vỏ quả lê. Nó rất ư kì dị, khó mô tả lắm. Tớ với cậu vừa nói về quả táo và quả chuối.
B: Ừ.
V: Hai cái thứ đó có vỏ láng và trơn.
B: Đúng thế thật.
V: Quả lê không có vỏ láng và trơn.
B: Thật à?
V: Ừ, quả lê có vỏ sần sùi.
B: Như quả bơ à?
V: Không, nhưng vì cậu nhắc tới quả bơ, quả lê có dạng giống giống quả bơ đấy, có điều đáy quả lê thường phình ra.
B: Đỉnh thế!
V: Và quả lê teo lại ở phần trên hơn là quả bơ. Nhưng mà dù sao, hai quả này cũng giông giống nhau.
B: Tớ hình dung ra rồi.
V: Nhưng cậu không thể so sánh vỏ quả. Vỏ quả bơ có nhiều mụn như con cóc ấy. Nó trông như là cái quả bị bệnh phong. Quả lê thì khác ở độ nhám của vỏ quả, rất thanh nhã và chạm vào rất thích. Nếu cậu phóng đại lên được một trăm lần tiếng ngón tay miết lên quả lê khô, cậu có biết nó nghe thế nào không?
B: Thế nào?
V: Nó nghe như là tiếng cái đầu kim cương của máy hát đặt vào khe rãnh của cái đĩa hát. Cái tiếng tách tách nhảy múa ấy đấy, như là tiếng lách tách của một ngọn lửa sáng nhất và khô ấm nhất.
B: Quả lê quả là loại quả đẹp nhất trái đất!
V: Đúng thế đúng thế! Vỏ quả lê là thế đấy!
B: Ăn vỏ quả lê được không?
V: Dĩ nhiên được, nó không xôm xốp như vỏ quả cam. Vỏ quả lê vô cùng mềm mại khi chín.
B: Vị quả lê thế nào cậu?
V: Khoan, cậu phải ngửi trước. Một quả lê chín thở ra một làn hương rất thoang thoảng và phảng phất, quyền năng của nó nằm trong ấn tượng nhẹ nhàng để lại trên khứu giác. Cậu có tưởng tượng ra được mùi nhục đậu khấu và mùi quế không?
B: Được.
V: Mùi quả lê có tác động lên tâm hồn y như các mùi thơm thảo mộc đó. Tâm hồn bị bao vây, như bị bỏ bùa, và một ngàn lẻ một ký ức và liên tưởng sẽ trào lên khi tâm hồn đào sâu xuống để cố hiểu lấy cái sức quyến rũ của thứ mùi hương cám dỗ này - nhưng cậu chẳng bao giờ hiểu được.
B: Còn vị của nó thế nào? Tớ không chờ được nữa.
V: Quả lê chín sẽ có nước ngọt tràn ra.
B: Nghe thấy ngon quá.
V: Bổ quả lê ra thì cậu sẽ thấy nó có một thứ thịt quả trắng sáng rực. Nó phát sáng lên vì ánh sáng tự bên trong nó. Ai mang theo một con dao và một quả lê sẽ không bao giờ sợ hãi bóng tối.
B: Tớ nhất định phải có một quả.
V: Độ chắc của quả lê cũng là một phần khó nói thành lời. Có khi quả lê khá giòn.
B: Như táo à?
V: Không, không giống quả táo đâu. Quả táo chống lại bị người ta ăn. Quả táo không bị ăn, nó bị chinh phục. Còn sự giòn của quả lê thì mời gọi và mỏng manh hơn. Ăn một quả lê giống như là ... hôn vậy.
B: Trời ơi, nghe thú vị quá!
V: Thịt quả lê khá sạn. Nhưng nó tan ra trong miệng.
B: Điều như vậy mà cũng có thể ư?
V: Tất cả lê đều thế. Đó là về hình dạng, cảm giác, mùi hương và độ chắc của quả. Tớ còn chưa nói về vị quả lê với cậu.
B: Trời ơi!
V: Vị của quả lê ngon sẽ như thế này khi cậu ăn, khi răng cậu ngập trong niềm hạnh phúc, nó trở thành hoạt động chính yếu chiếm lĩnh tất cả mọi thứ còn lại. Cậu chẳng muốn làm gì khác ngoài ăn quả lê của cậu hết. Cậu sẽ muốn ngồi hơn là đứng. Cậu sẽ muốn ở một mình hơn là với bạn bè. Cậu sẽ muốn có lặng im hơn là có âm nhạc. Tất cả mọi giác quan của cậu ngừng hoạt động, trừ vị giác. Cậu không còn thấy gì nữa, không còn nghe gì nữa, không còn cảm gì nữa - hoặc là tất cả dồn sức vào việc giúp cậu nhận thức được vị ngon thần thánh trong quả lê của cậu.
B: Nhưng thật sự thì vị của nó thế nào?
V: Quả lê có vị như, nó có vị như ... (nó vật lộn một hồi rồi nhún vai). Tớ không biết. Tớ không biết diễn tả bằng lời thế nào. Quả lê có vị như nó vậy.
B (buồn): Tớ ước gì cậu có một quả.
V: Và nếu tớ có một quả, tớ sẽ tặng cho cậu.
(Im lặng)
Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011
Argonath - Lord of the Rings
Argonath, còn gọi là Cổng Argonath hay Cột Vua, là công trình vĩ đại gồm 2 pho tượng rất lớn đặt hai bên bờ sông Anduin, được xây dựng nhằm đánh dấu ranh giới phía Bắc của Gondor. Hai pho tượng được tạc theo hình dáng của Isildur và Anárion, hai anh em, hai vị vua đồng cai trị Gondor ở phía Nam cùng với cha mình lúc đó là Elendil cai trị phía Bắc. Trong cuộc chiến tranh Liên minh Lần cuối, chính Isildur là người đã chặt đứt ngón tay đeo nhẫn của Sauron nhưng sau đó là từ chối không hủy chiếc nhẫn trong ngọn lửa Mordor.
Hình ảnh trong phim của Peter Jackson.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











