
Tôi bắt đầu tìm kiếm phim được làm dựa trên tiểu thuyết của Haruki Murakami cách đây vài tháng và phát hiện ra có khá nhiều phim đã được dựng từ truyện của ông chứ không phải chỉ có cuốn "Rừng Nauy" đang được Trần Anh Hùng dựng. Nhưng "Rừng Nauy" là bộ phim đầu tiên dựng từ tiểu thuyết. Còn các phim còn lại đều dựng từ truyện ngắn.
Phim Tony Takitani do Jun Ichiwara, đạo diễn người Nhật dựng. Đó là thật sự là một bộ phim Nhật.
Khung hình phim đơn giản, camera ít quay, dường như hầu hết cảnh đều được quay bằng cách cho cameraman lướt từ bên trái sang bên phải màn hình. Xuyên suốt bộ phim là nhạc. Nhạc nền lúc nào cũng vang lên, chủ yếu là tiếng piano gõ từng nốt rời rạc.
Tiết tấu phim chậm rãi. Một người dẫn chuyện đi suốt phim. Cả bộ phim 75 phút là một câu chuyện. Thậm chí nhân vật cũng tham gia dẫn chuyện bằng lời nói của mình một cách trực tiếp.
Đột nhiên tôi có cảm giác, nếu tất cả tác phẩm của Haruki được dựng thành phim, phải chăng nó đều đơn điệu và lặp lại theo một motif chậm rãi, ánh sáng u tối, nhạc phim buồn buồn? Thế chẳng phải chán lắm sao?
Không, tôi nghĩ là sẽ có cách khác.
_______________
Khi một người cô đơn từ nhỏ như Tony Takitani thì sẽ không cảm nhận được rằng mình cô đơn.
Khi một người chợt vì một lý do nào đó nhận ra mình cô đơn như Tony Takitani thì sẽ tìm cách để hết cô đơn hay chết đi.
Khi một người đã không còn cô đơn như Tony Takitani thì sẽ luôn luôn lo sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ cô đơn trở lại. Đó là nỗi lo sợ ám ảnh.
Khi một người cô đơn trở lại như Tony Takitani thì chắc sẽ biến kí ức của mình thành những làn gió thổi đi trong sương mù.

_-_Elegy_(1899).jpg)
