Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

Tony Takitani


Tôi bắt đầu tìm kiếm phim được làm dựa trên tiểu thuyết của Haruki Murakami cách đây vài tháng và phát hiện ra có khá nhiều phim đã được dựng từ truyện của ông chứ không phải chỉ có cuốn "Rừng Nauy" đang được Trần Anh Hùng dựng. Nhưng "Rừng Nauy" là bộ phim đầu tiên dựng từ tiểu thuyết. Còn các phim còn lại đều dựng từ truyện ngắn.

Phim Tony Takitani do Jun Ichiwara, đạo diễn người Nhật dựng. Đó là thật sự là một bộ phim Nhật.

Khung hình phim đơn giản, camera ít quay, dường như hầu hết cảnh đều được quay bằng cách cho cameraman lướt từ bên trái sang bên phải màn hình. Xuyên suốt bộ phim là nhạc. Nhạc nền lúc nào cũng vang lên, chủ yếu là tiếng piano gõ từng nốt rời rạc.

Tiết tấu phim chậm rãi. Một người dẫn chuyện đi suốt phim. Cả bộ phim 75 phút là một câu chuyện. Thậm chí nhân vật cũng tham gia dẫn chuyện bằng lời nói của mình một cách trực tiếp.

Đột nhiên tôi có cảm giác, nếu tất cả tác phẩm của Haruki được dựng thành phim, phải chăng nó đều đơn điệu và lặp lại theo một motif chậm rãi, ánh sáng u tối, nhạc phim buồn buồn? Thế chẳng phải chán lắm sao?

Không, tôi nghĩ là sẽ có cách khác.

_______________

Khi một người cô đơn từ nhỏ như Tony Takitani thì sẽ không cảm nhận được rằng mình cô đơn.
Khi một người chợt vì một lý do nào đó nhận ra mình cô đơn như Tony Takitani thì sẽ tìm cách để hết cô đơn hay chết đi.
Khi một người đã không còn cô đơn như Tony Takitani thì sẽ luôn luôn lo sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ cô đơn trở lại. Đó là nỗi lo sợ ám ảnh.
Khi một người cô đơn trở lại như Tony Takitani thì chắc sẽ biến kí ức của mình thành những làn gió thổi đi trong sương mù.


Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Nước nhỏ giọt từ tán lá cao
Lá tre sắc cứa vầng trăng đẫm máu
Đêm oi nồng
Củi đậu đun hạt đậu.

Tháng tư vừa hoàn hồn
Con gà mái đẻ quả trứng non
Đêm đen kịt đen kịt
Màu phấn son.

Ve bắt đầu kêu ra rả
Mưa đầm
Oi ả
Rơm rạ
Bắt lửa
Cháy tàn.

___________

Chợt mê thét giữa sân
Nét mác chữ thiên toạc lưng trâu mộng
Máu đổ
Mây đùn
Gió lộng

Sớm mai đi

(Hoàng Cầm)


Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Để được bay



Để được bay, bạn phải có một thứ gì nhấc mình lên.

Về bản chất, con người không thể nào bay. Cơ bắp của chúng ta quá yếu ớt. Con người không thể nào tự nâng mình lên bằng cánh tay của mình. Chúng ta phải viện đến những phương tiện khác để phục vụ cho giấc mơ ấy.

Giấc mơ được bay lên bầu trời xanh của con người là một giấc mơ đẹp và vĩ đại, đồng thời cũng chính là bi kịch của chính loài người. Con người đã thử hết mọi cách nhưng để rồi thất vọng nhận ra rằng: bay bằng chính sức mình là điều bất khả. Đó là bi kịch của Ἴκαρος.

"How to train your dragon" là một bộ phim đẹp, hình ảnh đẹp, hiệu ứng đẹp. Một bộ phim làm tôi nhớ đến giấc mơ vĩ đại kia: GIẤC MƠ BAY.

Xem Hiccup và Astrid bay cùng Toothless, tôi thấy tuyệt diệu quá. Nhạc nền là bài Romantic Flight của John Powell, thoạt tiên tôi nghe thấy âm hưởng nhạc Bắc Âu. Không hiểu sao nhạc Bắc Âu luôn làm tôi mê mẩn, nó làm tôi liên tưởng đến những đồng cỏ ngút ngàn, những đỉnh núi tuyết phủ, những ngôi nhà nho nhỏ của người Hobbits trong Chúa Nhẫn. Nó làm tôi nhớ đến những giấc mơ.

Ôi, con người chẳng thể nào vươn ra những đôi cánh như Rafael hay Gabriel. Con người hoặc là cưỡi rồng như Hiccup, hay trở thành Toruk Makto như Jake Sully, hoặc chế tạo ra thứ máy móc nâng mình lên trời như Orville và Wilbur Wright. Con người không thể nào gắn sáp vào lông chim và bay lên như Ἴκαρος được. Mặt trời sẽ thui đốt những giấc mơ.

Tôi luôn đặt trường hợp mình sống vào năm 1969, khi mà Neil Amstrong bước những bước chân đầu tiên trên Mặt trăng, và tự hỏi mình sẽ cảm thấy gì lúc đó. Hẳn là tôi sẽ cảm thấy một niềm hạnh phúc vô biên và hẳn môt cảm thức vĩ đại sẽ bao trùm lấy tôi. Cả ngàn năm rồi, con người mơ ước được chạm tay lên nền trời ấy, lên những vì tinh tú xa vời ấy, từ khi người Do Thái xây tháp Babel mong được với tới những tầng trời cao.

Nói chung, tôi thật khó khăn khi diễn đạt những cảm xúc của mình. Nhưng bộ phim hẳn phải rất hay, vì nó chạm được tới giấc mơ sâu kín và vĩ đại nhất của tôi và của cả nhân loại.

Nói chung, để được bay bạn phải có một con rồng.

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Đọc bài này, mình bỗng nhớ cuốn Monet mà mình bị mất. Buồn quá.

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010


Sực nhớ câu thơ mình để title của cái blog này. Sau đó search google ra thấy có bạn này tự nhiên chôm thơ của mình. Sau đó lại nhớ tới 2 bài thơ cũ xưa này, viết trong những ngày nóng bức cuối tháng tư năm 2008.
-----------
tranh Elegy của Bouguereau.

-----------
Ta viết cho ta (1)

Ta đi ngược chiều gió
Lòng nặng trĩu nỗi buồn
Gió ơi hay là gió
Thổi ta bay đi luôn

Gió mang ta đến một nơi nào đó
Hình như ở lưng trời
Nơi ấy thật yên bình tĩnh lặng
Cho ta thoát khỏi mọi cuộc chơi

Nơi ấy chỉ có ta và gió
Chẳng có trời xanh, chẳng có mây
Chẳng có đồng cũng không có cỏ
Chẳng có cánh chim cánh bướm bay.

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say

Ta chỉ muốn ở một nơi tĩnh lặng
Gió hãy đưa ta tới, rồi bay xa
Để ta lại một mình trong im ắng
Cho ta chỉ có mình ta

Ta đạp xe giữa chiều gió ngược
Gió thổi mạnh lắm, ta vẫn đi
"Tại sao ta không xuôi theo gió?"
Cũng giống như "Sáng sớm, ta thức dậy làm gì?

Ta muốn quẳng hết mọi thứ đi
Mọi thứ ta đã viết và ghi
Mọi thứ ta đã cho và nhận
"Sáng sớm ta thức dậy làm gì?"

Chiều nay ta buồn, buồn lắm
Ta buồn hơn thảy mọi lời ca
Và xe ta đi ngược chiều gió thổi
Chỉ có bụi phả vào mặt ta.
-----------

Ta viết cho ta (2)

"Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy"
(Nguyễn Đình Thi)

Và người đi trong một chiều mưa bay
Và người đi trong một chiều gió thổi
Và người đi mái đầu vương hạt bụi
Và người đi trên những chặng đường dài

Ta với người chỉ là một hay hai?
Một phố vắng ta với người cùng bước
Phố vắng tanh, nào trời, mây, nào nước
Người cô đơn hay ta cũng cô đơn.

Và ta đi trong vài ánh nắng chiều
Và ta đi trong gió thổi đìu hiu

"Một chút sương lên... lên vừa đủ lạnh
Thôi thế là đành: tôi chẳng có ai yêu !"
(Trần Dần)

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

[...]Và bạn biết đó.
Khi đã bắt đầu dạo một nốt thường.
Bạn sẽ thích dạo một nốt cao hơn.
Nhưng lại không thích chạm vào một nốt trầm.
Một nốt trầm nào đó...
Nó sẽ không làm những ngón tay trở nên bay bay.
Nó chỉ làm cho lời hát trở nên mệt mỏi.
Nhưng bản nhạc mà không có một nốt trầm,
Thì cũng sẽ không có một nốt đô cao.[...]
(Quỳnh)


Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Ngắt một ngọn cỏ


Ngắt một ngọn cỏ
Ta thấy mùi hương

Ngắt một ngọn cỏ
Ta thấy thời gian
Thấy những niềm kỳ vọng
Thấy những nỗi buồn ngập tràn
Thấy giây phút ta thẫn thờ nhìn ra phía trước

Ngắt một ngọn cỏ
Ta thấy âm ẩm bàn tay
Thấy những gì đã đổ trên nền cỏ này
Thấy những màu đỏ, màu trắng, màu đen
Hòa vào màu xanh
Bị đè bẹp bởi màu vàng

Ta chờ một ngọn gió
Ta chờ một niềm vui
Ta ngắt một ngọn cỏ
...

Những nụ cười chế giễu
Những cái nhìn bạc nhược
Những nỗi niềm chẳng nói nên lời

Ngắt một ngọn cỏ
Ta từng thấy niềm vui
Những niềm tin, những điều chờ đợi
Những tình yêu
Những hứa hẹn, những chờ mong
Những bài ca ấm nồng

Ngắt một ngọn cỏ
Phải chăng ta thấy ngày mai?