Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Lâu rồi

Con mèo ngồi nhìn chiếc xe đạp đóng bụi tựa sát vào tường
Vòi nước chẳng ai buồn tắt chảy ngập đầy chậu hoa hướng dương
Gió thổi giấy vụn ai xả đầy mặt đất
Trên trời không một hạt nắng vương.
Con mèo bắt đầu cọ quậy và nó nhìn lên trời
Bầu trời mù mịt những hạt bụi rơi rơi
Chiếc đồng hồ cát ai đã lật ngược lại nằm trên bãi cỏ
Thời gian bắt đầu trôi.
Bầu trời chẳng có chút nắng nên mắt con mèo mở tròn
Thu từng hạt từng hạt áng sáng
Anh cũng muốn mở mắt mình ra như vậy.
Những tế bào hình que
Những tế bào hình que...
Ngày buồn đã trôi qua
mà ngày vui vẫn chưa đến.
Những dòng chữ u ám
Những câu văn u sầu
Những điệu nhạc u uẩn
Lâu rồi tôi đã cất đi đâu?

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010



"Người ta nói rằng điều duy nhất mình phải sợ là sợ chính bản thân mình, nhưng tôi không tin như vậy", người đàn ông nói. Rồi, một lúc sau, ông thêm, "Ừ, nỗi sợ ở đó, đúng. Nó đến với chúng ta dưới nhiều dạng khác nhau, ở nhiều thời điểm khác nhau, và nó nhấn chìm ta. Nhưng điều đáng sợ nhất ta là khi ta quay lưng lại với nỗi sợ và nhắm mắt lại. Khi đó ta lấy ra những điều quý giá nhất từ bên trong mình và đầu hàng một điều gì đó. Điều gì đó, trong trường hợp của tôi, là một con sóng."

(Haruki Murakami - The seventh man)

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

Yotsuba&!


Yotsuba & Mùa thu

- Ba ơi, ba biết mùa thu không ba? Để con chỉ ba nha?
- Con nói cho ba biết xem nào.
- Có rất nhiều thứ đổi sang màu đỏ nà.
Cây nà
Núi nà
Biển nữa...
- Hả, biển nữa sao?
- Rồi sau đó bụng con đói meo
Chị Fuka đã nói vậy đó.



Chừng nào mình cầm trên tay Yotsuba&! 9 đây? Hức.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Sao mèo ngủ trong nhà?


Hôm nay trời nắng đẹp
Mà mèo lại ngủ trong nhà
Sao không ra sân thượng
Ngắm nhìn những cánh chim xa?

Nắng chiếu lên bộ lông vàng rực
Mèo lăn lộn trên mặt nền ấm áp
Giơ bàn chân mềm như nệm lên cao
Móng vuốt xòe ra trong nắng.

Mùi cà phê sực nức trong không trung
Quần áo phơi trong gió
Và nắng rọi xuống đất
Mèo lim dim ngủ trên nền nhà.

Những quả olive
Những quả olive xanh mướt
Cô gái kia hái ở miền Địa trung hải

Những trái thanh long
Những trái thanh long đỏ hồng
Chàng trai nọ ngắt từ vùng Bình Thuận

Cũng trong một ngày nắng đẹp.

Những con chim, những con chim bay qua đại dương
Đại dương một ngày nắng đẹp.

Tượng Đức Bà, tượng Đức Bà trong vườn hoa
Những giọt nước đọng từ lần tưới của cái vòi xịt nước
Lóng lánh trong một ngày nắng đẹp.

Còn anh, anh đứng trên sân thượng.
Nắng chiếu ấm đến từng sợi chân lông.
Và suy nghĩ về một ngày nắng đẹp.
Tại sao mèo lại nằm ngủ trong nhà?

"Tình yêu của chúng ta giản dị như bài ca"
Tagore

_____
Tranh "Cánh đồng hoa mỹ nhân tại Argenteuil" - Monet

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Làm ơn

Ai mượn hay lấy nhầm cuốn Monet của tui, làm ơn trả tui đi mà. Tui khóc đó.

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Lắng nghe gió hát


Hà Nội tạm biệt tôi bằng một cái nóng đột ngột đến ngộp thở. Đúng theo nghĩa của từng từ.

Tôi ngồi trong taxi, cái nóng kéo đến như một làn mây mù bất chợt giăng ngang khiến tôi chẳng có cách chi chống đỡ. Bàn tay con người làm sao xua đi được mây mù. Tôi cũng không thể thở được, bèn nới lỏng cổ áo ra; sau đó, lột phăng chiếc áo lạnh dày màu vàng bên ngoài; lột tiếp lớp áo len dày; cuối cùng lột cả lớp áo len mỏng.

Tôi mở rộng cửa sổ, gió thốc vào từng đợt. Gió mùa đông bắc Hà Nội thổi ào ào vào mặt tôi hệt như những làn gió nhẹ đầu hạ ở Sài Gòn. Thật không hiểu nổi.

Mồ hôi tôi túa ra đầy trán.

(Tranh The Dream - Henry Rousseau)