Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Sao mèo ngủ trong nhà?


Hôm nay trời nắng đẹp
Mà mèo lại ngủ trong nhà
Sao không ra sân thượng
Ngắm nhìn những cánh chim xa?

Nắng chiếu lên bộ lông vàng rực
Mèo lăn lộn trên mặt nền ấm áp
Giơ bàn chân mềm như nệm lên cao
Móng vuốt xòe ra trong nắng.

Mùi cà phê sực nức trong không trung
Quần áo phơi trong gió
Và nắng rọi xuống đất
Mèo lim dim ngủ trên nền nhà.

Những quả olive
Những quả olive xanh mướt
Cô gái kia hái ở miền Địa trung hải

Những trái thanh long
Những trái thanh long đỏ hồng
Chàng trai nọ ngắt từ vùng Bình Thuận

Cũng trong một ngày nắng đẹp.

Những con chim, những con chim bay qua đại dương
Đại dương một ngày nắng đẹp.

Tượng Đức Bà, tượng Đức Bà trong vườn hoa
Những giọt nước đọng từ lần tưới của cái vòi xịt nước
Lóng lánh trong một ngày nắng đẹp.

Còn anh, anh đứng trên sân thượng.
Nắng chiếu ấm đến từng sợi chân lông.
Và suy nghĩ về một ngày nắng đẹp.
Tại sao mèo lại nằm ngủ trong nhà?

"Tình yêu của chúng ta giản dị như bài ca"
Tagore

_____
Tranh "Cánh đồng hoa mỹ nhân tại Argenteuil" - Monet

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Làm ơn

Ai mượn hay lấy nhầm cuốn Monet của tui, làm ơn trả tui đi mà. Tui khóc đó.

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Lắng nghe gió hát


Hà Nội tạm biệt tôi bằng một cái nóng đột ngột đến ngộp thở. Đúng theo nghĩa của từng từ.

Tôi ngồi trong taxi, cái nóng kéo đến như một làn mây mù bất chợt giăng ngang khiến tôi chẳng có cách chi chống đỡ. Bàn tay con người làm sao xua đi được mây mù. Tôi cũng không thể thở được, bèn nới lỏng cổ áo ra; sau đó, lột phăng chiếc áo lạnh dày màu vàng bên ngoài; lột tiếp lớp áo len dày; cuối cùng lột cả lớp áo len mỏng.

Tôi mở rộng cửa sổ, gió thốc vào từng đợt. Gió mùa đông bắc Hà Nội thổi ào ào vào mặt tôi hệt như những làn gió nhẹ đầu hạ ở Sài Gòn. Thật không hiểu nổi.

Mồ hôi tôi túa ra đầy trán.

(Tranh The Dream - Henry Rousseau)

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

Cá nục và cà chua

Con mèo ngồi nhìn trời mưa
Trong đầu nó nghĩ
Về một buổi ban trưa
Cái đuôi nó ngoe nguẩy
Theo nhịp quả lắc đung đưa

Con mèo chỉ biết ngồi thừ
Đầu óc sạch trơn trống rỗng
Chỉ còn cá nục và cà chua
Trong một buổi trưa nắng ấm

Bàn tay anh vuốt ve
Bộ lông vàng mềm mại
Con mèo khẽ ngẩng nhìn
Mặt trăng hơi tai tái

Những quầng sáng xung quanh mặt trăng bắt đầu rộng dần, lan dần ra như một thứ chất lỏng.
Mặt trăng chảy ra dưới con mắt tròn xoe của con mèo.
Từng giọt, từng giọt chảy xuống như một dòng sữa trắng đục.
Nhịp đuôi con mèo vẫn giữ nguyên theo quả lắc đung đưa.

____________________
"I'm crazy like a fool."
Boney M
____________________

Cá nục và cà chua
Mayonnaise và sandwiches
Macaroni và hamburger
Khoai tây và cà rốt
Táo và củ hành

____________________
"Những con mối bay ra"
Trần Đăng Khoa
__________________

Những điều đã biết đang bay lơ lửng giữa trời cao
Những điều chưa biết vẫn nằm im trong giỏ
Con mèo vẫn nhịp đuôi theo quả lắc
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh
Anh ngồi giữa âm thanh của thời gian
Ngồi thừ ra và rỗng
Như một căn nhà có gió lùa
Bàn tay anh chạm vào từng sợi bóng tối nhỏ
Vạn vật trôi như lá thu rơi.

.........................

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Nỗi lo sợ


Con mèo nhỏ.

Nó bước đi trong làn sương. Bàn chân tròn tròn có những cái núm đệm mềm mại khe khẽ giẫm lên những hạt sương long lanh óng ánh. Cái mũi nó chốc chốc lại hếch lên, ngửi ngửi, chốc chốc lại cúi xuống, ngửi ngửi. Đồng tử trong con mắt trong veo như thủy tinh của nó giãn ra hết cỡ. Một đôi mắt tròn xoe. Nó bước đi trong làn sương.

Nó bước đi, tịnh không một tiếng động. Chậm rãi, chậm rãi, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Bốn cái chân nhỏ, thanh thoát, quý phái đứng trên bốn cái đệm, khoan thai, đủng đỉnh giẫm lên đâu đó trên mặt đất thấm đẫm sương.

Nó dừng lại bên bờ rào, cúi xuống hít ngửi rồi ngoạm nhấm nháp vài cọng cỏ. Nó đứng lại, khum xuống tròn tròn như một túm bông bên khe đá dùng cái lưỡi liếm một ít nước. Rồi chính cái lưỡi thô ráp ấy được nó dùng để liếm láp bộ lông vàng của mình.

Nó là một con mèo vàng, đi trong làn sương.

___________________

Con mèo khẽ nói với Schrödinger:
- Chuyện gì xảy ra nếu tôi là nửa con mèo chết và nửa con mèo sống.
- Mày sẽ không còn là một con mèo sống nữa, cũng chẳng phải một con mèo chết. Hàm sóng là một sự chồng chập giữa 50% mèo sống và 50% mèo chết. Nhưng đấy là hành trạng biểu diễn của hệ, còn mày, mày hoặc sống hoặc chết.
- Ai đảm bảo tôi hoặc sống hoặc chết? Ai là người quan sát?
- Mày chính là người quan sát của mày. Trạng thái của mày độc lập với việc quan sát. Nếu mày hiểu ta đang nói gì.

Con mèo lắc đầu, và kêu "Meo". Việc tôi sống hay chết thuộc về 2 vũ trụ khác nhau.

___________________

Con mèo trèo lên một cái cây cao thật cao. Nó bắt đầu lo sợ.

Sinh tồn là bất an.

Con mèo cảm thấy nó muốn đọc Kierkegaard.

___________________

Mọi người đều biết một thực tế là có những chân lý cảm xúc mang tính chủ quan. Tôi yêu con mèo của tôi, nhưng đấy không phải là chân lý tôi đòi hỏi mọi người chia sẻ. Sự hờ hững của mọi người không có nghĩa là chân lý ấy không đúng - với tôi.

(Dave Robinson - Introducing Kierkegaard - NXB Trẻ)

___________________

Bạn cũng lo sợ như tôi chứ? Nỗi sợ là một điều thường trực.

Tôi muốn nói với bạn rằng: có lẽ chúng ta có những nỗi sợ giống nhau.

Tôi và bạn có cả một tuổi trẻ phía trước. Trước mắt, cứ nắm tay mà bước đến phía trước, bạn nhé. Bạn yêu quý của tôi.