Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2009

Gió - Mộng 10

Bài ca tôi trôi đi đâu?

Bạn có nghe được lời ca không Cỏ?
Tôi đương bay giữa muôn ngàn sóng vỗ
Về đến bên ngọn đồi của Gió
Nơi tôi vẫn ru bạn ngủ hằng đêm.

Khi tôi lượn bên trên mặt nước êm
Tôi có nghe được cả tiếng Người hát
Hoà vào lời ca tôi, len vào âm nhạc
Người với tôi cất lên bản hoà ca
Với ánh trăng sáng vằng vặc xa xa
Tôi là Gió - vũ điệu vô cùng tận.

Hình như người mang theo đôi cánh trắng...

Dưới chân tôi là cả biển rượu vang
Theo nhịp sóng đánh từng cơn bọt mạnh
Mùi hương say có hoà vào điệu nhạc
Cho bản hoà ca ru cỏ ngủ êm đềm...

"Giá như người biết ta như làn gió..."
Này hỡi Cỏ, em có nghe thấy chăng?

Có những thứ qua rồi, chỉ còn vương lại nỗi nhớ
Như ngọn gió bay qua cánh đồng cỏ
Có những thứ chưa đến, chỉ có nỗi nhớ đến trước tiên
Như lời ca từ đôi cánh trắng bay theo làn gió
Có những nỗi nhớ chẳng có cách chi thể hiện
Chỉ có thể ghi ra bằng lời thơ
Có những nỗi nhớ chẳng có cách chi để biết
Chỉ có thể cất lên bằng tiếng hát.

Khi con người lạc lối trong bao la của cơn say
Anh chỉ còn cách hy vọng
Và gửi hy vọng theo những làn gió.

Bài ca tôi trôi đi đâu?

Trăng - Mộng 9

Này hỡi em, em mơ gì đấy Cỏ?
Mà lặng im say ngủ giữa đồng Trăng
Khẽ trở mình trong nhịp đưa của Gió
Khuya lắm rồi, sương đọng lại thành băng.

Này hỡi Cỏ, ta muốn hỏi chút rằng
Trong say ngủ có lúc nào em thức?
Để lắng nghe trong đêm đen như mực
Tiếng hát ai ru giấc mộng tròn căng.

Em có biết người-có-đôi-cánh-trắng
Đôi cánh kia hệt như những giấc mơ
Và lời ca, hay là những vần thơ
Vang vang mãi trong đêm đen vô tận.

"Giá như người biết ta như làn gió
Vờ vui say qua khắp nơi này nọ
Để quên về một cánh chịm xa xăm..."

Giá như cỏ biết
Đêm đêm
Trái tim ấy khóc thầm...

Này hỡi Cỏ, hình như em có nói
Về một người bay che khuất mặt ta
Hay đó chính là người-có-đôi-cánh-trắng?
Ta là trăng mà cũng chẳng hiểu ra.

"I feel so lonely
I'm waiting for you
But nothing ever happens and I wonder"
(Lemon tree - Fool's Garden)

Cỏ đã đợi, Cỏ đã chờ
Liệu người có tới
Từ nơi sâu thẳm mênh mông...

Này Cỏ hỡi, em buồn lắm phải không?
Cứ ngủ yên trên ngọn đồi của Gió
Người sẽ tới vào một ngày nào đó
Cứ êm đềm mà ngủ trên đồi.

Ta chỉ có thể hy vọng thế mà thôi
...

Người - Mộng 8

Này Cỏ ơi,
Đã mấy lần bạn vào trong giấc mộng của tôi?

Xoè rộng cánh
Tung người lên
Đập thật mạnh
Tôi muốn bay thật cao
Tìm đến Ngọn đồi của gió
Nơi vầng trăng chỉ rõ
Rằng bạn đang chìm trong giấc ngủ say sưa.

Hỡi Cỏ!
Tôi biết tìm bạn nơi đâu bây giờ?

Trong giấc mơ
Tôi thấy tôi gần bạn lắm
Đó là những khi tôi trầm tư trên cỏ
Hay tôi kiếm tìm bạn giữa những vì sao
Hay lang thang trong những trận mưa rào
Cùng với bạn bên tai tôi ca hát
Có phải bạn là chủ thứ mùi hương nhàn nhạt
U buồn nhưng lại đẫm thanh tao
Thật ra bạn là gì vậy Cỏ?
Đối với thế giới này, phải chăng chỉ là một thực thể bé nhỏ?
Hay là cả một kiệt tác của tự nhiên?
Hay bạn là cái đẹp mỹ học do tôi tạo nên?
Hay bạn không hơn một khái niệm?
Hoặc bạn là một thứ ẩn dụ?
Hoặc bạn là tinh thần của vũ trụ vĩnh hằng?

Tôi không biết
Cánh tôi mỏi
Đầu tôi mệt
Thân tôi rã rời
Lại đành đáp xuống dòng suối
Không gian trước mặt tôi được chiếu sáng bởi một thứ ánh trăng bàng bạc
Cho tới chân trời, tôi vẫn thấy rõ
Nhưng tôi chẳng tìm được Ngọn đồi của Gió
Bạn ở đâu vậy, Cỏ của tôi?

Chân tôi khẽ lướt trên cánh đồng
Thật nhẹ nhàng, chẳng nỡ đạp lên hoa dại
Hoa dịu dàng vuốt cánh tôi mềm mại
Tôi muốn hét thật to tên bạn giữa đồng Trăng
Rồi tôi gục xuống bên một nụ hoa vàng.

Xa xa, đoá hải đường khẽ rụng...

Cỏ - Mộng 6

Bạn vào trong giấc mơ của tôi từ khi nào vậy Cỏ?

Bạn chẳng phải cả Cánh Đồng
Bạn chỉ là một sinh linh bé nhỏ
Thân bạn mềm để vui say cùng gió
Lá bạn mỏng để đùa với sương đêm
Tôi muốn nằm lên, ôm choàng lấy thân bạn mềm
Mà hát với trăng
Mà múa với sao
Mà ngập chìm trong cỏ, giữa bầu trời cao.

"Đưa đẩy bước chân
Giơ tay mà hái
Cỏ lá mùa xuân"
(Sonojo - Nhật Chiêu dịch)

Tôi yêu bạn
Tôi yêu cỏ xanh
Tôi yêu chính Cỏ mong manh
Tôi quỳ xuống hôn lấy Cỏ trong lành
Tôi vui sướng như chưa từng hoan lạc
Tôi cất giọng như chưa từng ca hát

"Hãy hát lên
như cánh chim
hãy rung trống
như dòng thác
Tay áo ta phất
như tuyết bay ngang trời..."
(Kịch Noh "Yamauba" - Zeami - Nhật Chiêu dịch)

Ôi Cỏ ơi!

Trên cỏ tôi ngồi
Nhìn cuộc đời
Trôi.

Gió thổi
Cỏ ngã rạp
Tóc tôi bay.

Ánh dương kia soi sáng
Trời xanh kia rộng vô cùng
Chỉ là một phần của vũ trụ lớn mênh mông
Còn bạn là Cỏ
Mong manh và bé nhỏ
Có lẽ nào bạn chỉ là vô nghĩa không?

"Tôi đi hái
những bông hoa tím
trên cánh đồng
và tôi ở lại
ngủ giữa mùa xuân"
(Akahito - Nhật Chiêu dịch)

Trên cỏ tôi ngồi
Trầm tư về Cỏ
Nghĩa là tôi nghĩ về bạn
Nghĩa là tôi ngẫm lại tôi
Nghĩa là tôi ngắm cuộc đời.

"Một ẩn sĩ, tôi không biết là ai, từng nói rằng chẳng có gì ràng buộc ông với thế gian này, và điều độc nhất mà ông hối tiếc phải giã từ chính là bầu trời xanh thế kia"
("Trầm tư trên cỏ" - Kenko - Nhật Chiêu dịch)

Này Cỏ, bạn vào trong giấc mơ của tôi từ khi nào vậy?

Trăng - Mộng 7

Êm đềm cỏ ngủ trên đồi
Gió ơi, ru cỏ ngủ ngon
Sương ơi, nhẹ nhàng, cỏ lạnh
Ôi! Ta chỉ là
Vầng trăng tròn, vầng trăng tròn...

Ngươi đang bay đâu đó
Hỡi con người có đôi cánh trắng
Có phải ngươi đang bay đi tìm cỏ
Đang say ngủ trên ngọn đồi xa kia
Ngọn đồi kết tinh từ ngọn gió?

Này, con người có đôi cánh trắng
Cánh ngươi mỏng, sao ta thấy nằng nặng
Có phải là nỗi u hoài kết tụ ngàn năm
Hay chỉ đơn giản ngươi tắm trong nước mắt?

Hình như ta từng thấy ngươi ngồi khóc
Bên một dòng suối xa
Chắc hẳn ngươi nằm mơ thấy Cỏ
Nên ngước đầu lên hát tên ta
Thanh âm ngươi truyền trong làn gió
Đến nơi đâu, có lẽ ta không rõ
Có lẽ Cỏ đã nghe được tiếng ngươi
Trên đồi cao kia hay là Cỏ đang cười
Hoặc thì thầm với gió Cỏ đang khóc.

Có lúc ta quay nhìn những tinh câu xa lạ
Những tinh cầu lạnh giá
Có cả tinh cầu B612 của chú Hoàng tử bé
Tự hỏi có nơi nào như Địa cầu này không?
Nơi cái nhỏ bé hoà với cái mênh mông?
Nơi mà ta quay vòng mấy triệu năm
Vẫn chưa hiểu được dù chỉ một phần nhỏ xíu.

Này con người có đôi cánh trắng
Ngươi bay đi đấy à?
Ngươi có muốn bay đi tìm Cỏ
Ở ngọn đồi Gió nơi xa?
Ngươi có muốn đến nghe Cỏ hát
Bản hoan ca cỏ non mượt mà?

Cánh người khuất ánh trăng tà...

Sao - Mộng 5

Này là hoa
Kia là gió
Này là cỏ
Đó là cây
Này là ánh trăng vàng chênh chếch khẽ chạm ngọn mây
Kia là đồng lúa xanh nghiêng nghiêng vờn như đợt sóng
Này là anh
Đó là em
Trên đầu chúng ta là cả bầu trời đêm.

Một bầu trời đầy sao chi chít.

Em trốn vào trong tận ánh trăng
Mà khẽ gọi: Đố anh tìm em đó
Anh nhẹ nhàng ẩn vào trong làn gió
Bay lên trời mà ve vuốt thế gian
Mà lượn với vầng trăng dịu dàng
Trên bầu trời, sao vẫn đầy chi chít.

Bỗng ánh trăng vụt tắt
Cho không gian tối mịt
Anh với em bay nhẹ giữa tầng cao
Chẳng còn mùi hương
Chẳng còn tiếng hát
Chẳng còn bất cứ vũ điệu nào
Chỉ còn những ánh sáng vọng về từ quá khứ
Của những vì sao.

Em với anh
Là người
Hay là những linh hồn
Hay là những ý chí
Hay là siêu hình hơn
Em không biết
Em chỉ biết rằng
Ta là một phần của vũ trụ
Ta cũng là vầng trăng
Ta cũng là ánh sáng
Ta cũng là bụi cát
Và có khi cũng là một hạt proton
Anh nghĩ rằng vũ trụ ở bên trong
Cũng có khi ở bên ngoài ta vậy.

Rồi em cười vang
Tiếng cười giòn tan khúc khích
Anh nghe như mình cũng đang cười
Chợt nhận ra sao giọng mình tinh nghịch
Anh là em và em cũng là anh.

Dưới ánh sao băng qua muôn vàn không thời gian
Anh thấy em mờ mịt và trong trẻo
Như photon đang lan tràn mọi nẻo
Em có mặt ở khắp cả không gian
Anh lượn lờ khắp vũ trụ thênh thang
Mà mìm cười: Anh ở trong em đó.
Anh muốn cho cả thế gian này rõ
Anh yêu em
Nhiều hơn vũ trụ này.

Cỏ - Mộng 4

Cỏ muốn làm vũ trụ
Hay người muốn làm tôi?
...

Giữa gió ngản
Giữa ánh trăng bàng bạc
Giữa trời đêm ca hát
Giữa muôn vàn ánh sao
Ta xoè cánh
Bay cao.

Này cỏ ơi
Ta muốn được làm ngươi
Để nằm im trong thinh lặng
Để mà ngủ trên đồi
Để lắng nghe giọt sương tinh khôi
Rơi trên từng kẽ lá
Để hoà vào thanh âm biển cả
Say sưa cùng đàn cá hát ca
Để ta quên: ta là ta.

Ta muốn được cuốn vào vũ điệu cùng gió
Đến đây với ta, ta là ngọn cỏ
Ta chôn giấu Vẻ đẹp vĩnh hằng.

Ta muốn được soi bóng dưới vầng trăng
Muốn được khóc cho lệ mình đẫm sáng
Muốn được vui cho qua cơn mê sảng.

Ta chỉ muốn lặng im như ngọn cỏ
Êm đềm mà ngủ trên đồi
Lặng im mà nhìn vũ trụ
Nhẹ nhàng mà gọi : Cuộc đời ơi.

Thế ra cỏ có biết
Mình là vũ trụ chưa?