Mây và sóng

Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.

Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Forget me

Forget me
Forget me
Oh, forget me.

For I have slept on those flowers
growing on trees.
For I have counted the sheep
Running in meadow.
For I have caught the birds
Singing by the window.

Forget me
Forget me,
Oh forget me.

Since you may never forgive me.

So leave me
So leave me
Leave me now as I am flying on the sky,
Leave me now as I still have not known.
I am elegant, beautiful and yet vulnerable.
So just leave me
When I have not come.

When I have not come
Tell my friends I will just pass by
Tell my cat I will feed him later
Tell my Espeon he did not know anything
Tell my Umbreon he had better cry.
And tell yourselves to leave me now.

Since you may never forgive me, again.

Forget me
Forget me
Oh, my friends, forget me

As I will forget you all.

_________________________


Mê tấm ảnh này của chị Bò.

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Umbreon

Khi trời tối, tới lượt Umbreon bước xuống từ tán cây. Nó hỏi tôi ngay lập tức. "Espeon đã nói những gì dưới ánh mặt trời?".

Tôi lắc đầu. Chẳng nói gì. Có lẽ Umbreon cũng biết thế đã là đủ.

Umbreon bước đi dưới trăng. Nó hấp thụ ánh trăng như thể đó là nguồn năng lượng, như thể Espeon hấp thụ ánh sáng mặt trời. Những vòng tròn màu vàng trên người nó sáng rực rỡ. Đôi mắt nó mở to và đỏ rực. Toàn bộ cơ thể Umbreon như phát ra một linh khí thần thánh.

Tôi thấy Umbreon như một vị thần. Nó như Anubis vừa bước ra từ màn đêm, từ những bức tranh tường cổ vẽ trên Kim tự tháp.

Umbreon đã biến mất. Nó thoắt ẩn thoắt hiện. Nó không biết những gì Espeon biết. Nó ngự trị trong bóng đêm. Espeon biết cả sáng lẫn tối. Espeon biết mọi thứ. Umbreon chỉ đơn giản là không biết. Nó nhìn qua màn đêm.

"Ta sẽ nói những gì trong màn đêm mông lung?"

_________________

Trong màn đêm, mọi thứ đều êm đềm và tĩnh lặng.
Màn đêm cất giấu trong những ngõ ngách của nó nhiều thứ, nhiều thứ quý báu, nhiều điều bí mật.
Nhưng nó không nói ra.

Vì thế, Umbreon không biết gì cả, nhưng nó biết trong màn đêm có gì. Đó chính là điều Espeon không biết. Gió cũng không biết, chim cũng không biết, cá cũng không biết, Vaporeon không biết, Flareon không biết, Jolteon không biết, Leafeon và Glaceon cũng không biết. Cheshire không biết.

Hình như tôi biết.
_________________

Umbreon cuối cùng cũng không nói. Nó biết trong bóng đêm, im lặng là điều tuyệt vời và đẹp đẽ nhất.

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Espeon

Rồi cũng một ngày, Espeon bước xuống khỏi tán cây. Nó đi lòng vòng quanh khu đất trống. Gió mơn man nhè nhẹ những sợi lông màu hoa cà.

Tôi sẽ nhìn thấy Espeon đi giữa những khóm tử đinh hương tím rực. Espeon biết tôi đang nhìn, nó còn biết tôi sẽ nhìn. Nó biết cả khi nào tôi sẽ thôi không nhìn nó. Nó biết hết.

Cái đuôi chạc cây của nó biết hết.

Espeon không nói gì. Nó chỉ nhìn về phía mặt trời. Mặt trời cho nó nguồn năng lượng. Hệt như mặt trời từng cho tôi nguồn năng lượng.

Tôi lẩm nhẩm hát những chữ trong vô thức: "Nekomata, Nekomata..."

Tôi thấy tôi như nằm im giữa quả đồi. Espeon ngồi cạnh bên. Nó đang liếm bộ lông chứa đầy năng lượng. Nó đang liếm linh hồn của nó. Tôi đang nằm im, linh hồn của tôi không động cựa.

"Con gái tôi đương thì
lang thang làm vu nữ(1) 
trên bờ biển Tago
nàng đọc kinh trên cát..." 
(trong Ryojin Hisho(2))

Giá cứ nằm ngửa
Để thấy ánh dương
Mộng trường mộng trường
Xuân đông thu hạ.

Một hôm, Espeon đã nói: "Thế đã đủ chưa?". Nó nói với cành cây, với ngọn cỏ, với cơn gió, với Umbreon đang phiêu diêu nơi nào đó, với con mèo Cheshire có nụ cười nhe răng vẫn còn hiện hữu sau khi cơ thể nó biến mất, hay là Espeon đang nói với tôi? Tôi chỉ im lặng. 

Tôi không biết. Umbreon không biết. Cheshire không biết. Cá không biết. Chim không biết. Espeon là người hỏi, lại càng không biết.

"Tôi đi đây
Nhưng nếu em đợi
Như cây thông gầy
Đứng trên đỉnh núi
Tôi lại về ngay."
(Yukihira - Hyakunin Isshu)

Tôi chỉ tiếp tục lẩm nhẩm
-Nekomata. Nekomata.



_________________
Chú thích:
(1) Vu nữ: Miko
(2) Ryojin Hisho: "Thầm nhặt bụi trần" -  Tuyển tập thơ thời kỳ Heian, do Thiên hoàng Go-Shirakawa biên soạn. 

Thơ dùng bản dịch của Nhật Chiêu.
Nguồn ảnh: http://www.flickr.com/photos/lilly_photos/5231505806/sizes/l/

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

Dưới tán cây nguyệt quế




Lẽ nào em chẳng từng là cỏ hoa ngoài đồng
(Pyotr Ilyich Tchaikovsky - Я ЛИ В ПОЛЕ ДА НЕ ТРАВУШКА БЫЛА…  chùm 7 bài hát năm 1880, Op.47) 
Dưới tán cây nguyệt quế
Tôi ngồi và đợi.

Những dòng sông trôi qua
Những nỗi buồn mênh mông bát ngát.
Những hoàng hôn rực tà
Những bình minh bàng bạc.

Những đụn cát
Gió thổi bay tứ tung.

Cây nguyệt quế mọc trên mặt trăng
Tôi ngồi dưới đất bằng
Chờ đợi
Chờ đợi
Chờ đợi.

Những tháng ngày chưa tới
Những vũ điệu chưa qua
Những bài ca chưa hát
Những ai oán chưa tan
Những thời gian chưa chết.

Đàn bò đi qua và chúng bảo
Hãy đi theo chúng tôi
Chúng tôi sẽ đưa anh lên đỉnh đồi
Chạm tay vào những mơ ước
Sẽ công kênh anh trên lưng
Như những người vĩ đại.

Đàn chim bay qua và chúng bảo
Hãy buộc dây vào chân chúng tôi
Chúng tôi sẽ cho anh nương nhờ đôi cánh
Mà bay lên tận mặt trăng
Như Hoàng tử bé.

Tôi trả lời đàn bò:
Không
"Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say"
Để tôi ngồi yên đêm nay
Khi muôn vàn tinh tú chiếu rọi
Để tôi bình yên đêm nay
Khi nỗi buồn đang dâng tràn tới.

Tôi trả lời đàn chim:
Không
Tôi sẽ không đến những nơi kỳ lạ
Mà bỏ quên đóa hoa của mình
Ở đây người ta đang giết chóc
Triều Tiên vừa nã pháo Hàn Quốc
Khí nhà kính còn tràn ngập bầu trời
Bay với các người
Đóa hoa của tôi sẽ héo úa
Đóa hoa của tôi sẽ tàn lụi trong đau buồn
Và hỡi đàn chim thiên di
Với thân xác nặng nề, tôi chẳng thể trở về
Để một lần nhìn lại đóa hoa của mình.
 Lẽ nào em chẳng từng là nhánh lúa mạch giữa đồng
(Tchaikovsky)
Dưới tán cây nguyệt quế
Tôi sẽ ngủ
Và ánh trăng chiếu rọi cho đến cội rễ
Người Trung Quốc không phải ngẫu nhiên đã đặt cho loài cây này cái tên như vậy.


Những người yêu nhau đến với nhau trên từng làn gió
Những bông hoa thì cứ hát
Còn tôi thì cứ đợi.

Trăng thì cứ lên.

________________

-Anh ơi anh ơi anh ơi.
-Anh đây anh đây anh đây.
-Đi đâu đi đâu đi đâu?
-Về nhà về nhà về nhà.
-Làm gì làm gì làm gì?
-Ngồi chờ ngồi chờ ngồi chờ?

-Em ơi em ơi em ơi.
-Em đây em đây em đây.
-Đi đâu đi đâu đi đâu?
-Lên trên lên trên lên trên.
_______________

"Hôm nay vẫn chưa phải là hôm qua hả ba?"

(Yotsuba)



(Tranh của Klimt, phải chăng là Apollo đang hôn Daphne và cô đang hóa thành cây nguyệt quế?)

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

Những gì tôi biết


Những người yêu nhau
Hát cùng nhau những điệu nhạc.

Những người yêu nhau
Đến với nhau trên từng cơn gió.

Những gì tôi thấy
Chỉ là qua màn sương.

Ai đem hòn đá chắn con đường tôi đi.

Rầm rì rầm rì
Những ngọn cỏ hát
Chúng tôi bên nhau
Hoa rơi xao xác
Nỗi buồn man mác
Ai rắc lên trời
Ai thổi những luồng hơi lạnh
Vào đôi mắt cay trong những ngày nổi gió.

Em đi qua bên đó
Qua bên kia màn sương
Qua bên kia quả đồi màu đỏ
Có thấy bên kia đường
Những con gà trống gáy.
Những gì tôi thấy
Những gì tôi nghe
Những gì tôi hiểu
Chỉ là những con gà
Đang đồng loạt gáy.

_____________

Tôi biết có nhiều điều vô vọng
Giá như tôi thức dậy sớm hơn.

Người tuyệt diệu
Người đẹp như giấc mơ
Nhưng người mỏng manh như màn sương sớm
Những ngọn cỏ hát những khúc bi ca
Những ngọn cỏ khát những vinh quang lóng lánh

_________________
"Thanh thanh tử khâm,
Du du ngã tâm.
Đãn vị quân cố,
Trầm ngâm chí kim."
Đoản ca hành (Tào Tháo)
_________________
Tôi biết có nhiều điều vô vọng
Như là những bài ca
Vang lên chẳng để ai hát.

Những nỗi buồn
Những niềm vui
Những gì tôi hát
Những gì tôi cười
Những gì tôi được biết
Ngọt ngào như bản nhạc Concerto Lương Chúc.

Anh đến đây làm gì?
Trèo lên những nóc nhà cao
Ngắm hoàng hôn đỏ rực
Sao không ở nhà mà ngủ
Mà tận hưởng những vì sao bên kia đường?

Vì tôi biết nhiều điều
Nhiều điều vô vọng
Như là sự chờ đợi
Và niềm hy vọng.



_________________
Về trận thua hôm qua của Arsenal trước Tottenham và nhiều thứ nữa.

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Review: Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ





"Cuốn đó viết rất kỳ lạ."
[Lời bạn Giang nói với bạn Danh khi mình đang làm bài lượng giác]

____________________

"Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là một cuốn truyện có nội dung kỳ lạ được viết bằng một văn phong kỳ lạ của Nguyễn Ngọc Thuần. Chị Bò từng nói rằng chị Bò thích đọc những cuốn hoặc là nặng uỳnh uỵch như Haruki Murakami hoặc là nhẹ tâng tâng như Nguyễn Ngọc Thuần. Lối viết của Nguyễn Ngọc Thuần cứ nhè nhẹ, lâng lâng như một giấc mơ (nhắc tới đây bỗng nhớ ra tôi chưa đọc "Một thiên nằm mộng" của Nguyễn Ngọc Thuần).

Tôi đọc "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" bằng bản in của lần xuất bản đầu tiên, bản in năm tôi học lớp 4, in sau lần trao giải "Cuộc thi văn học thiếu nhi Vì tương lai đất nước" mà Nguyễn Ngọc Thuần đạt giải A. Nhưng hồi lớp 4 tôi chỉ khoái đọc cuốn "Người khổng lồ núi Bạc" của Trần Thùy Mai vì cái văn phong hoành tráng (theo suy nghĩ của tôi hồi đó, bây giờ thì mất tiêu cuốn đó rồi). Tới năm lớp 7 tôi mới lật sách Nguyễn Ngọc Thuần mà đọc. Rồi bây giờ, 6 năm sau lại lôi ra đọc lần nữa.

Sáu năm là khoảng thời gian đủ dài để tôi có những suy nghĩ và nhìn nhận khác khi đọc quyển sách. Sáu năm đủ để sau khi đọc lại lần hai, tôi quyết định xếp cuốn sách này vào hàng "Những quyển sách hay nhất từng đọc" của mình.

Lần nào cũng vậy, lúc bắt đầu đọc tôi đều có một cảm nghĩ rằng Nguyễn Ngọc Thuần đang viết một dạng hồi ký về tuổi thơ mình, đọc tiểu sử của tác giả, thấy quê ở Bình Thuận, nên đầu óc tôi luôn cố gắng một cách vô thức gắn những cảnh vật trong sách với những gì mình có thể hình dung được về miền đất đầy cát và nắng đó. Dĩ nhiên là càng đọc, tôi càng nhận ra mình sai lầm, chẳng có chút hơi hướng nào của hồi ký, những hình ảnh trong sách cũng chẳng dính dáng gì với không gian mà tôi đang cố tìm cách gắn kết.

Bởi vì Nguyễn Ngọc Thuần đã xây dựng nên những hình tượng quá phổ quát. Đó là đúc kết của tôi sau khi đọc hơn nửa quyển sách mỏng.

Truyện của Nguyễn Ngọc Thuần dễ khiến ta có cảm giác bối cảnh truyện có thể diễn ra ở bất kỳ đâu, ở một vùng quê nào đó, hoặc Bắc, hoặc Trung, hoặc Nam, hoặc ở ngay một vùng ngoại ô. Chẳng hề có một dấu mốc, một đặc điểm nào rõ nét để nhận ra nơi chốn mà tác giả đề cập.

Còn những nhân vật, vẫn là những cái tên đậm chất Việt Nam, những thằng Tí, những cô giáo Hà, những ông Tư, những chú Hùng..., vẫn những đặc điểm cố hữu: cô giáo Hà thì mặc áo dài, đi guốc, chú Hùng nông dân thì ngày ngày ra ruộng... nhưng Nguyễn Ngọc Thuần muốn xây dựng cho nhân vật mình có một thế giới ngôn ngữ riêng. Hoàn toàn tôi không nhận ra được các nhân vật là người miền nào, chẳng Nam, chẳng Bắc, chẳng Trung, hệt như cái miền đất mà họ ở. Ngôn ngữ của họ cũng khác lạ so với ngôn ngữ nói hàng ngày, hình như là một sự chủ ý của Nguyễn Ngọc Thuần. Thoát khỏi sự kìm kẹp của văn hóa ngôn ngữ địa phương là một điều không phải dễ thấy trong các tác phẩm văn học Việt Nam. Nếu dịch tác phẩm này ra tiếng Anh, có lẽ không quá khó để người đọc ngoại quốc có thể hiểu và cảm được.

Cuốn sách càng đọc về sau càng kỳ lạ, khi mà văn phong Nguyễn Ngọc Thuần bắt đầu lâng lâng và mộng mị. Những khung cảnh mới bắt đầu xuất hiện: một ngôi nhà thờ nhỏ, có những masơ mặc áo trắng tinh và thường vang lên tiếng đàn piano hòa vào tiếng hát, một góc nhỏ của ngôi chợ với hai ông cháu ăn xin và con dế chết của thằng nhóc, một đoàn sơn đông mãi võ đầy bí ẩn đến dựng rạp trong chợ. Chú bé "tôi" - thú vị là chú có tên Trí Dũng - đã "mở cửa sổ", nhắm đôi mắt, để nhìn bằng một con mắt khác, "con mắt thần", nghĩa là chú đang tập tành nhìn thế giới bằng một tâm thức nguyên sơ, một tâm hồn trong sáng. Chú lần lượt tiếp xúc với những "mùi hương" lạ, những khái niệm mới mẻ đi cùng với những không gian mới mẻ mà chú tiếp xúc. Đó là tình yêu, điều bí mật, là sự sẻ chia, là xúc cảm nghệ thuật, là mặc cảm tội lỗi, là nỗi sợ hãi, ... và điều lớn lao nhất mà chú sẽ phải tiếp cận: cái chết.

Phong cách mộng mị của Nguyễn Ngọc Thuần được pha trộn từ những (1) trang văn nhẹ nhàng, trong trẻo như một tiếng hát vang lên giữa trời mưa, là những lời giản dị người cha dạy chú bé, những điều "bố tôi vẫn nói", là những câu bông đùa vui vui giữa chú Hùng và chú bé và (2) cùng những đoạn cực kỳ tâm linh và kỳ lạ càng về cuối càng xuất hiện với tần suất nhiều (đó là lý do tôi nói truyện càng về sau càng kỳ lạ), là những lời hát của chú bé trong nhà thờ về "Người mẹ vĩnh cửu", là con dế chết, là chi tiết về ông lang vườn, cũng như là câu chuyện về những con ngựa mang những kỵ sĩ áo giáp bay đêm qua núi đồi.
____________________
Bố nói giấc ngủ của đứa bé đẹp hơn một cánh đồng. Đêm, bố thức để được nhìn thấy tôi ngủ – cánh đồng của bố.
_________________________
Bố tôi vẫn nói phần thưởng cho người làm vườn là hoa quả.
_________________________
Hãy tưởng tượng một con chim trong lồng, bố nói vậy. Tôi bảo lông nó màu đỏ, cánh nó màu xanh, nó hay háu ăn và mắt thì sáng quắc. Bố nói, chỉ có chim thần mới vậy.
_________________________

Truyện này của Nguyễn Ngọc Thuần đem lại cho tôi một nỗi hoang mang thú vị.
____________________

Bố tôi vẫn nói, khi nhìn theo một bóng người mà ta không thể quên được, chúng ta sẽ thấy "nỗi nhớ" của mình.




_____________________

P/S: truyện này làm mình nghĩ đến cụm từ "Sơn đông mãi võ", không biết nguồn gốc là từ đâu ra. Với lại nhớ tới hồi bé, hồi tôi 4, 5 tuổi, lúc đường Nguyễn Thái Sơn còn chưa bự như hiện nay (nhưng kẹt xe ít hơn hiện nay), ở góc Nguyễn Thái Sơn - Phạm Ngũ Lão là một cái khu đất trống, lâu lâu hay có những người sơn đông mãi võ ra đó biểu diễn và bán thuốc. Mấy lần được người lớn chở ngang qua đó, tôi có được đứng hóng vô xem. Bây giờ thì chuyện này dường như thành dĩ vãng.



Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2010

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ (2)

Buổi tối, tôi trèo lên cây vú sữa nghe dế gáy. Những con dế trong vườn nhà tôi luôn được ăn cỏ tươi. Tôi nhìn những vì sao xa và chọn một ngôi sao sáng nhất rồi đặt cho nó một cái tên. Tôi nói với bố:
- Mình có thể đặt cho ngôi sao một cái tên như người được không bố?
Bố gật đầu:
- Được chứ! Nó cũng như con người vậy, chỉ khác là ban ngày đi ngủ thôi.
Tôi đặt tên nó là Lê Văn Tí, tên thằng Tí bạn tôi.
Bố tôi cười khanh khách bảo:
- Chắc ngôi sao đó đẹp lắm!
Có một đêm tôi không tìm thấy ngôi sao của mình. Ngồi trên cây vú sữa lục tìm trong những đám mấy cho đến lúc tóc ướt đẫm. Tôi nói với bố, có những ngôi sao ban đêm vẫn đi ngủ. Khi ngủ nó nhắm mắt lại và thế là chúng ta không nhìn thấy nữa, cũng có thể nó đang nhìn về hướng khác.


[Nguyễn Ngọc Thuần]