Sáng nay mình bị bóng đè. Lần đầu tiên trải nghiệm hiện tượng này sau một thời gian dài không điều khiển được giấc mơ lucid dream làm cho mình thấy rất thú vị.
Thời điểm bóng xuất hiện là lúc mình sắp tỉnh dậy. Đầu óc mình gần như tỉnh, khoảng 80%. Đột nhiên mình cảm thấy có cái gì rớt xuống đập và cọ vào chân. Mình tưởng thằng em mình nằm trên giường lăn xuống đất nên cố mở mắt chồm dậy, nhưng không chồm dậy được. Mình vẫn thoáng thấy chân thằng em mình còn ở trên giường. Vậy thì cái gì ở dưới đất đang cọ vào chân mình? Khoảng 1 phút sau, cái gì đó bắt đầu đạp vào người mình. Nó đạp không đau, nhưng có vài cú cũng mạnh mạnh. Mới đầu mình kệ, nhưng tới mấy cú mạnh thì mình quyết tâm phải chồm dậy để xem nó là cái gì mà đạp mình vậy. Mình không chồm được, cũng không huơ tay được. Mở mồm ra la lên thì cũng không la được.
Tới lúc đó mình bắt đầu thấy ớn. Nhưng đột ngột, vì não mình đã tỉnh gần hết, mình nhớ ra rằng cái này là bóng đè thôi, chả có gì đâu. Thế là mình nằm im, và thở sâu. Sau vài đợt thở, mình huơ tay thử, vẫn chưa được. Cái bóng thôi không đạp nữa nhưng vẫn còn giữ tay giữ chân mình. Thế là mình nằm thở tiếp. Chừng gần 1 phút sau, mình huơ tay thử, lần này thì từ từ mình cử động được. Cái bóng thấy thế liền chuốn đi. Cơn bóng đè chấm dứt.
Sau đó mình chồm dậy, nhìn xung quanh, rõ ràng không có gì cả. Rồi mình tỉnh lại, thấy mình vẫn đang nằm ngửa, tay đặt lên ngực ở đúng cái tư thế mà cái bóng giữ yên không cho mình động đậy. Hoàn toàn tất cả những cử động cũng như suy nghĩ đều diễn ra trong não, mắt mình hoàn toàn nhắm trong suốt thời gian đó, không hề mở ra, mình cũng không chồm dậy lúc cái bóng biến đi.
Lần đầu tiên mình có một trải nghiệm mà qua đó mình cảm thấy mình có thể điều khiển được nỗi sợ tốt như vậy.
Hình: một cái tiểu tượng làm ở Nhật thời Minh Trị, bán sang châu Âu. Đây là hình con khỉ cầm một cành cây có một con chuồn chuồn nhỏ đậu ở đầu cành cây. Chụp ở bảo tàng Ashmolean, Oxford.
Trang
Mây và sóng
Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say.
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014
Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014
Người đưa tiễn
Tôi xem lại phim Người đưa tiễn (Okuribito 送り人 - hay tên chính thức dùng toàn hiragana おくりびと), mà xúc động hơn rất nhiều so với lần xem đầu tiên 4 năm trước. Không, có lẽ tôi quên mất cảm giác của mình bốn năm trước mất rồi. Làm sao mà tôi dám nói chắc được tôi trải qua những gì tận bốn năm trước.
Anh Daigo là nhạc công cello thất nghiệp, bán cây cello đắt tiền, cùng vợ dọn về quê sống. Anh đọc trên báo thấy mẩu quảng cáo, lương cao, không cần kinh nghiệm, đọc tưởng là một công ty lữ hành du lịch nào đó tên là NK. Đến chỗ công ty xin việc, anh được nhận luôn, rồi mới biết đó là công ty khâm liệm. NK là chữ viết tắt của Noukan (Nạp quan). Ông chủ trả anh luôn tiền lương ngày đầu tiên, bảo rằng anh có cái duyên, hãy cứ thử xem sao. Thế rồi Daigo bắt đầu bằng việc đi theo phụ giúp và quan sát ông chủ làm công việc liệm xác.
Công việc đầu tiên của anh là một ca khó: một cụ già neo đơn chết trong căn nhà đã hai tuần, bốc mùi lên rồi. Sau công việc đầu tiên này, về nhà nhìn thấy đĩa thịt gà sống mà anh Daigo chỉ muốn nôn ọe. Sau đó là một cảnh mà tôi cho là rất hay và rất thấm, đó là cảnh mà anh nắm chặt tay vợ mình và ngửi, rồi ôm chầm lấy vợ. Anh chỉ muốn tìm lại cái mùi sống, cái sinh khí quen thuộc sau cú sốc nghề nghiệp đầu tiên. Dĩ nhiên là lúc này vợ anh vẫn chưa biết anh làm gì ở cái công ty mới đó.
Daigo tiếp tục công việc với ông chủ. Ở lần thứ hai, Daigo và ông chủ đến trễ 5 phút, bị người chồng mất vợ càu nhàu. Ông chồng trong cơn đau buồn, tỏ ý coi thường hai "người đưa tiễn", bảo rằng loại người "sống nhờ vào người khác chết". Chính ở lần làm việc thứ hai này mà người xem được chứng kiến công việc của ông chủ và Daigo diễn ra như thế nào. Công việc của họ là nút các lỗ của người quá cố lại, thay y phục, rồi trang điểm cho người quá cố trước khi nhập quan. Ông chủ làm thật tỉ mỉ trong khi Daigo chủ yếu ngồi xem và phụ giúp ông. Đoạn này cũng là một đoạn vô cùng cảm động. Người chồng mất vợ ngồi thừ người ra nhìn vợ mình được trang điểm lại thật đẹp, y như chỉ đang ngủ, không hiểu câu ông chủ hỏi rằng nhà có cây son môi vợ ông hay tô không. Cuối cùng, khi hai người ra về, người chồng đến xin lỗi, và cảm ơn, vì hai người đã làm cho ngày hôm nay trở thành ngày vợ mình đẹp nhất.
Chuyện chết chóc không phải là một chuyện dễ nói. Khi phim ra mắt tại Nhật, đạo diễn Takita Yōjirō cũng đã lo ngại không biết người xem phim sẽ phản ứng thế nào. Nhưng sau đó phim được Oscar phim nước ngoài xuất sắc của năm. Trong phim, khi vợ Daigo và bạn bè phát hiện anh làm nghề "đưa tiễn", họ cũng đều phản ứng dữ dội. Vợ anh - cô vợ dễ thương, yêu anh, vâng lời - đã phản ứng bằng cách bỏ về nhà bố mẹ. Nhưng Daigo vẫn làm công việc của mình, có lẽ vì anh cảm nhận được gì đó từ công việc này. Qua từng lần đi khâm liệm, Daigo chứng kiến từng người khác nhau qua đời, người già, trẻ em, thanh niên..., từng gia cảnh khác nhau, nơi thì đau buồn, tiếc nuối, chỗ thì tràn ngập lòng biết ơn người qua đời.
Tôi mê nhạc của Joe Hisaishi làm cho phim này. Tiếng nhạc cello của Okuribito nằm trong ipod của tôi từ đó tới nay, cùng tôi đi qua một quãng đời, giờ được nghe lại, tôi xúc động vô cùng. Nhạc không chỉ còn gắn với phim mà đã gắn với ký ức của tôi đi qua bao nhiêu năm, thậm chí nếu tôi có quên những ký ức đó là gì thì vẫn còn lại những rung cảm ghi vào não, mà khi nghe lại tiếng nhạc, có gì đó lờ mờ lại trở lại, mông lung như sương như khói. Những ký ức đó là vui hay buồn, tôi quên mất rồi, tôi chỉ cảm thấy thời gian của đời mình trải ra một lần nữa, huyền hoặc và riêng tây như một giấc mơ.
(Ngày trước có lần tôi nghĩ về những giấc mơ của mình như thế này:
Những giấc mơ kỳ lạ của tôi, tôi rất muốn có thể chia sẻ cùng ai đó. Tôi muốn được dẫn ai đó vào giấc mơ của mình, để chỉ cho họ xem, à, cái này này, tớ nghĩ nó nghĩa là thế này, thế kia, cái kia, hình như tớ mơ thấy nó mấy lần rồi, trông rất quen quen,... Tôi muốn cho họ thấy những thứ mà đáng lẽ chỉ có tôi được thấy.
Nhưng tôi dần nhận ra rằng, trong cuộc đời này, có nhiều thứ chúng ta phải tự làm một mình, làm trong nỗi cô đơn không phải do tự nguyện, nỗi cô đơn gắn chặt với chúng ta. Mơ là một trong những chuyện như vậy. Dù có bao nhiêu người đi bên cạnh, chúng ta vẫn phải tự lê bước trên con đường cuộc đời mình, bằng chính đôi chân của mình. Dù gì, chúng ta vẫn phải đi một mình. Một mình.)
Bản Okuribito của Joe Hisaishi sáng tác, trong đoạn này có cảnh tờ sheet nhạc có ghi tựa tiếng Anh là A wayfarer.
Phim có nói về người cha của Daigo, ông theo người tình bỏ đi khi anh còn nhỏ. Ký ức của anh về cha là một người đàn ông không rõ mặt, và anh giận ông. Anh chỉ nhớ ông là người cho anh học cello lúc anh còn bé, và là người dạy cho anh trò lá thư bằng đá - hãy tặng một viên đá cho người mình yêu thương, người được tặng sẽ cảm nhận hòn đá, sần hay nhẵn, to hay nhỏ, màu sáng hay tối, mà từ đó lại cảm nhận được điều mà người kia muốn gửi cho mình là gì.
Cuối phim, cuối cùng Daigo vứt bỏ được cơn giận để mà đến nhìn mặt cha lần cuối - ông vừa qua đời ở một thành phố khác. Nhìn hai nhân viên nhà tang lễ định khuân xác cha mình bỏ vào quan tài, Daigo ngăn lại, và anh tự tay liệm cho cha mình, tự tay tiễn ông đi. Rồi anh phát hiện tay cha đang nắm chặt hòn đá ngày xưa lúc nhỏ anh trao cho cha mình. Hòn đá cuội trắng, nhỏ, và nhẵn. Cha đưa cho anh hòn đá tối, to và sần. Giờ khi chết, cha trao lại cho anh hòn đá ngày xưa. Hòn đá trắng và nhẵn, giống một lời xin lỗi muộn ông gửi tới đứa con. Daigo cuối cùng tới đây mới nhận ra người nằm trước mặt chính là cha mình, bóng hình của ông trong ký ức anh giờ đã hiện rõ khuôn mặt. Anh áp hòn cuội trắng lên bụng vợ mình, đang mang đứa con của anh, như một kiểu trao truyền lại ký ức.
Xem phim để thấy rằng cái chết thật ra chỉ là một việc bình thường. Chúng ta tiếp cận với cái chết hằng ngày. Phải có cái chết đi để cái khác sống tiếp. Động vật, cỏ cây, thậm chí là các tế bào của chúng ta chết từng khoảnh khắc. Nỗi đau buồn khi người thân yêu từ giã mình mà biến mất là có thật, thậm chí có thể còn là một nỗi sợ thường trực. Thế nhưng hay là nghĩ về cái chết như một chuyện bình thường, như hít vào, như thở ra, như điều chúng ta đối diện hằng ngày, để mà trân trọng cái sống, yêu quý những gì hiện diện xung quanh, những gì mình ăn vào, những gì mình thải ra, những gì chết đi để nuôi sống mình, yêu thương tất cả để từ từ nhận ra rằng thật ra chúng ta chỉ là một.
Dàn diễn viên của phim ai cũng dễ thương, tôi phải nói như vậy. Thỉnh thoảng tôi phải xem một phim như thế này, sau một thời kỳ khô hạn, nó giống như một liều thuốc cho tâm hồn tôi, bón vào cho tươi tốt trở lại.
Anh Daigo là nhạc công cello thất nghiệp, bán cây cello đắt tiền, cùng vợ dọn về quê sống. Anh đọc trên báo thấy mẩu quảng cáo, lương cao, không cần kinh nghiệm, đọc tưởng là một công ty lữ hành du lịch nào đó tên là NK. Đến chỗ công ty xin việc, anh được nhận luôn, rồi mới biết đó là công ty khâm liệm. NK là chữ viết tắt của Noukan (Nạp quan). Ông chủ trả anh luôn tiền lương ngày đầu tiên, bảo rằng anh có cái duyên, hãy cứ thử xem sao. Thế rồi Daigo bắt đầu bằng việc đi theo phụ giúp và quan sát ông chủ làm công việc liệm xác.
Công việc đầu tiên của anh là một ca khó: một cụ già neo đơn chết trong căn nhà đã hai tuần, bốc mùi lên rồi. Sau công việc đầu tiên này, về nhà nhìn thấy đĩa thịt gà sống mà anh Daigo chỉ muốn nôn ọe. Sau đó là một cảnh mà tôi cho là rất hay và rất thấm, đó là cảnh mà anh nắm chặt tay vợ mình và ngửi, rồi ôm chầm lấy vợ. Anh chỉ muốn tìm lại cái mùi sống, cái sinh khí quen thuộc sau cú sốc nghề nghiệp đầu tiên. Dĩ nhiên là lúc này vợ anh vẫn chưa biết anh làm gì ở cái công ty mới đó.
Daigo tiếp tục công việc với ông chủ. Ở lần thứ hai, Daigo và ông chủ đến trễ 5 phút, bị người chồng mất vợ càu nhàu. Ông chồng trong cơn đau buồn, tỏ ý coi thường hai "người đưa tiễn", bảo rằng loại người "sống nhờ vào người khác chết". Chính ở lần làm việc thứ hai này mà người xem được chứng kiến công việc của ông chủ và Daigo diễn ra như thế nào. Công việc của họ là nút các lỗ của người quá cố lại, thay y phục, rồi trang điểm cho người quá cố trước khi nhập quan. Ông chủ làm thật tỉ mỉ trong khi Daigo chủ yếu ngồi xem và phụ giúp ông. Đoạn này cũng là một đoạn vô cùng cảm động. Người chồng mất vợ ngồi thừ người ra nhìn vợ mình được trang điểm lại thật đẹp, y như chỉ đang ngủ, không hiểu câu ông chủ hỏi rằng nhà có cây son môi vợ ông hay tô không. Cuối cùng, khi hai người ra về, người chồng đến xin lỗi, và cảm ơn, vì hai người đã làm cho ngày hôm nay trở thành ngày vợ mình đẹp nhất.
Chuyện chết chóc không phải là một chuyện dễ nói. Khi phim ra mắt tại Nhật, đạo diễn Takita Yōjirō cũng đã lo ngại không biết người xem phim sẽ phản ứng thế nào. Nhưng sau đó phim được Oscar phim nước ngoài xuất sắc của năm. Trong phim, khi vợ Daigo và bạn bè phát hiện anh làm nghề "đưa tiễn", họ cũng đều phản ứng dữ dội. Vợ anh - cô vợ dễ thương, yêu anh, vâng lời - đã phản ứng bằng cách bỏ về nhà bố mẹ. Nhưng Daigo vẫn làm công việc của mình, có lẽ vì anh cảm nhận được gì đó từ công việc này. Qua từng lần đi khâm liệm, Daigo chứng kiến từng người khác nhau qua đời, người già, trẻ em, thanh niên..., từng gia cảnh khác nhau, nơi thì đau buồn, tiếc nuối, chỗ thì tràn ngập lòng biết ơn người qua đời.
Tôi mê nhạc của Joe Hisaishi làm cho phim này. Tiếng nhạc cello của Okuribito nằm trong ipod của tôi từ đó tới nay, cùng tôi đi qua một quãng đời, giờ được nghe lại, tôi xúc động vô cùng. Nhạc không chỉ còn gắn với phim mà đã gắn với ký ức của tôi đi qua bao nhiêu năm, thậm chí nếu tôi có quên những ký ức đó là gì thì vẫn còn lại những rung cảm ghi vào não, mà khi nghe lại tiếng nhạc, có gì đó lờ mờ lại trở lại, mông lung như sương như khói. Những ký ức đó là vui hay buồn, tôi quên mất rồi, tôi chỉ cảm thấy thời gian của đời mình trải ra một lần nữa, huyền hoặc và riêng tây như một giấc mơ.
(Ngày trước có lần tôi nghĩ về những giấc mơ của mình như thế này:
Những giấc mơ kỳ lạ của tôi, tôi rất muốn có thể chia sẻ cùng ai đó. Tôi muốn được dẫn ai đó vào giấc mơ của mình, để chỉ cho họ xem, à, cái này này, tớ nghĩ nó nghĩa là thế này, thế kia, cái kia, hình như tớ mơ thấy nó mấy lần rồi, trông rất quen quen,... Tôi muốn cho họ thấy những thứ mà đáng lẽ chỉ có tôi được thấy.
Nhưng tôi dần nhận ra rằng, trong cuộc đời này, có nhiều thứ chúng ta phải tự làm một mình, làm trong nỗi cô đơn không phải do tự nguyện, nỗi cô đơn gắn chặt với chúng ta. Mơ là một trong những chuyện như vậy. Dù có bao nhiêu người đi bên cạnh, chúng ta vẫn phải tự lê bước trên con đường cuộc đời mình, bằng chính đôi chân của mình. Dù gì, chúng ta vẫn phải đi một mình. Một mình.)
Bản Okuribito của Joe Hisaishi sáng tác, trong đoạn này có cảnh tờ sheet nhạc có ghi tựa tiếng Anh là A wayfarer.
Phim có nói về người cha của Daigo, ông theo người tình bỏ đi khi anh còn nhỏ. Ký ức của anh về cha là một người đàn ông không rõ mặt, và anh giận ông. Anh chỉ nhớ ông là người cho anh học cello lúc anh còn bé, và là người dạy cho anh trò lá thư bằng đá - hãy tặng một viên đá cho người mình yêu thương, người được tặng sẽ cảm nhận hòn đá, sần hay nhẵn, to hay nhỏ, màu sáng hay tối, mà từ đó lại cảm nhận được điều mà người kia muốn gửi cho mình là gì.
Cuối phim, cuối cùng Daigo vứt bỏ được cơn giận để mà đến nhìn mặt cha lần cuối - ông vừa qua đời ở một thành phố khác. Nhìn hai nhân viên nhà tang lễ định khuân xác cha mình bỏ vào quan tài, Daigo ngăn lại, và anh tự tay liệm cho cha mình, tự tay tiễn ông đi. Rồi anh phát hiện tay cha đang nắm chặt hòn đá ngày xưa lúc nhỏ anh trao cho cha mình. Hòn đá cuội trắng, nhỏ, và nhẵn. Cha đưa cho anh hòn đá tối, to và sần. Giờ khi chết, cha trao lại cho anh hòn đá ngày xưa. Hòn đá trắng và nhẵn, giống một lời xin lỗi muộn ông gửi tới đứa con. Daigo cuối cùng tới đây mới nhận ra người nằm trước mặt chính là cha mình, bóng hình của ông trong ký ức anh giờ đã hiện rõ khuôn mặt. Anh áp hòn cuội trắng lên bụng vợ mình, đang mang đứa con của anh, như một kiểu trao truyền lại ký ức.
Xem phim để thấy rằng cái chết thật ra chỉ là một việc bình thường. Chúng ta tiếp cận với cái chết hằng ngày. Phải có cái chết đi để cái khác sống tiếp. Động vật, cỏ cây, thậm chí là các tế bào của chúng ta chết từng khoảnh khắc. Nỗi đau buồn khi người thân yêu từ giã mình mà biến mất là có thật, thậm chí có thể còn là một nỗi sợ thường trực. Thế nhưng hay là nghĩ về cái chết như một chuyện bình thường, như hít vào, như thở ra, như điều chúng ta đối diện hằng ngày, để mà trân trọng cái sống, yêu quý những gì hiện diện xung quanh, những gì mình ăn vào, những gì mình thải ra, những gì chết đi để nuôi sống mình, yêu thương tất cả để từ từ nhận ra rằng thật ra chúng ta chỉ là một.
Dàn diễn viên của phim ai cũng dễ thương, tôi phải nói như vậy. Thỉnh thoảng tôi phải xem một phim như thế này, sau một thời kỳ khô hạn, nó giống như một liều thuốc cho tâm hồn tôi, bón vào cho tươi tốt trở lại.
Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014
Sỏi
Sáng nay trời mưa nhẹ, thật ra thì cũng không nhẹ lắm, nhưng so với cái trời bão nguyên tuần trước, ngày nào cũng mưa chó mưa mèo (thành ngữ của dân xứ này), thì quả thực sáng nay là mưa nhẹ. Mình vớ cái dù đi ra khỏi nhà, quyết định đi bộ tới trường chứ không thèm đi xe đạp trong trời mưa như thế này. Cái dù đã gãy tan gãy tác, nhìn như con dơi nướng treo trên cái cây (mình nói đại vậy thôi chứ mình chưa thấy con dơi nướng bao giờ). Mình cầm cái dù đi một hồi, gió thổi như điên, gần tới trường thì cái núm tay cầm cái dù gãy luôn làm đôi. Mình đi một đoạn nữa, gặp cái thùng rác, nhẹ nhàng nhét cái dù vào luôn.
Trong lúc đi, mình nghĩ về sự thay đổi. Đúng hơn là mình nghĩ về tính hem thường tồn. Mệt ghê, mình hem muốn dùng từ xịn gì nghe cho hay đâu, ý mình là mình nghĩ về trong một khoảnh khắc có bao nhiêu thứ khởi lên, bao nhiêu thứ mất đi. Một ngày có cả ngàn cả vạn khoảnh khắc. Một tuần có 7 ngày, lại có nhiều hơn nữa. Mình nghĩ về có bao nhiêu thứ biến đổi liên tục. Sáng thứ năm tuần trước mình đi tới trường làm lab, trời cũng mưa như phim, nhưng lòng mình thì vui như hội. Sáng thứ năm tuần này, mình cũng đi tới trường làm lab, trời mưa "nhẹ", và lòng mình thì buồn như sỏi dưới hang sâu (mình chôm thơ Lưu Quang Vũ mà không bỏ dấu ngoặc kép vô đó). Thiệt là biến đổi vô song.
Mình đi tới lab. Thứ năm là ngày mình làm lab. Lab bắt đầu lúc 9h sáng, và làm tới chừng nào xong thì về, tối đa là tới 6h chiều. Thường nếu làm lab tổng hợp chất (vô cơ hay hữu cơ gì đó), thì mình sẽ chui ra khỏi lab lúc tầm nhá nhem. Còn làm lab đo đạc, hóa lý, phân tích lăng nhăng gì đó thì mình sẽ chui ra sớm hơn. Hôm nay mình làm cái lab về điện hóa. Mình sẽ dùng cái mạch điện gì đó có ba cái điện cực (mình vẫn không biết điện nó chạy trong đó như thế nào đâu vì mình hem có học điện) để cho máy tính nó vẽ cái biểu đồ nhìn như con vịt (mình thấy nó giống con vịt). Dòm vô biểu đồ, với số liệu bảng tính đầy trong file excel thì mình sẽ tính được cái lượng đường gờ-lu-cô-giơ trong mẫu nước cam bốc mùi thiu thiu mà ông thầy trùm ở lab để trong khay hóa chất.
Mình làm lab chung với một thằng người Anh để tóc dài. Tóc nó màu vàng nâu nâu, cũng không hẳn giống râu bắp, nhưng gần gần giống. Mới vô tụi mình phải đi pha dung dịch các loại. Đầu tiên tụi mình phải pha hai dung dịch muối Na2HPO4 với NaH2PO4 rồi trộn tụi nó lại với nhau để ra một cái dung dịch đệm có pH luôn bằng 7 hem đổi. Tụi mình cần có một môi trường có pH cố định để cho điện nó chạy. Tụi mình cứ đong qua đong lại, xớt tới xớt lui, nhúng cây đo pH vô tới chừng nào được thì thôi. Sau đó tụi mình cũng phải pha mấy dung dịch đường gờ-lu-cô-giơ, với dung dịch enzyme ốc-xy hóa gờ-lu-cô-giơ, với dung dịch bánh kẹp phe-rô-xin cạc-bóc-xi-lịc a-xít (vì nó giống cái bánh oreo ấy).
Vì pha dung dịch thì những cái thứ mình trộn vô nước nó phải tan hết, mà đứng lắc hoài cho tụi nó tan thì rất chán (nếu đứng lắc trà sữa để uống thì hem chán, nhưng lắc mấy cái này không có uống được), nên mình bỏ nó vô cái hồ nước siêu âm. Bật máy lên thì cái hồ nước sẽ kêu rè rè rất là siêu âm, mình đứng kế cái hồ nước một hồi, nhìn mấy cái cục trong dung dịch nhảy như ếch nhái bị bắt bỏ lên đĩa, nghe âm thanh rè rè siêu thực một hồi, tai mình bắt đầu nghe thấy tiếng động lạ. Chắc là tưởng tượng thôi nhưng mà rất vui, mình nghe tiếng chuông kêu văng vẳng từ ở đâu ấy hay lắm. Nghe chuông kêu một hồi chán, mình vớ mấy cái bình nhấc ra khỏi cái hồ siêu âm. Pha có mấy thứ vớ vẩn mà tốn hẳn hai tiếng đồng hồ.
Sau đó mình bắt đầu chế vô nhau, cắm điện này kia. Rồi tụi mình phát hiện cái dung dịch bánh kẹp của tụi mình màu nó không có vàng (thằng người Anh bảo là vàng như nước đái) giống mấy nhóm khác. Đó là do lỗi của mấy cái cân, vì lượng phân tử bánh kẹp cần đong rất là nhỏ, không có cái nào hiện số cho ra hồn hết, nhảy lia nhảy lịa. Rốt cuộc vớ được một cái cân hem nhảy thì nó lại cân sai, thế là ra cái dung dịch có màu lợt hơn màu phải có. Do cái dung dịch bánh kẹp nằm ở chót quy trình, thế là phải pha lại từ đầu, tốn nửa tiếng nữa, cộng thêm thời gian oánh nhau với mấy cái cân, cuối cùng cũng ra được cái dung dịch màu vàng nước đái.
Sau đó mình trộn vô nhau, cắm điện này nọ, sục khí nitơ rất hoành tráng. Cái máy tính bắt đầu vẽ. Thay vì ra hình con vịt, cái máy vẽ ra hình con ma. Sau khi lặp đi lặp lại, nào là kiểm tra không có bọt khí, sục thêm nitơ, cắm điện máy tính, nhìn ra cửa sổ nghe thời gian trôi, cái máy tính vẫn vẽ ra ngày càng nhiều con ma. Cuối cùng anh trợ giảng thử đi hốt cho một cái điện cực pla-ti-num khác thế vô, thì mới ra hình con vịt.
Làm tới đó là một giờ rưỡi trưa, tụi mình quyết định hem làm nữa để nghỉ ăn trưa nửa tiếng. Mình cũng chạy đi coi điểm thi luôn vì hôm nay trường báo điểm thi kỳ trước. Trường đã ba xạo một cách rất hoành tráng là điểm thi sẽ gửi qua email trong buổi sáng, nhưng tới trưa thì khoảng phân nửa số sinh viên chưa có cái email nào hết. Mình phải len lóc chui vào trong hệ thống để coi điểm. Thì ra mình hem bị rớt. Thế rồi mình đi mua bánh mì kẹp thịt heo và cà chua và dưa chuột để ăn trưa. Được cái là bánh mì với cà chua với dưa chuột ngon.
Sau đó tụi mình trở lại vào lab chơi tiếp. Tụi mình lại đo vài cái nữa, nhưng mình hem kể nữa vì mình bắt đầu chán. Cuối cùng tụi mình đo cái nước cam thiu thiu. Lúc đo cái nước cam thiu, cái máy tính lại bắt đầu vẽ con ma thay vì con vịt. Tụi mình thử nhiều cách, cuối cùng nó cũng chán vẽ con ma nên vẽ con vịt trở lại. Rồi xong tụi mình vô trong phòng máy tính xử lý số liệu. Lúc đó khoảng tầm gần 4 rưỡi chiều.
Vô phòng máy tính bấm bấm tính tính một hồi xong, nộp số nộp má sơ bộ xong, đáng lẽ mình đứng dậy phủi đít đi về. Nhưng dạo gần đây mình thích ở lại làm tiếp cho cái báo cáo thí nghiệm tuần sau phải nộp luôn. Thế là mình ngồi lại làm. Nhưng mà mình làm từ 9 giờ sáng, nghỉ có nửa tiếng ăn bánh mì, cộng thêm việc tâm trạng buồn như sỏi dưới hang sâu nên tới gần 6 giờ chiều mình rất mệt nên mình hem làm nữa. Lần này mình đứng dậy phủi đít đi về thật.
Trên đường đi về, trời đã hết mưa, nhưng đã gần tối thui. Mình đi rất chậm. Rồi mình lại nghĩ về những thứ hồi sáng mình nghĩ, nghĩa là mấy cái biến đổi này kia ấy. Lát hồi mình về tới nhà.
Trong lúc đi, mình nghĩ về sự thay đổi. Đúng hơn là mình nghĩ về tính hem thường tồn. Mệt ghê, mình hem muốn dùng từ xịn gì nghe cho hay đâu, ý mình là mình nghĩ về trong một khoảnh khắc có bao nhiêu thứ khởi lên, bao nhiêu thứ mất đi. Một ngày có cả ngàn cả vạn khoảnh khắc. Một tuần có 7 ngày, lại có nhiều hơn nữa. Mình nghĩ về có bao nhiêu thứ biến đổi liên tục. Sáng thứ năm tuần trước mình đi tới trường làm lab, trời cũng mưa như phim, nhưng lòng mình thì vui như hội. Sáng thứ năm tuần này, mình cũng đi tới trường làm lab, trời mưa "nhẹ", và lòng mình thì buồn như sỏi dưới hang sâu (mình chôm thơ Lưu Quang Vũ mà không bỏ dấu ngoặc kép vô đó). Thiệt là biến đổi vô song.
Mình đi tới lab. Thứ năm là ngày mình làm lab. Lab bắt đầu lúc 9h sáng, và làm tới chừng nào xong thì về, tối đa là tới 6h chiều. Thường nếu làm lab tổng hợp chất (vô cơ hay hữu cơ gì đó), thì mình sẽ chui ra khỏi lab lúc tầm nhá nhem. Còn làm lab đo đạc, hóa lý, phân tích lăng nhăng gì đó thì mình sẽ chui ra sớm hơn. Hôm nay mình làm cái lab về điện hóa. Mình sẽ dùng cái mạch điện gì đó có ba cái điện cực (mình vẫn không biết điện nó chạy trong đó như thế nào đâu vì mình hem có học điện) để cho máy tính nó vẽ cái biểu đồ nhìn như con vịt (mình thấy nó giống con vịt). Dòm vô biểu đồ, với số liệu bảng tính đầy trong file excel thì mình sẽ tính được cái lượng đường gờ-lu-cô-giơ trong mẫu nước cam bốc mùi thiu thiu mà ông thầy trùm ở lab để trong khay hóa chất.
Mình làm lab chung với một thằng người Anh để tóc dài. Tóc nó màu vàng nâu nâu, cũng không hẳn giống râu bắp, nhưng gần gần giống. Mới vô tụi mình phải đi pha dung dịch các loại. Đầu tiên tụi mình phải pha hai dung dịch muối Na2HPO4 với NaH2PO4 rồi trộn tụi nó lại với nhau để ra một cái dung dịch đệm có pH luôn bằng 7 hem đổi. Tụi mình cần có một môi trường có pH cố định để cho điện nó chạy. Tụi mình cứ đong qua đong lại, xớt tới xớt lui, nhúng cây đo pH vô tới chừng nào được thì thôi. Sau đó tụi mình cũng phải pha mấy dung dịch đường gờ-lu-cô-giơ, với dung dịch enzyme ốc-xy hóa gờ-lu-cô-giơ, với dung dịch bánh kẹp phe-rô-xin cạc-bóc-xi-lịc a-xít (vì nó giống cái bánh oreo ấy).
Vì pha dung dịch thì những cái thứ mình trộn vô nước nó phải tan hết, mà đứng lắc hoài cho tụi nó tan thì rất chán (nếu đứng lắc trà sữa để uống thì hem chán, nhưng lắc mấy cái này không có uống được), nên mình bỏ nó vô cái hồ nước siêu âm. Bật máy lên thì cái hồ nước sẽ kêu rè rè rất là siêu âm, mình đứng kế cái hồ nước một hồi, nhìn mấy cái cục trong dung dịch nhảy như ếch nhái bị bắt bỏ lên đĩa, nghe âm thanh rè rè siêu thực một hồi, tai mình bắt đầu nghe thấy tiếng động lạ. Chắc là tưởng tượng thôi nhưng mà rất vui, mình nghe tiếng chuông kêu văng vẳng từ ở đâu ấy hay lắm. Nghe chuông kêu một hồi chán, mình vớ mấy cái bình nhấc ra khỏi cái hồ siêu âm. Pha có mấy thứ vớ vẩn mà tốn hẳn hai tiếng đồng hồ.
Sau đó mình bắt đầu chế vô nhau, cắm điện này kia. Rồi tụi mình phát hiện cái dung dịch bánh kẹp của tụi mình màu nó không có vàng (thằng người Anh bảo là vàng như nước đái) giống mấy nhóm khác. Đó là do lỗi của mấy cái cân, vì lượng phân tử bánh kẹp cần đong rất là nhỏ, không có cái nào hiện số cho ra hồn hết, nhảy lia nhảy lịa. Rốt cuộc vớ được một cái cân hem nhảy thì nó lại cân sai, thế là ra cái dung dịch có màu lợt hơn màu phải có. Do cái dung dịch bánh kẹp nằm ở chót quy trình, thế là phải pha lại từ đầu, tốn nửa tiếng nữa, cộng thêm thời gian oánh nhau với mấy cái cân, cuối cùng cũng ra được cái dung dịch màu vàng nước đái.
Sau đó mình trộn vô nhau, cắm điện này nọ, sục khí nitơ rất hoành tráng. Cái máy tính bắt đầu vẽ. Thay vì ra hình con vịt, cái máy vẽ ra hình con ma. Sau khi lặp đi lặp lại, nào là kiểm tra không có bọt khí, sục thêm nitơ, cắm điện máy tính, nhìn ra cửa sổ nghe thời gian trôi, cái máy tính vẫn vẽ ra ngày càng nhiều con ma. Cuối cùng anh trợ giảng thử đi hốt cho một cái điện cực pla-ti-num khác thế vô, thì mới ra hình con vịt.
Làm tới đó là một giờ rưỡi trưa, tụi mình quyết định hem làm nữa để nghỉ ăn trưa nửa tiếng. Mình cũng chạy đi coi điểm thi luôn vì hôm nay trường báo điểm thi kỳ trước. Trường đã ba xạo một cách rất hoành tráng là điểm thi sẽ gửi qua email trong buổi sáng, nhưng tới trưa thì khoảng phân nửa số sinh viên chưa có cái email nào hết. Mình phải len lóc chui vào trong hệ thống để coi điểm. Thì ra mình hem bị rớt. Thế rồi mình đi mua bánh mì kẹp thịt heo và cà chua và dưa chuột để ăn trưa. Được cái là bánh mì với cà chua với dưa chuột ngon.
Sau đó tụi mình trở lại vào lab chơi tiếp. Tụi mình lại đo vài cái nữa, nhưng mình hem kể nữa vì mình bắt đầu chán. Cuối cùng tụi mình đo cái nước cam thiu thiu. Lúc đo cái nước cam thiu, cái máy tính lại bắt đầu vẽ con ma thay vì con vịt. Tụi mình thử nhiều cách, cuối cùng nó cũng chán vẽ con ma nên vẽ con vịt trở lại. Rồi xong tụi mình vô trong phòng máy tính xử lý số liệu. Lúc đó khoảng tầm gần 4 rưỡi chiều.
Vô phòng máy tính bấm bấm tính tính một hồi xong, nộp số nộp má sơ bộ xong, đáng lẽ mình đứng dậy phủi đít đi về. Nhưng dạo gần đây mình thích ở lại làm tiếp cho cái báo cáo thí nghiệm tuần sau phải nộp luôn. Thế là mình ngồi lại làm. Nhưng mà mình làm từ 9 giờ sáng, nghỉ có nửa tiếng ăn bánh mì, cộng thêm việc tâm trạng buồn như sỏi dưới hang sâu nên tới gần 6 giờ chiều mình rất mệt nên mình hem làm nữa. Lần này mình đứng dậy phủi đít đi về thật.
Trên đường đi về, trời đã hết mưa, nhưng đã gần tối thui. Mình đi rất chậm. Rồi mình lại nghĩ về những thứ hồi sáng mình nghĩ, nghĩa là mấy cái biến đổi này kia ấy. Lát hồi mình về tới nhà.
Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014
Tôi biết mùa hè đã đi đâu
source: here
Tôi biết mùa hè đã đi đâu
Mùa hè bay lượn dưới chân cầu
Tay tôi trượt khỏi làn hơi ấm
Mùa hè đi bỏ lại phía sau.
Tôi tiếc mùa hè ngủ chẳng lâu
Ai thức hè dậy giữa nắng màu
Để tôi ngơ ngẩn nhìn gió lượn
Cuốn mùa hè đi lâu rất lâu.
Tôi biết mùa hè đã đi đâu
Mùa hè biến mất trên đất nâu
Như là sương khói như là nắng
Như bọt nước ngầm dưới biển sâu.
Em hỏi tôi rằng tôi đi đâu
Tôi quay nhìn lại khẽ cúi đầu
Mùa hè lơ lửng giữa bầy ếch
Mưa rơi xối xả ao đục ngầu.
Ai biết rằng tôi đã đi đâu
Tôi đứng một mình giữa đàn trâu
Mùa len* ai thả đi lờ lững
"Bạch vân thiên tải không du du"**.
Em ạ, tôi nào đã đi đâu
Chiêm bao thẳm thẳm như nghìn thu
Mùa hè đi mất không còn nữa
Gió thổi khói lên bụi mịt mù
____________________
*Mùa len trâu: Nhà văn Sơn Nam giải thích rằng len tiếng Khmer là thả đi hoang, nghĩa là tới mùa lụt ở miền Nam ngày xưa, người ta không có chỗ cho trâu ở, không đủ cỏ cho trâu ăn nên thả trâu ra khỏi nhà, cho con cái hoặc người ở đi theo giữ trâu.
** "Mây trắng ngàn năm du du trên không" - Thôi Hiệu
Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014
Quartetto Cetra - Crapa Pelada (1945)
Bài hát tôi nghe từ phim Breaking Bad mùa thứ 3, cảnh ở nhà của Gale Boetticher. Đó là một cảnh quay rất xuất sắc, chỉ trong hơn 1 phút, quay vòng quanh nhà của Gale mà người xem có thể hiểu thêm bao nhiêu điều về nhân vật nhà hóa học uyên bác mà tội nghiệp này.
Bài hát này hát bằng tiếng Milan, là một phương ngữ của tiếng Ý. Tiếng Ý có rất nhiều phương ngữ, nhiều phương ngữ không đơn thuần chỉ là tiếng địa phương mà nó còn gần như là một ngôn ngữ Romance khác. Nhiều khi 2 người nói 2 phương ngữ khác nhau không hiểu được nhau, kiểu như tiếng Ý và tiếng Pháp vậy.
Crapa Pelada nghĩa là "Ông Hói" trong tiếng Milan.
Tortellini là một loại pasta có nhân, quấn thành hình tròn.
Lời:
dịch lại (thứ cấp) từ bản dịch tiếng Anh của Daniele Usardi
Thưa các ông, giờ tôi xin kể
Một câu chuyện khiến tôi não nề thất vọng
Bảy tháng nay, tôi ngày nào cũng thấy tóc mình rụng
Nay tôi hói trụi, chán chường, buồn bã
Tôi chẳng biết phải làm sao.
Hãy lắng nghe lời anh ấy nói này
Ôi anh chàng sầu khổ tội nghiệp
Thôi đừng kêu ca nữa làm chi
Tới đây hát cùng chúng tôi bài này.
Ông Hói (Crapa Pelada) làm ra một đống tortellini
mà không cho mấy thằng em một mảy may, oh-oh-oh-oh.
Tới lượt mấy thằng em đi làm trứng omelet
không thèm chừa Đầu Hói tí nào.
Oh-oh-oh-oh.
(lặp lại)
Ông Hói (Crapa Pelada) làm ra một đống tortellini
mà không cho thằng em một mảy may, oh-oh-oh-oh.
Crapa pelà, Crapa pelà, Crapa pelà, Crapa pelà, Crapa pelà.
Badabaddà badabbadà badabba babbarara pirulirulirulirulì
Crapa pelà, Crapa pelà, Crapa pelà, Crapa pelà, Crapa pelà.
Paaaaaaa pararappappa pappa paraparapà.
Và bài hát này làm anh vơi đi
Muộn sầu trĩu nặng tim anh, muộn sầu khiến anh thở dài
Có khi nào sau này tôi sẽ mọc lại tóc chăng?
Cứ thử đi thử lại mọi cách xem!
Tôi đã thử mọi thuốc thang người ta kháo nhau!
Nào là phải uống quinine này, nhưng tóc tôi vẫn chẳng mọc.
Thôi đi nào bạn, đừng u sầu nữa!
Lại còn bôi dầu bulbomicillina, không thì bôi petrolina, tôi thử hết rồi, nhưng vẫn hói.
Vì sao vậy? Tôi biết đâu.
Ai mà biết được vì sao?
Vì sao? Vì sao? Tôi không biết luôn.
Parapappa parapappa tarattatà parapà parapappa
parrappappà parappa pararara pam.
Anh hát đấy à?
Crapa pelada, Crapa pelada,Crapà Crapà Crapà Crapà.
Ooooooooooooooooooooooooooooooh
Bidibadi bidibadi bidiba bidiba bidibà bidibà bidibà bidibà
parappappà parappa pappa pappa pappappà
Ông Hói làm ra một đống tortellini
mà không cho thằng em một mảy may, oh-oh-oh-oh.
Ông Hói này,
Đội tóc giả vào đi
Anh sẽ hết hói ngay!
Ooooooooooooooooooooooooooooooh
Bidibadi bidibadi bidiba bidiba bidibà bidibà bidibà bidibà
parappappà parappa pappa pappa pappappà
Ông Hói làm ra một đống tortellini
mà không cho thằng em một mảy may, oh-oh-oh-oh.
Ông Hói này,
Đội tóc giả vào đi
Anh sẽ hết hói ngay!
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014
London của một trăm năm trước
Một bạn người Anh chia sẻ video clip này trên facebook. Đây là một thước phim màu hiếm gần 100 năm trước, quay cảnh đường phố London, thành phố phồn hoa nhất của đế quốc hùng mạnh nhất thế giới lúc đó, đế quốc mặt trời không bao giờ lặn. Tôi đã xem với một cảm giác hoàn toàn khác biệt với việc xem một thước phim màu hay một bộ ảnh màu về Sài Gòn hay Hà Nội ngày xưa.
Tôi nhớ lại cảm giác rợn ngợp của mình khi đi trên những con phố London. Cảm giác rợn ngợp khi nghĩ rằng từng có một thời nơi này là trung tâm thế giới. Và mình là một con người nhỏ ở một xứ sở xa xôi, đang bước chân trên những con đường nơi này. Ở thời này, việc này là hoàn toàn bình thường, thế giới là phẳng và bình đẳng như nhau, mọi con đường là như nhau, mọi viên gạch là như nhau. Nhưng bay về một trăm năm trước, hẳn sẽ là một chuyện động trời. Cảm thức đó khiến tôi ngợp.
Tôi xem video mà cảm thấy ấn tượng về London một trăm năm trước chẳng khác nào London hiện tại. Thành phố thủ đô của đế chế một thời vẫn vậy, có chăng là sạch hơn cái thời công nghiệp hóa. Có chăng là hoàn toàn không thấy bóng dáng của một thành phố quốc tế như một trăm năm sau, London một trăm năm trước gần như "thuần Anh". Thành phố vẫn khiến tôi ngợp. Người Anh hẳn sẽ nghĩ khác tôi. Người London chắc chắn sẽ nghĩ còn khác nữa.
Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013
Củng kim âu, Đăng đàn cung, Quân chi đại
鞏金瓯,
承天幬,
民物欣鳧藻,
喜同袍,
清時幸遭。
真熙皞,
帝國蒼穹保。
天高高,
海滔滔。
Củng kim âu,
Thừa thiên trù,
Dân vật hân phù tảo,
Hỉ đồng bào,
Thanh thời hạnh tao.
Chân hi hạo,
Đế quốc thương khung bảo.
Thiên cao cao,
Hải thao thao.
Dịch thô:
Củng (cố) âu vàng,
Gánh màn trời,
Dân no ấm vui như vịt được rong,
Vui đồng bào,
Nhà Thanh gặp thời may.
Thật sáng sủa, thật sướng vui,
Đế quốc trời cao che chở.
Trời cao cao,
Biển cuồn cuộn (Biển ào ào?)
____________________
Tôi tự nhiên tìm được bài quốc ca chính thức của Đế quốc Mãn Thanh là bài "Củng Kim Âu", được Tuyên Thống đế Phổ Nghi phê chuẩn, nhưng vài ngày sau là khởi nghĩa Vũ Xương cùng với Cách mạng Tân Hợi nổ ra, giải tán Đế quốc Mãn Thanh.
Tôi gọi Đế quốc Mãn Thanh ở đây là chỉ cả nước Trung Hoa khi bị người Mãn Châu cai trị. Đế quốc Mãn Thanh phân biệt với Đế quốc Mãn Châu sau này được Đế quốc Nhật Bản bảo hộ, lãnh thổ gồm phần đất phía Đông Bắc giáp Triều Tiên, Liên Xô và Mông Cổ.
____________________
Tôi tìm bài "Đăng đàn cung" quốc ca của triều Nguyễn và cả Đế quốc Việt Nam sau này (cũng do Đế quốc Nhật Bản bảo kê, cho vô khối thịnh vượng chung Đại Đông Á luôn), nhưng tìm nát mạng cũng không thấy bản nào có lời của ông Nguyễn Phúc Ưng Thiều soạn để đón Hoàng đế Bảo Đại.
____________________
Nhân tiện tôi đăng lên luôn bản Kimi ga yo (Quân chi đại - Triều đại của Người) quốc ca nước Nhật. Đây là video quốc ca hay và đẹp nhất tôi từng được xem.
君が代は
千代に八千代に
さざれ(細)石の
いわお(巌)となりて
こけ(苔)の生すまで
Tôi tìm bài "Đăng đàn cung" quốc ca của triều Nguyễn và cả Đế quốc Việt Nam sau này (cũng do Đế quốc Nhật Bản bảo kê, cho vô khối thịnh vượng chung Đại Đông Á luôn), nhưng tìm nát mạng cũng không thấy bản nào có lời của ông Nguyễn Phúc Ưng Thiều soạn để đón Hoàng đế Bảo Đại.
____________________
Nhân tiện tôi đăng lên luôn bản Kimi ga yo (Quân chi đại - Triều đại của Người) quốc ca nước Nhật. Đây là video quốc ca hay và đẹp nhất tôi từng được xem.
君が代は
千代に八千代に
さざれ(細)石の
いわお(巌)となりて
こけ(苔)の生すまで
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)